Bàn sơ lược về mối bất hòa giữa đảng và quân đội

23
Quân đội (chỉ) lo làm kinh tế. Ảnh Internet

Kể từ khi tướng Nguyễn Chí Vịnh khẳng định quân đội không làm kinh tế đơn thuần mà là làm kinh tế quốc phòng, và do đó, theo Vịnh, quân đội không những cần phải tiếp tục làm kinh tế mà còn cần phải làm kinh tế mạnh hơn nữa vào tháng Bảy năm 2017, thì sự căng thẳng bất hòa giữa giới tướng lãnh bộ Quốc phòng trong đó có tướng Vịnh và phe đảng tịch mà đứng đầu là Nguyễn Phú Trọng, Kim Ngân, Nguyễn Xuân Phúc càng lúc càng trở nên gay gắt. Phe đảng ủy của Trọng muốn hạn chế bớt, cũng như muốn kiểm soát chặt chẽ hơn quyền lợi kinh tế của quân đội. Lời tuyên bố của tướng Vịnh thẳng thừng như thế chẳng khác nào tát tay thẳng vào mặt phe đảng ủy của Trọng vào thời điểm 2017.

Sau lời tuyên bố của tướng Vinh được một năm, phe quân đội của Vịnh lại được thắng lớn trước phe đảng tịch khi đẩy được tướng Hùng, nguyên Tổng giám đốc tập đoạn Viễn thông Quân đội, gọi tắt là Viettel, vào làm bộ trưởng bộ Thông tin và Truyền thông vào tháng Bảy năm 2018 một cách thành công. Tướng Hùng về mặt cấp bậc quân đội là đàn em của tướng Vịnh và Lịch, nay lên nắm bộ này thì coi như bộ Quốc phòng sẽ có khả năng kiểm soát bộ này một cách trực tiếp thay vì là Nguyễn Xuân Phúc ở cương vị Thủ tướng.

Thế nhưng quân đội đã không đủ mạnh ở trung ương để cản trở Trọng trở thành Chủ Tịch Nước (CTN) ở vị trí tổng bí thư (TBT) vào tháng 10 năm 2018, thế là phe đảng tịch của Trọng phất cờ quất ngược lại đập phe quân đội ngay lập tức.

Cụ thể chỉ hai tháng sau khi Trọng nắm chức CTN kiêm TBT, người ta thấy đồng loạt 14 đơn vị công binh cấp lữ đoàn trực thuộc bảy tổng công ty(TCT) làm ăn kinh tế của quân đội bị giải thể. Bảy tổng công ty này bao gồm TCT36, TCT 319, TCT Đông Bắc, TCT Thái Sơn, TCT Xây dựng Lũng Lô, TCT Xây dựng Trường Sơn, TCT Thành An.

Mặc dù xưa giờ các hoạt động của các TCT quân đội vẫn được hệ thống truyền thông của đảng giấu kín, coi đó là bí mật quốc phòng, nhưng chỉ trong thời gian gần đổ lại đây, tin tức nợ nần của các TCT quân đội cứ lần lượt được đăng lên báo chí với giọng điều hằn học châm biếm. Thí dụ như vào tháng Bảy năm 2018, trang mạng vietnambiz.vn cho đăng bài “Tổng công ty 36 – doanh nghiệp quân đội đấu thầu ‘bách chiến bách thắng‘ làm ăn ra sao” mỉa mai TCT này đấu thầu dự án to như voi nhưng lời thu về thì như con kiến.

Trang mạng Tuổi Trẻ cũng đăng tin TCT Xây dựng Trường Sơn bị đình chỉ các công trình đấu thầu quốc lộ 1. Trang mạng của tờ Lao Động cũng nhảy vào cuộc bêu xấu TCT Xây dựng Lũng Lô vì thiếu nợ thuế lên đến 300 tỉ đồng Việt Nam.

Các tổng công ty của quân đội bị báo chí truyền thông đảng thay nhau tấn công liên tục mà phía bên quân đội vẫn không có cách gì gây áp lực nội bộ để trừng phạt vì do có thế lực đảng đứng sau hổ trợ quá mạnh, ngay cả tờ Quân Đội Nhân Dân cũng không dám lên tiến đính chính hay chống trả lại.

