Nỗi buồn của Tổng Trọng

5
TBT Nguyễn Phú Trọng. Ảnh Google

 

Mùa hè năm nay khí hậu Orange County, California thật dễ chịu, tháng 6 và tháng 7 nhiệt độ trong ngày không bao giờ lên quá 30° C tức khoảng 86° F. Cuối tháng 8 cũng thế. Buổi sáng trời mát, ra ngồi nơi quán cà phê Tip Top góc Brookhurst-Westminster nghe chuyện thời sự, không cần phải đọc báo cũng có thể thâu lượm tin tức cộng đồng, tin tức thế giới, tạm gọi là đủ.

Thiên hạ mấy ngày nay bàn ra, tán vào về vụ kiện Trịnh Vĩnh Bình rôm rả. Báo chí Little Sài Gòn loan tin tới tấp, chẳng tờ nào không có bài nói về vụ kiện thế kỷ. Do chưa có tin tức chính thức gì được loan ra từ tòa án, phía ông Trịnh Vĩnh Bình hay từ những người đại diện chính phủ cộng sản Hà Nội, cho nên tất cả những tin tức, tranh luận, bàn cãi chỉ có giá trị phỏng đoán, nôm na là… gieo quẻ.

Bởi chỉ do phỏng đoán nên mọi người cứ tha hồ tưởng tượng, thêm mắm, thêm muối, bột ngọt, bột nêm, dầu hào…cho đậm đà hương vị, cho câu chuyện thêm hào hứng. Có người nói Trịnh Vĩnh Bình được bồi thường đủ 1,25 tỉ USD, người khác đoán là 700 triệu thôi, có nguồn tin cho rằng ngày 31.08.2017 sẽ có phán quyết chính thức của tòa án.

Lại có nguồn chắc như bắp là Trịnh Vĩnh Bình và luật sư của ông sẽ nhận được phán quyết của tòa án trong vòng một tháng (kể từ ngày nào?). Rồi chính phủ CSVN sẽ phải trả tiền cho ông Bình trong vòng 60 ngày và sẽ xin cho trả góp làm nhiều lần vì túng quẩn, không thể gom đủ tiền trong một lúc. Thế mới vui đáo để. Toàn những lời bàn của các Mao Tốn Cơm, cháu họ xa của Mao Tôn Cương.

Thế nhưng cuộc đời bao giờ cũng có hai mặt như tấm huy chương. Trong một vụ kiện thì khó lòng có trường hợp úm ba la hai ta cùng thắng Win-Win được. Có người vui thì cũng có lắm người buồn. Chẳng những buồn mà còn tức như bị bò đá nữa. Ủa! mà ai buồn, ai tức? Thì từ từ rồi cơm sẽ chín. Đừng nóng!

Những người buồn trước hết là đám phóng viên, ký giả của khoảng 700 tờ báo trong nước. Làm phóng viên, ký giả đi săn tin, nghe, đọc, thấy, biết tin mà không được phổ biến, chỉ dám nói thì thầm hay thông tin nội bộ cho nhau cũng khó chịu như bị tiêu chẩy cấp mà phải chờ tới phiên vào nhà vệ sinh. Thế đám dư luận viên tình hình ra sao? Đám này là loại loa rè hạng hai, loại loa bán chính thức, đảng bảo hót thế nào thì cứ y như vậy mà hót nên khi đảng im thin thít thì chẳng có tên nào dám hó hé.

Kế đến là mấy chả. Chả nào? Thì mấy cha với mấy mẹ trong bộ chính trị, trung ương đảng, tứ đầu chế…Mấy chả và mấy mẹ buồn và tức lắm, muốn nói lắm nhưng giống như vụ Trịnh Xuân Thanh, không nói được mà cũng không biết phải nói gì, nên nói gì, nói sao cho ổn với người dân về vụ kiện này. Thôi thì im lặng là tốt nhất. Ông bà mình đã nói : -Im lặng là vàng.

Buồn thì đương nhiên rồi, đưa cái mặt mốc ra cho thiên hạ ngắm, thiên hạ chửi thì ai mà vui cho nổi, lại thêm cảm giác kẻ ăn ốc, người đổ vỏ càng khiến đám lãnh đạo Hà Nội như muốn điên lên. Giá mà dạo cuối thập niên 90, mấy tay lãnh đạo ở thành ủy Vũng Tầu chơi bạo thêm một chút, chút xíu thôi, sau khi nhập kho Trịnh Vĩnh ‘Bình, tăng cho hắn một liều nhỏ Polonium 210 chừng 0,1 microgram như đã làm với Nguyễn Bá Thanh thì làm gì có hậu họa dai dẳng cho tới bây giờ? Giá cả Polonium có mắc mỏ gì cho cam? Đã chơi mà không dám chơi tới bến để bây giờ ngài Tổng phải gánh lấy hậu quả.

