‘Nhân dân’ khắp nơi, mà nhân quyền là số không

3
Nhà hoạt động Nguyễn Văn Hóa bị xét xử. Ảnh VTV

 

Vào tháng 12 này, vấn đề nhân quyền ở Viêt Nam trở nên sôi nổi hơn bao giờ hết. Vụ xử phúc thẩm cô Nguyễn Ngọc Như Quỳnh có mẹ già con dại 10 năm tù giam, chỉ vì cái « tội » yêu nước tột đỉnh, thương dân tột cùng, căm thù nung nấu quân bành trướng là một cuộc tự thú của chế độ rằng chế độ này là chế độ phi pháp, bất nhân, không coi quyền con người mà họ cam kết với dân mình, với thế giới chỉ là sự lừa dối ô nhục.

Bản án anh Nguyễn Văn Hóa 22 tuổi ở Hà Tĩnh 7 năm tù chỉ vì anh đau lòng với nông dân và ngư dân trong thảm họa Frrmosa để nói lên sự thật, một phiên tòa không có luật sư, không có nhà báo, công chúng cũng là một trò cười ô nhục của một chế độ leo lẻo về cải cách nền tư pháp, xây dựng chế độ pháp quyền công minh, không để oan người ngay, không để lọt kẻ gian.

Không phải ngẫu nhiên mà đại diện Liên Âu ở Hà Nội, phụ trách nhân quyền của CHLB Đức, bộ ngoại giao Hoa Kỳ, tổ chức Ân xá Quốc tế Amnesty International, Phóng viên không biên giới Reporters Sans Frontières, Hội nhà văn quốc tế Pen Club… lên tiếng phản đối các vụ xử án tàn bạo chà đạp pháp luật, chà đạp công pháp quốc tế này.

Thật đẹp mặt cho chế độ CHXHCN ngay khi cuộc thẩm định định kỳ về quyền con người ở Liên hợp Quốc diễn ra, phơi mặt bộ mặt rất khó coi của kẻ lừa dối, đạo đức giả, nói một đằng, làm một ngả, của một kẻ có hạnh kiểm nhân quyền và dân quyền tồi tệ loại nhất thế giới.

Qua tin tức trên báo chí công khai, không thấy nêu lên họ tên, tiểu sử và bộ mặt của Hội đồng xét xử các phiên tòa rừng rú trên đây, những lời luận án và tuyên án của họ để mọi người có thể thấy những con người tha hóa nhưng được giao cho cầm cân nảy mực đã xử sự ra sao, để báo chí, công luận sẽ chất vấn, phỏng vấn họ về công việc của họ, rằng họ vận dụng luật nào, theo lệnh ai, họ có lương tâm, đạo lý hay không mà đang tâm tuyên án tàn ác đến vậy, không sợ ác quả ác báo, làm việc thất đức ra sao? Họ cũng có gia đình, có chồng con hay vợ con, sao lại gây ác, tàn phá gia đình người khác đến vậy.

Tương phản với những con người ấy là cô « Mẹ Nấm » bình tĩnh, hiên ngang, tự tin quyết không nhận tội danh nào, ngẩng cao đầu trước cường quyền; là bà Mẹ cô xông vào phiên tòa để bênh vực bảo về con gái yêu của mình dù cho bị ngăn cản bằng vũ lực; là cô nhà báo Trịnh Kim Tiến xông xáo cùng bạn bè kéo đến phiên tòa để tường thuật tại chỗ bất chấp sự cản trở, đánh dập vũ phu của bọn bảo vệ hung hãn, tát tới tấp, thụi liên tiếp vào mặt vào ngực và lôi kéo lên xe đưa về đồn. Cô Kim Tiến một mực chất vấn bọn côn đồ nhà nước « anh là ai? » theo bài hát nổi tiếng của nhạc sỹ bất khuất Việt Khang kiên cường với cách chống cường quyền bằng cách riêng của mình. Bên cạnh cô Trịnh Kim Tiến là vô số luật sư của nhân dân, chân chính của nhân dân như luật sư Võ An Đôn đến phiên tòa để làm chứng cho phiên tòa rừng rú này.

Có thể nhận định không ngoa rằng bạo quyền hung hãn đã phong anh hùng, phong thánh, tạc tượng cho cô Mẹ Nấm. Sau phiên tòa hình dáng, vẻ mặt cương nghị hiền hậu của cô in rất sâu trong lòng mọi người Việt yêu nước mình, thưong dân mình.

Các ủy viên Bộ Chính trị, ủy viên Ban chấp hành TƯ, các đại biểu quốc hội, thanh tra chính phủ, ủy viên Ban Kiểm tra trung ương, bà Chủ tịch quốc hội, ông bộ trưởng tư pháp – trên mỗi cương vị của mình – có theo dõi kỹ các cuộc xử án này hay không? thái độ họ ra sao? khi mồm họ cứ leo lẻo, nào là « chế độ của dân, do dân, vì dân », cái gì, ở đâu cũng « nhân dân », nào là Chính quyền nhân dân, Ủy ban nhân dân, Hội đồng nhân dân, Tòa án nhân dân, Quân đội nhân dân, Công an nhân dân, hội thẩm nhân dân, Viện kiểm sát nhân dân… nhưng thật ra không ở đâu nhân dân có quyền sống tự do, theo pháp luật cả.