Như vậy, sau lời tuyên bố mạnh miệng của tướng Vịnh, giới chức quân đội từng bước co vòi im lặng chịu đòn. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là giới tướng lãnh bộ Quốc phòng nằm im xếp re phục tùng đảng.

Trong bối cảnh căng thẳng biển Đông ngày một gia tăng và hợp tác quốc phòng giữa cộng sản Việt Nam và Hoa Kỳ ngày một sâu rộng, vai trò của các tướng lãnh quân đội vì vậy, nhờ thời thế bổng trở nên quan trọng hơn, có nhiều quyền hành động hơn so với trước đó.

Điểm mấu chốt của vấn đề là trong mối quan hệ quốc phòng với Hoa Kỳ, phe đảng tịch trở thành kỳ đà cản mũi làm chậm tốc độ hợp tác quốc phòng khiến Hoa Kỳ đi đến những quyết định vận động áp lực hâu trường quyền lực nhăm thúc đẩy phe quân đội có thêm quyền lực ở trung ương.

Phe đảng tịch của Trọng và Phúc muốn đẩy mạnh hợp tác kinh tế với Hoa Kỳ và Đồng Minh để có thêm quyền lợi kinh tế về cho phe nhóm của mình, nhưng lại muốn trì hoãn sự hợp tác quân sự với Hoa Kỳ, một mặt là hy vọng chuyện này sẽ không làm mối quan hệ giữa hai đảng cộng sản Việt Nam Trung Quốc tăng thêm căng thẳng bất hòa, mặt khác, phe đảng tịch vẫn bị ám ảnh đảng sẽ bị khống chế bởi phe quân đội và thế lực quân phiệt đỏ, vốn đang được Hoa Kỳ chiều chuộng.

Tuy nhiên, khó khăn của phe đảng tịch là Trung cộng không ngừng uy hiếp quân sự lên Việt Nam. Chỉ nội có vùng trời Bắc Việt nhỏ bé mà Trung cộng đã tập trung hai sư đoàn Không quân tiêm kích ngay sát biên giới và ba sư đoàn khác ở đảo Hải Nam để đe dọa khống chế cả vùng trời Bắc Việt và biển Đông, chưa kể ba sư đoàn dự bị ở Quãng châu, tất cả được khoanh tròn trong vòng tròn đỏ ở hình sau đây:

Uy hiếp của Trung cộng đối với bầu trời Bắc Việt

Mỗi một sư đoàn không quân của Trung cộng có khoảng 3 phi đoàn, và mỗi phi đoàn có khoảng từ 24 đến 40 mươi phi cơ tiêm kích. Như vậy năm sư đoàn không quân của Trung cộng đe dọa bầu trời Bắc Việt có tổng số tiêm kích cơ lên đến gần hoặc hơn 400 phi cơ. Sự uy hiếp quân sự kinh khiếp của Bắc Kinh chắc chắn phải làm cho phe đảng tịch ở Hà Nội nghẹt thở lo sợ.

Tuy nhiên, nỗ lực quy lụy Bắc Kinh của cộng sản Việt Nam không làm Bắc Kinh rộng lượng dừng tay mà ngược lại, cộng sản Việt Nam càng quy lụy Bắc Kinh bao nhiêu thì Bắc Kinh càng lấn tới mạnh bấy nhiêu. Tình thế căng thẳng tại biển Đông càng lúc càng gia tăng bởi hàng loạt các hoạt động quân sự từ tập trận, đặt hỏa tiễn đến xây lấn đảo của Trung cộng và không có dấu hiệu dừng lại trừ phi Việt Nam và Hoa Kỳ, cùng các nước trong vùng có một đối sách cứng rắn hữu hiệu

Để đối phó với tình huống bị uy hiếp ngày một tăng từ Trung cộng, phe đảng tịch của Trọng đã đồng ý mở cửa các cảng tại miền Nam Việt Nam để đón hàng loạt các tàu chiến của Hoa Kỳ và Đồng Minh cặp bến trong năm nay với hy vọng Trung cộng chùn tay.

Tuy nhiên, đây chỉ là giải pháp tạm thời trước mắt và vẫn không làm Trung cộng do dự khi tiếp tục tăng áp lực uy hiếp của mình lên Việt Nam ở biển Đông.