Ngài Tổng Trọng buồn bực, tức tối vì lò đã nóng rồi, khúc củi tươi Trịnh Xuân Thanh vừa mới từ cánh rừng sồi xa hơn chục ngàn cây số đem về tới nơi, đang tính cho vào lò mà không được.

Tức thật! Nhục thật! Nhìn xem! Đất nước mình chưa bao giờ bị như thế này! Củi của nhà mình, trôi dạt qua nhà họ, mình cho người qua lấy về để đun, họ không đồng ý, còn hăm dọa này nọ đủ thứ,

Phải nói cho rõ đó là củi của mình, chỉ có điều đang nằm trong nhà họ. Mình xin đem về, họ không cho, mình chơi bạo, nửa đêm cho người leo vào nhà họ khiêng đi, thế mà họ lại kết tội mình xâm nhập gia cư bất hợp pháp, cướp đoạt tài sản. Mja! Khúc củi chẳng có lợi gì cho họ, mà mình có làm gì thiệt hại cho họ đâu? Công pháp quốc tế là cái qủy quái gì, dân luật là gì, ai mà biết? Chưa biết ăn nói, trả lời, trả vốn với họ sao đây? Trả lại cho họ khúc củi Trịnh Xuân Thanh thì mất mặt quá, không trả thì không yên với họ.

Khúc củi tươi họ Trịnh này chưa “xử lý” xong thì lại thêm vụ kiện cáo lèng èng của một gã họ Trịnh khác. Gớm! Đất nước này dường như có cái huông, hễ ai họ Trịnh thì nếu không có chuyện lôi thôi này thì cũng có rắc rối khác khiến cái đầu của ngài Tổng Trọng bung bung như sắp bể.

Thật ra ngài Tổng buồn và tức, chẳng phải vì bận tâm hay quá lo lắng đến vấn đề tiền bạc, trả cho Trịnh Xuân Thanh vài trăm triệu hay cả tỉ đô la thì cũng là lấy từ tiền thuế của dân, Ngài và đám lãnh đạo, cán bộ đảng viên cao cấp ở trung ương cũng như ở địa phương chẳng sứt mẻ đồng teng nào trong số tài sản tham nhũng, hối lộ mấy chục năm qua.

Mà đâu phải chỉ có những phiền muộn, rắc rối tơ lòng gỡ không ra với hai gã họ Trịnh. Vụ lùm xùm thuộc tây giả, thuốc ta dỏm do thím Kim Tiến,(phải gọi là Kim Tiền mới đúng) làm Tổng Trọng rầu thúi cả ruột. Từ ngày thím Kim Tiền lên nắm bộ Y, giới bác sĩ đã được người dân đánh giá, gọi một cách thân thương là Lương Y như Dì Ghẻ.

Bệnh nhân ung thư uống nhằm thuốc giả, trẻ em bị sởi hoặc do chích ngừa vaccin Quinvaxem 5 chết tá lả…nhưng thím Kim Tiền vẫn nhơn nhơn cái mặt của một người đàn ông không đẹp trai ra phán rằng: “ Chưa tìm được người lãnh đạo bộ y tế giỏi hơn nên tôi không thể từ chức trong lúc này”. Thím Kim Tiến phán cũng đúng, tài lãnh đạo và kiến thức y khoa của thím chắc chỉ thua Josef_Mengele . Ngài Tổng Trọng phải công nhận thím Kim Tiến đối đáp thật tài tình chứng tỏ là một người Bắc, có lý luận.

Chẳng thế mà chiều qua có gã trợ lý báo cáo rằng trong dân gian đang có bài hát sửa lời của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn – lại cũng họ Trịnh – Hát Trên Những Xác Người như sau: “ -Chiều đi qua bộ Y, hát trên những xác người…Tôi đã thấy, tôi đã thấy chị Kim Tiền đang ngồi mua bán thuốc tây…”

Tuy sắp bể đầu thật nhưng Tổng Trọng nhờ nội lực tu đạo Mác-Lê, nhất là công phu thủ khẩu như bình khi gặp biến cố đã đạt đến mức thượng thừa nên ngài sẽ cố gắng, tiếp tục trụ được thêm vài con trăng nữa cho đến hết nhiệm kỳ. Không có công phu này làm sao ngài sống sót mà leo lên tới chức tổng bí thư trong môi trường đầy gió tanh mưa máu như nội bộ đảng CS mấy chục năm qua? Chuyện buồn của ngài tổng Trọng đến đây là xong môt nửa, chưa biết hồi sau sẽ ra sao.