Ở một nước, đâu đâu cũng thấy 2 chữ nhân dân nhưng lại tuyệt đối vắng lặng nhân quyền và dân quyền!

Có nơi nào trên trái đất này sự giả dối, hèn hạ, hung bạo phi pháp, phản nhân dân lại ngự trị ngang ngược, hỗn hào láo xược với nhân dân mình đến vậy?

Đây hãy là sự nhận định công bằng cần thiết để mọi người Việt hãy cùng loài người tiến bộ lên tiếng và hành động mạnh mẽ vì công lý và quyền con người khắp nơi trên trái đất này.

 Blog Bùi Tín (VOA)

3 BÌNH LUẬN

  1. bác BUI TÍN ơi! lúc còn trai trẻ bác phụng sự cho môt chế độ mà bay giò bác NGUYEN RUÃ. Em còn nhớ 1981 bac chấp nhận những cuộc phỏng vấn cua bád đaì nươc ngoài, em nghe khong sot mot chử và vưà nghe vưà thán phục lòng yeu nuớc củng như tài năng báo chí cuả bác. Ây thế mà bay giờ vật đổi sao dời, bac BUI TÍN bay giờ chử CS ra rã ngày đêm. Bac Bui Tín muốn làm vưà lòng đám Tàn Dư Ngụy SAI GON sao bác? Em nghĩ bác đủ thông minh đê hiêũ tận cùng ước muôn cuả đám TÀN DƯ NGỤY là gì mà phaỉ hong bac? Rỏ ràng mâý muoi năm bác theo họ chưỉ ruã đãng CS, chuỉ ruã đất nước, bác đả đưõc họ chấp nhận chưa? hay là họ vẩn tách rơì bác ra khoĩ công dồng chông cộng cua họ, làm sao họ chấp nhận bác đuợc khi mà tat cả những gì bác đả tửng noi len tát cả sự thực về họ, về NGUỴ SAI GON , về Mỹ, vè cuộc chiến vơí tat cả hệ thống truyên thong quoc tế và đả được lưu trữ tai Mỹ, PHáp lam sao họ tha cho bac đuợc. Mơì bác vào đay nghe lại những gì bác noí ve` NGUỴ SAI GON, về ĐE QUƠC MỸ ve`ĐIÊN BIEN PHŨ: http://openvault.wgbh.org/catalog/V_E46DA58BBADA48A99517E772236A0574 . Cho em hoĩ bác mot cau nghen: NHỮNG GÌ BÁC NOI VOI PHONG VIEN NGAỲ TRUỚC VÀ NHUNG GÌ BAC NOÍ BAY GIÒ lúc nào bác noi thật lúc nào bác noi’ …………..LAÓ ? cam on bac BUI TIN nhiều

  2. Cai trị Dân theo lối gia trưởng ,thì làm gì có Nhân quyền ! Cách xưng
    hô”Bác Cháu” hoặc “anh em'” trong ứng xử,giao tiếp công vụ –là sợi day thòng long làm cho người Dân mất “đề kháng”với những căn bệnh của Thực Dân-phong kiến. Vì thế, ở Xả Hội CS tất cả cái gì Dân có, đều do Bác và Đảng ban cho. Chỉ có ÂN SỦNG chứ không có QUYỀN LỢi . Đây là điều nguy hiểm nhất. Ch1nh điều nầy đả Triệt tiêu Nhân Quyền !!

  3. Tổng thống Nga Boris Yeltsin đã từng phát biểu : “Cộng sản không thể nào sửa chửa, mà cần phải đào thải nó.”

    Tòa án ngày trước thời Hồ chí Minh:

    Luật sư Nguyễn Mạnh Tường kể lại rằng ” Thời Cải Cách Ruộng Đất, có nhiều gia đình nghèo xơ nghèo xác, ở trong một căn nhà hẹp có hai gian, tài sản đâu chỉ được một hai mẫu ruộng, thế mà cũng bị khép vào thành phần địa chủ. ! Tội lắm. Oan ức nhiều không sao kể hết được…Chẳng có chánh án, luật sư gì cả. Phiên toà được tổ chức ở một bãi sân rộng đâu đó trong làng. Mấy anh thuộc thành phần bần cố nông ngồi ngất ngưởng trên bàn để luận tội, còn mấy người bị gọi là địa chủ thì bị xích cổ, trói chân, trói tay quỳ mọp giữa sân… Suốt “phiên toà”, hết bần cố nông này lên tiếng chửi thì bần cố nông khác lên chửi tiếp. Xong rồi thì đến lượt hành hình địa chủ, vậy thôi”.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Tên