Với chiều dài bờ biển gần ba ngàn cây số với hàng loạt các mỏ dầu to kếch xù nằm dọc bờ, và nếu lực lượng Không-Hải của Việt Nam vẫn còn quá yếu kém như hiện nay, thì ngày đó, Trung cộng vẫn không nao núng uy hiếp Việt Nam tại biển Đông.

Trung cộng biết rõ áp lực của quốc tế và tàu chiến Hoa Kỳ và Đồng minh ra vào các cảng tại miền Nam Việt Nam tuy mạnh nhưng không thể liên tục kéo dài. Một sự thật phủ phàng cho phe đảng tịch là chỉ khi nào lực lượng Không Hải của Việt Nam thật sự được hiện đại hóa toàn diện thì khi đó, Trung cộng mới phải do dự khi quyết định gia tăng uy hiếp quân sự tại biển Đông lên Việt Nam. Mọi giải pháp còn lại chỉ là vá víu tạm bợ.

Cho đến nay, mặc dù sự hiện diện của các tàu chiến của Hoa Kỳ và Đồng Minh nhiều hơn và thường xuyên hơn tại miền Nam Việt Nam, Trung cộng vẫn tiếp tục gia cố và hiện diện quân đội đông hơn tại các đảo tạm chiếm trái phép của Việt nam tại hai quần đảo Hoàng-Trường Sa.

Sự hiện đại hóa toàn diện về Không-Hải cho Việt Nam đang rất cấp bách và đòi hỏi phe đảng tịch phải thúc đẩy mức hợp tác quốc phòng với Hoa Kỳ thêm sâu rộng hơn nữa. Nhưng điều này lại sẽ dẫn đến vai trò của các vị tướng lãnh trong cán cân quyền lực ở trung ương tăng vọt. Phe đảng tịch của Trọng lo sợ đây chính là mối nguy chính trị cho đảng. Khi các tướng lãnh có quá nhiều quyền lực, thì tổng bí thư đảng hay chủ tịch nước bị quân đổ lật đổ hay khống chế là điều có thể xẩy ra.

Ngoài ra, nếu muốn hiện đại hóa, hàng loạt các sĩ quan trong các đơn vị liên quan đến binh chủng Không Hải cần phải được đào tạo ngay từ đầu tại Hoa Kỳ. Có như vậy, các loại vũ khí Không Hải hiện đại của Hoa Kỳ mới có thể bàn giao được cho Việt Nam sử dụng. Sự đào tạo này sẽ dẫn đến sự kiểm soát của đảng về mặt ý thức hệ đối với các sĩ quan bị sút giảm nghiêm trọng. Điều này cũng khiến quan niệm mà đảng áp đặt lên quân đội, buộc quân đội phải trung thành với đảng không còn nền tảng để tồn tại.

Phe đảng tịch đang ngần ngại nhìn thấy một đội ngũ sĩ quan Việt Nam trẻ đào tạo bởi Hoa Kỳ sẽ có tư tưởng phóng khoáng hơn để rồi coi việc trung thành với đảng là phi lý mà chỉ trung thành với quốc gia mà thôi.

Do đó, để trì hoãn sự hợp tác quân sự giữa Hoa Kỳ và Việt Nam, phe đảng tịch của Trọng lấy cớ là chuyển đổi toàn diện hệ thống vũ khí dành cho lực lượng Không-Hải của mình từ vũ khí cũ kỹ của Nga mà Việt Nam có từ thời chiến tranh Lạnh sang hoàn toàn vũ khí hiện đại của Hoa Kỳ quá tốn kém, từ chi phí bảo trì đến chi phí đào tạo, nên đã yêu cầu Hoa Kỳ cho phép cộng sản Việt Nam tiếp tục tân trang các vũ khí của Nga bằng thiết bị mới từ Nga mà không bị Hoa Kỳ chế tài. Hoa Kỳ đồng ý việc này nhưng điều này lại khiến lực lượng Không Hải của Việt Nam lọt vào cái vòng lẫn quẩn lạc hậu yếu kém không thể thoát ra được.

Tất cả những vũ khí của Nga sản xuất, Trung cộng điều có với số lượng nhiều hơn cả chục đến trăm lần. Vì vậy, ưu thế của sự tân trang theo đường lối này không giúp lực lượng Không-Hải Việt Nam có được lợi thế khi đương đầu với sức mạnh Không Hải của Trung cộng đông hơn mình trên cả trăm lần.