Thạch Đạt Lang

5 BÌNH LUẬN

  1. Thạch Lão Trượng nói gì thấy cũng OK, nhưng có điều Lão Trượng nói Trọng đầu bạc có nghề “thủ khẩu như bình” thì trật lất. Thời buổi này , cả thế giới đang lộn xộn, nào mưa dầm, nào bão tố, ngập Lũ( không phải Ngập Lú nhé), nào cháy rừng , rồi nóng lạnh bất thường. Gặp thời tiết và thiên tai như thế, thì không chỉ là người, mà đám nhà chuột nó cũng chạy lung tung để lành nạn. Còn nhớ trước đây, Trọng đầu bạc mở mồm phán về mấy vụ dẹp tham nhũng rằng : Đập chuột thì vỡ bình. Đấy thấy chưa, nếu bây giờ mà nói là hắn có tuyệt kỹ : Thủ khẫu như “Bình”, thì bây giờ đâu đâu người ta cũng đang Đập Chuột, vì sợ bịnh dịch hạch lan tràn, như thế chẳng hóa ra nó là trù ểm thằng đó sẽ bị đập tét mồm, phù mõ hay sao ??
    Không được, mình nên kỵ húy một chút, không nên gọi đó là môn ” Thủ Khẩu như Bình” để trù ểm hắn, theo tại hạ, nên nói là : Thủ khẩu như … Bồn” coi bộ không chỉ hợp lý, mà còn Tượng Hình hơn.

  2. NGỤY VÀ KHÔNG NGỤY

    Mình làm cộng sản rõ ràng
    Cứ hô cứu nước để toàn dân tin
    Thực thì làm Mác Lênin
    Lại hô giải phóng Miền Nam rõ ràng

    Tại sao hai đợt đổi tiền
    Xong rồi cải tạo tùm lum là gì
    Toàn vào hợp tác ra chi
    Bao năm bao cấp chẳng thì rõ sao

    Nên chi ngôn ngữ con người
    Nếu như giả tạo có nào thành công
    Danh mà không chính khó nghe
    Ngàn xưa Khổng tử từng nêu ra rồi

    Trăm năm khiến quả bồi hồi
    Dậm chân tại chỗ có nào đi lên
    Nếu so thế giới mọi miền
    Người ta phát triển cả trăm lần mình

    Giống như vì Mác Lênin
    Đâu vì dân tộc nước mình hay sao
    Biết gì đâu đến đồng bào
    Chỉ mình toàn trị ồn ồn lâu nay

    Tạo toàn trí thức giả cầy
    Ngậm câm cái miệng dám nào mở ra
    Mở ra cũng nói một chiều
    Nịnh theo lãnh đạo có nào tư duy

    Bây giờ chưa chịu nghĩ suy
    Thời kỳ quá độ còn gì nữa đâu
    Cứ còn ngồi đó mà mơ
    Bao năm cũng chỉ hò lơ buồn cười

    Cứ tôn lãnh đạo tuyệt vời
    Biết nào thực tế dân tình ra sao
    Thánh nhân chỉ có Bác Hồ
    Dân thành cỏ rác ối dào là vui

    Ai mà lại chẳng bùi ngùi
    Nói thành phản động nên đều im hơi
    Con người thành chỉ tả tơi
    Dễ nào sự thật trên đời biết chi

    Giống như toàn ngủ li bì
    Ai gây nên thế khác gì ngu dân
    Uổng trăm năm trước Chu Trinh
    Tây Hồ từng xướng trí dân rõ ràng

    Nêu cao dân trí đàng hoàng
    Sau là dân khí mới toàn văn minh
    Tất nhiên kết quả dân sinh
    Thông minh là thế sao mình bỏ đi

    Chỉ tôn có mỗi Bác Hồ
    Bác toàn Lê Mác có nào khác đâu
    Liên Xô nay đã tan rồi
    Loài người toàn bỏ mãi mình còn theo

    Khác nào đất nước eo sèo
    Toàn hô ưu việt đã gần trăm năm
    Thật là một chuyện oái oăm
    Bác Hồ sống dậy biết toàn trách ai