Chỉ khi nào lực lượng Không Hải Việt Nam sử dụng vũ khí của Hoa Kỳ mới làm cho Trung cộng lo lắng vì trình độ kỹ thuật của các loại vũ khí của Hoa Kỳ trong hai binh chủng Không Hải cao hơn hẳn các loại vũ khí của Nga, khiến khả năng tiêu diệt đối phương của các loại vũ khí của Hoa Kỳ trước các loại vũ khí của Nga trong lực lượng Không Hải là tuyệt đối.

Hơn nữa, Hoa Kỳ là quốc gia duy nhất trên giới luôn luôn can thiệp bằng vũ lực để bảo vệ các quốc gia nào mua vũ khí của mình cho vấn đề tự vệ.

Đó là lý do chính yếu tại sao nước Ả- Rập Saudi và nhiều quốc gia nhỏ khác, kể cả Đài Loan bỏ ra hàng tỷ Mỹ kim mua vũ khí của Hoa Kỳ không ngần ngại. Nga không có tiền lệ này trừ ở Syria. Khi thấy lực lượng Không Hải của Việt Nam sử dụng vũ khí của Hoa Kỳ ở mọi mặt thì Trung cộng phải do dự vì ngoài khả năng tiêu diệt kinh khiếp của các loại vũ khí của Hoa Kỳ, Trung cộng biết rõ Việt Nam sẽ nằm trong tiêu chuẩn được Hoa Kỳ bảo vệ bằng vũ lực vì mua vũ khí của Hoa Kỳ một cách toàn diện cho vấn đề tự vệ.

Cũng xin lưu ý là tiêu chuẩn trên chỉ có sau khi Việt Nam Cộng Hòa thất thủ. Việt Nam Cộng Hòa cũng sử dụng vũ khí của Hoa Kỳ một cách toàn diện nhưng lại không được Hoa Kỳ bảo vệ vào năm 1975 vì vào thời điểm đó, chưa có tiêu chuẩn này.

Nhận thấy sự sai lầm của mình khi phản bội Việt Nam Cộng Hòa, vào tháng Tư năm 1979, Quốc Hội Hoa Kỳ đưa ra luật Taiwan Relations Act, ngầm ý biến Đài Loan thành bạn hàng vũ khí của Hoa Kỳ và từ đó, Hoa Kỳ sẽ có bỗn phận bảo vệ quốc gia nhỏ bé này trước mọi đe dọa của Trung cộng.

Cũng từ đó, các nước nhỏ khác vốn thường bị đe dọa liên tục mua vũ khí của Hoa Kỳ để được hưởng tiêu chuẩn bảo vệ giống như của Đài Loan, dù rằng không có luật đưa ra tiêu chuẩn này cho những quốc gia khác. Đây là một tiêu chuẩn bất thành văn nhưng vô cùng mạnh trong quan niệm hành xử ngoại giao của Quốc hội và Chính phủ Hoa Kỳ. Kuwait, Jordan được Hoa Kỳ bảo vệ khỏi sự thôn tính của Irag không phải vì hai nước này có quá nhiều dầu như nhiều người lầm tưởng mà hai quốc gia này cùng với Saudi là bạn hàng thường trực mua vũ khí của Hoa Kỳ cho mục tiêu tự vệ.

Các tướng lãnh biết rõ phe đảng tịch của Trọng đang tìm mọi cách để khống chế mình, hạn chế mối quan hệ quân đội Việt Mỹ một cách tối đa và họ cũng thật sự muốn xếp vó co vòi thuận thảo cho an phận; nhưng vì tình hình biển Đông cứ mỗi lúc mỗi căng thẳng nên áp lực và nhu cầu hợp tác quân sự với Hoa Kỳ của quân đội ngày một thúc bách. Các tướng lãnh không còn cách nào khác là phải áp lực ngược trở lại buộc phe đảng tịch mở rộng cửa hợp tác quân sự với Hoa Kỳ.

Mối bất hòa giữa đảng và quân đội còn được Hoa Kỳ “đổ thêm dầu vào lửa” khi Hoa Kỳ cứ tiếp tục thúc hối phe đảng tịch của Trọng đẩy mạnh hợp tác quốc phòng. Số lần viếng thăm ở cấp bộ trưởng (quốc phòng) của Hoa Kỳ sang thăm Việt Nam tăng vọt trong những năm gần đây so với phía cộng sản Việt Nam sang thăm Hoa Kỳ. Áp lực hợp tác quân sự từ Hoa Kỳ quá lớn khiến giới tướng lãnh không thể bỏ qua mà buộc phải nương theo. Đây là cơ hội để giới tướng lãnh trong bộ Quốc phòng đòi hỏi thêm nhiều quyền lực, nhiều ghế ở trung ương mà phe đảng tịch của Trọng đang tìm cách hạn chế.

Trong tình huống như vậy, phe đảng tịch của Trọng mở cửa các cảng để các chiến hạm Hoa Kỳ và Đồng Minh cặp bến tại miền Nam cũng là cách để giải tỏa bớt áp lực hợp tác quân sự từ cả phía Hoa Kỳ và phái quân đội.

Tuy nhiên, áp lực hợp tác quân sự Việt Mỹ không vì thế mà dừng lại hay giảm bớt. Áp lực này như cơn lốc cứ mỗi ngày một mạnh lên cho đến khi nào sự hợp tác quân sự Việt Mỹ trở nên toàn diện từ cả hình lẫn chất. Nghĩa là, chỉ khi nào vũ khí Hoa Kỳ được bán sang Việt Nam để hiện đại hóa lực lượng Không Hải một cách ồ ạt công khai, Không Hải và hỏa tiễn Hoa Kỳ được hiện diện thường trực tại Việt Nam thì khi đó, áp lực mở cửa hợp tác quân sự Việt Mỹ mới tạm gọi là không còn từ các phía.

Cho nên, sự miễn cưỡng chống chế của phe đảng tịch trong việc hợp tác quân sự với Hoa Kỳ càng kéo dài lâu bao nhiêu thì sự an nguy về chính trị đối với đảng càng lớn bấy nhiêu, vì sự miễn cưỡng này là động lực để các tướng lãnh bên quốc phòng đồng tâm tìm cách thanh trừng phe đảng tịch.

Nguyễn Trọng Dân

23 BÌNH LUẬN

  1. Ngu dốt thế thì lật thế đéo nào được cộng sản!
    Chúng mày học thêm “triết học Mác – Lênin ‘ đi rồi hẵng “ný luận “.
    Bọn ngu dốt!

  2. http://www.danchimviet.info/ban-so-luoc-ve-moi-bat-hoa-giua-dang-va-quan-doi/01/2019/13325/

    TRích: “Cho em nói thật một lần: Dốt mà Hồ Chí Minh chộp được thiên hạ? Dốt mà Đỗ Mười đủ bản lãnh giữ được “giang sơn cộng sản” cho đàn em hôm nay?” (tonydo tuyên ngôn độc lập 2-9 bìm bịp)

    việt cộng Minh không tự sức mình chộp được thiên hạ, việt cộng Mười cũng không tự sức mình mà giữ được quyền lực, chống lại nhân dân.

    *****

    Không có nhà nứoc Trung cộng do Mao trạch Đông thành lập tại Trung Hoa từ 10-10-1949 thì vc hồ chí minh và đồng đảng chỉ có chết rục xác trong núi rừng việt bắc, chẳng bao giờ có nhà nước tổ quốc xã hội chủ nghĩa tội ác, aka “VNDCCH” sinh ra từ bản hiệp định giơ ne vơ 1954 ô nhục

    Không học tập và làm theo Trần Ích tắc 1285 & Lê CHiêu THống 1788, không vào vai Trần ích tắc 1950 & Lê CHiêu Thống thế kỷ 20, không lê gót sang tàu cầu xin giặc tàu chống lưng đỡ đầu, giành chức quyền cho MInh, đánh phá Quốc Gia Việt Nam,

    không tiếp tay giặc tàu nhà Mao đánh trận đống đa ngược 7-5-1954 (*) mở đường cho giặc tàu nhà Mao tiến vào VN thay giac Tàu nhà Thanh đã bị HOàng Đế Quang Trung đánh đuổi ra khỏi VN từ 1789 (*)