    Phải chăng Bác tự trách mình
    Hay là Bác trách đám mình tạo ra
    Trường Chinh Lê Duẩn kiêu sa
    Hay là suốt dọc bao la bạt ngàn

    Vinh danh Bác cứ rền vang
    Kể gì đất nước kể gì toàn dân
    Bác thành mục đích vạn phần
    Toàn dân thành chỉ thứ phân bón vào

    Mới hay đời quả tào lao
    Lỗi này ông Mác hay là ông Lê
    Hay là ông Xít ông Mao
    Cả như Pôn Pốt biết nào là ai

    Thế nên phân định mới tài
    Còn như mù mẩn chỉ hài dân ta
    Tưởng rằng độc lập nở hoa
    Ai ngờ chỉ nở toàn Hồ Chí Minh

    Đúng là đất nước tội tình
    Bác cao hơn nước của mình thế sao
    Eo ôi quả tội Bác Hồ
    Bác thành tội nghiệp hay là tội đây

    Thời xưa ở Pháp bao ngày
    Bác đàn em út của Phan Tây Hồ
    Bây giờ thành thánh là sao
    Phải chăng Bác ém cái bùa Mác Lê

    Nói ra toàn thấy não nề
    Lại thêm phản động mọi bề chụp vô
    Còn như không nó cũng hài
    Dễ nào độc lập dễ nào tự do

    Thế thì cả mọi danh từ
    Đi cùng tên nước còn gì nữa đâu
    Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa
    Tự do hạnh phúc Bác đà nói xưa

    Trăm năm còn mịt mù mây
    Lỗi này tại Bác hay là tại đâu
    Bác hoài nêu mãi trồng cây
    Trăm năm giờ quả khác chi trồng người

    Sao trồng mọi thứ độc tài
    Còn đâu hạnh phúc của toàn dân ta
    Bởi vì dân chủ tự do
    Mới là tiêu chí để cho loài người

    Bất kỳ chính đảng độc tài
    Cũng đều tùy tiện cũng là chủ quan
    Nại gì vào Mác Lênin
    Nếu mà sai bét cũng hoài nại sao

    Đúng sai mọi sự trên đời
    Phải cần lý trí phải cần tư duy
    Đâu cần chỉ mỗi lòng tin
    Niềm tin mù quáng thì ra nỗi nào

    Nói chung nhờ có Bác Hồ
    Hay là tại Bác mọi điều hôm nay
    Nên chi nghĩ lại cũng hay
    Ai người sáng suốt hiểu tày chuyện ni

    Nếu như chẳng hiểu còn gì
    Tương lai dân tộc nói chi nước nhà
    Bởi hoài trong cách sa đà
    Dễ nào đất nước có ngày đi lên

    Mình kêu nó ngụy lềnh khênh
    Nhưng rồi mình cũng một đường khác đâu
    Bắc thang lên hỏi Nam Tào
    Trả lời xem thử thế nào là thông

    Bởi vì lịch sử ngàn năm
    Sử xanh là thế có nào đỏ đâu
    Chẳng qua đỏ chỉ tạm thời
    Ngàn năm dân tộc mãi hoài đều xanh

    Có ai dám nói sử vàng
    Còn như sử đỏ chỉ càng tiếu lâm
    Nên thành mãi có sử xanh
    Mới ghi công trạng người mình vậy thôi

    NON NGÀN
    (03/9/17)

  3. “Thật ra ngài Tổng buồn và tức, chẳng phải vì bận tâm hay quá lo lắng đến vấn đề tiền bạc, trả cho Trịnh Xuân Thanh vài trăm triệu hay cả tỉ đô la thì cũng là lấy từ tiền uế của dân,”
    Ụa! Hò̉i ông Thạch Đạt Lang: Sao lại trả tiền cho Trịnh Xuân Thanh nhì

  4. Xin hỏi THẠCH-ĐẠT-LANG : “NHỮNG AI CÓ THỂ CĂN-CỨ VÀO ÁN-LỆ TRỊNH-VĨNH-BÌNH” kiện Nhà-nước Việt-cọng ? Lãnh-đạo bởi Đảng Cọng-sãn hiện-tại do Nguyễn-phú-Trong trách-nhiệm. Sự-kiện “NHÀ CỦA NGỤY CÁC ĐỒNG-CHÍ Ở. VỢ CỦA NGỤY CÁC ĐỒNG-CHÍ XÀI. CON CỦA NGỤY CÁC ĐÔNG-CHÍ SAI. TÀI-SẢN CỦA NGỤY CÁC ĐỒNG-CHÍ HƯỠNG” có thể kiện đươc không ?

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Tên