    không tiếp tay TRung cộng chia cắt VN, vốn đã thống nhất từ 1949 (**),

    không rước TRung cộng vào Thăng Long cắm cờ búa liềm chiếm đoạt miền bắc VN mà giặc tàu vẫn thất bại trong cuộc tranh giành miền bắc với Pháp khi Pháp cai trị VN từ 6-6-1884 đến 10-3-1945

    thì chẳng bao giờ mà việt cộng Minh được giặc tàu nhà Mao, thay thế giặc Tàu nhà Thanh, chống lưng đỡ đầu Minh ly khai Quốc Gia Việt Nam dựng nên nhà nước tổ quốc xã hội chủ nghĩa tội ác mệnh danh “VNDCCH” sinh ra từ bản hiệp định giơ ne vơ 1954 ô nhục, cho Minh có chức phận chủ tịch nhà nứoc công lông đầu tiên tại đông á

    Việt cộng Mười cũng vậy, chỉ là việt cộng Mười học tập và làm theo việt cộng Minh bán nước cứu đảng khi đảng Nga cộng tiêu tùng, không còn ai đỡ đầu đảng việt cộng chống lại nhân dân VN

    đó là “mãi quốc cầu vinh”

    *****

    Không có ai ở VN, ở khắp thế giới này, lại gọi “mãi quốc cầu vinh” là “khôn ngoan”,

    đặc biệt, trong trường hợp Việt Nam, mọi hành động nhờ cậy giặc tàu chống lưng đỡ đầu để giành chức quyền cai trị VN đều sẽ là tạo cơ hội cho giặc tàu can thiệp vào nội tình Việt nam, chiếm đoạt VN,

    do đó mọi hành động nhờ cậy giặc tàu chống lưng đỡ đầu để giành chức quyền cai trị VN đều bị người Việt Nam, lịch sử VN, Tổ tiên Việt Nam kết vào tội phản quốc

    *****

    Già rồi, dẫu trước kia có ngang dọc trí trá thế nào, thì khi về già, cũng nên cố gắng để lại đôi lời tử tế cho con cháu, chứ có đâu lại xưng tụng cái trò bán nước cầu vinh là “khôn ngoan” & “không dốt”

    Tất nhiên không ai cản tonydo gọi hành động phản quốc bán nước cho giặc tàu là “khôn ngoan”, không ai ngăn cản tonydo đem cái “khôn ngoan” ấy ra dạy cho các cháu ngoan bác hồ của tonydo

    *****

    (*) Năm 1789 Hoàng Đế Quang Trung bắc tiến, đánh trận Đống Đa 1789, đuổi giặc tàu ra khỏi Thăng Long, khiến giặc tàu phải chạy ngược về bắc, ra khỏi bờ cõi VN từ đấy,

    165 năm sau trận Đống Đa của Hoàng Đế Quang Trung, ở VN có kẻ tên Minh, tên Giáp, phản bội Hoàng ĐẾ Quang Trung, phản bội Bắc Bình Vương Lê Lợi, đánh trận 7-5-1954 mở đừong cho giặc tàu xuôi Nam tái nhập VN, vì thế mà người ta gọi trận đánh ấy là trận đống đa ngược, chi lăng ngược.

    Trí thức VNDCCH xã hội chủ nghĩa, trí thức hà nội sĩ phu bắc hà cộng sản gọi trận đống đa ngược phản bội Hoàng ĐẾ Qang Trung là “chiến thắng điện biên phủ”, gọi cuộc việt cộng mao-ít “lao động” rước tàu vào Thăng Long cắm cờ búa liềm, mở ra một thời kỳ bắc thuộc mới, bắc thuộc đỏ, là “kháng chiến thần thánh giành độc nập”!

    Đất nước VN, trải bao ngàn năm lịch sử, khi hùng cường thinh vượng, khi khổ đau tăm tối, có bao giờ mà lại có cái loại “trí thức” ghê gớm đến như vậy!)

  3. Trích báo điện tử Việt Cộng ngày 10/01/2019:
    (Trong bài phát biểu dài 7 trang được đăng trên trang web báo điện tử Đảng Cộng sản Việt Nam, ông Trọng, đồng thời là Bí thư Quân ủy Trung ương, nêu cao vai trò của quân đội cũng như nhấn mạnh nhiệm vụ của lực lượng này đối với Đảng.
    Tổng bí thư-Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng yêu cầu Quân đội Việt Nam phải “tuyệt đối trung thành với Đảng” trong phát biểu tại Hội nghị Quân chính toàn quân ở Hà Nội hôm 10/1/2019).
    (Thôi trích).
    Bài viết của cụ Trọng Dân cũng có cái cớ của nó.
    Cám ơn tác giả!

    • Vâng, chắc quân đội đang “ngoại tình” chơi trò phản trắc nên bố đảng Trọng mới phải gọi về, bảo cần “thủy chung”. Hay! Bobo xin cám ơn chú! Chú có link bài của bố đảng Trọng không?

      • (VIỆT NAM
        12/01/2019
        VOA Tiếng Việt)
        Xin đàn anh vô Google, gõ:
        (Tổng bí thư yêu cầu quân đội trung thành “tuyệt đối” với Đảng)
        Kính quan bác Bobo!

        • Trọng mà lên tiếng như vậy thì chắc bên trong, đảng và quân đội có “vấn đề ” rồi! Ở bài này tôi vẫn không thấy dư luận viên tưculy hay còm sĩ nào vào chê bai chửi tác giả như hai bài kia. Chắc tại vì đây là vấn đề “nhạy cảm” của Việt cộng.

  4. Theo tôi, Mỹ đang cố tình phá chiến thuật đu dây của Việt cộng. Tất cả những chuyến công du của quan chức Mỹ, cộng thêm sự ghé thăm của các tàu chiến của Mỹ và đồng minh gần đây chỉ để Bắc Kinh nổi giận với Hà Nội. Cú bồi kế tiếp sẽ là cuộc gặp gỡ giữa cậu Kim và lão gàn Trump tại Việt Nam, nhằm tạo thêm cảm giác.Tiếp tục, Mỹ sẽ ra mặt tạo thuận lợi đặc biệt về kinh tế cho Việt Nam, ưu đãi các quan chức Việt cộng và gia đình, cốt ý để tên đàn anh bắt đầu nghi ngờ và ra đòn với “chi bộ An Nam”. Chỉ khi Tàu cộng ra mặt buộc cộng sản Hà Nội phải quyết định dứt khoát thì tình trạng đu dây đó mới bị phá vỡ. Do đó, anh Mỹ đang là chủ động tạo ván bài này. Để xem nó có thành công hay không?

      • Khổ qúa!
        Qúi cụ Ex VNCH cứ chửi Việt Cộng nó ngu. Nào là Đỗ Mười hoạn lợn, nào là Hồ Chí Minh lớp bảy….v.v.
        Cho em nói thật một lần: Dốt mà Hồ Chí Minh chộp được thiên hạ? Dốt mà Đỗ Mười đủ bản lãnh giữ được “giang sơn cộng sản” cho đàn em hôm nay?
        Nói ngắn gọn kẻo quan bác bảo em “uốn éo”:
        Việt Cộng nó khôn chán, bác Bobo ạ!
        Thời nay nó có ngu đến mấy nó cũng chơi với Mỹ, chứ chơi với Tàu để gặm xương heo không còn dính chút thịt?
        Uncle Sam lại mê Việt Cộng mới chết một cửa tứ cho chúng ta.
        Kính đàn anh Bobo!

        • Em thấy ý kiến của Tô lão cũng có lý. Thế nên em đề nghị chúng ta ra sức thông báo với bà con bên VN là hoả tiễn Mỹ sắp sửa bay vèo vèo vào đầu Trung Quốc rồi, đây là cơ hội ngàn vàng. Đảng mà không theo Mỹ thì rõ mười mươi là bán nước, chỉ có hút máu nhân dân mình mà thôi. Nếu vậy thì phải nổi lên, đập cho đảng chết mẹ. Đồng ý không bác Tô, người chiến sĩ xe tăng?

          • Vâng cho em được nhất trí với đàn anh Austin Pham!
            Cái gì chứ cái lật đổ Việt Cộng, chỉ máu lửa mới làm được bác ạ. Cộng Sản Á Châu khác với cánh Âu Châu.
            Người Âu tiến trước người Á. Máu dân chủ, dân quyền có trong mỗi người dân họ từ cả mấy trăm năm nay.
            Trong khi cũng thời điểm đó, người Á đang mải mê…..chống đói.
            Chỉ có đánh du kích, chia thành từng nhóm nhỏ, bí mật tối đa, đánh nhanh, đánh nhỏ và rút thật lẹ đặng bảo toàn lực lượng.
            Cuộc kháng chiến lật đổ Việt Cộng cần tất cả mọi thành phần dân chúng, quân đội tiếp tay là rất quan trọng.
            Và kiên trì kháng chiến là việc bắt buộc!
            Kính quan bác Austin Pham!

        • Thú thật, nhiều lần em cũng thú thiệt rằng hễ nói tới chữ nghĩa là em cố tình và cố ý…né! Cũng bỡi chữ nghĩa nó hiểu em nên chúng nó không muốn “giao lưu văn hoá” với thằng ù ù cạt cạt như em.
          Nhưng càng đọc anh Tonydo viết em càng “sáng mắt sáng lòng”. Chỉ riêng chữ chộp mà bác Hồ “chộp” được thiên hạ thì nó vô cùng thâm thuý làm sao! Bỡi bác Hồ đã từng nói thật rằng bác đíu có tư tưởng tư mơ mẹ gì ráo trọi mà chỉ…chộp được cái gì của bác Mao làm là bác làm theo.
          Vì bác Mao chủ trương: “luật pháp, sức mạnh chỉ có trên đầu súng”, nghĩa là thằng nào chặt đầu, mỗ bụng giỏi là thằng đó làm cha thiên hạ.
          Đúng y chang. Nên sau khi thọ giáo bác Mao về là bác Hồ cùng đám đàn em nhăn răng đen, vung mã tấu, dao găm đâm chém tới tấp là… Chộp được thiên hạ dân ngu khu đen VN ngay!
          Rồi bác Mười, (Mười đây là hoạn chứ không phải Mười sọc dưa nha, nói cho rõ chứ để ổng hiểu lầm ổng đục tui phù mõm), bác Linh, bác Trọng cũng đâu có chịu thua, cũng Tam bộ nhất bái vượt biên giới qua học hỏi người anh vĩ đại để giữ được “giang sơn cộng sản”.
          Còn chuyện giang sơn nước Việt thì kệ mẹ nó đi! Mấy ổng bận rộn lo xây nhà, mua xe, lo cho con cháu đi du học, rối rắm thấy bà cố luôn hơi sức đâu mà giữ, phải không?
          Cho nên, bác Trọng ra lệnh, đứa nào lộn xộn biểu tình đòi dân chủ tự do hay chủ quyền biển đảo gì gì đó cứ cho công an… Chộp đầu uýnh chết mẹ chúng nó cho tao!
          Thiệt em không biết nói gì hơn, chỉ biết cúi đầu bái phục nhà thâm thuý Chộp học, Tonydo!

          • Kính quan bác, em không dám!
            Tuy nhiên trong chính trị, những tay có bản lãnh, CHỘP và ĐẠP là hai chiến thuật không thể thiếu được.
            Cụ Trump từ ngày vào Nhà Trắng, cả thế giới đều ngưỡng mộ cái võ CHỘP của ngài…. Và người ta sợ cái thế ĐẠP ngay cả cánh đàn em ủng hộ ngài từ những ngày đầu ăn sương nằm tuyết.
            Có một điểm chung của mấy bố chính trị CHỘP, ĐẠP là, họ đều thông minh hơn người.
            Cụ Trump là một ví dụ!
            Kính đàn anh Tudo.com!

    • Có thể sợi dây… đu sẽ bị đứt?
      Đây là…game gài?
      Có phải hai con pháo Tokyo và Đài Bắc đang chờ con ngựa Hà Nội nhảy lên để chú Sam chơi pháo đầu mã đội?
      Em cũng đang xem, đang hỏi và đang…run rẩy chân tay !

      • Việt Cộng nó chẳng có đu dây như người ta thường nói, thưa quan bác Tudo.com!
        Nó làm eo đặng Mỹ, Nhật, Đài, Sing phải “trả giá” cao đấy.
        Tàu Cộng không có đồng minh, lại mới phất nên còn thòm thèm. Chơi với Tập Đại Ca để mà uồng trà Tàu thay cơm à?
        Việt Cộng nó cuồng Mỹ. Hoa Kỳ lại mê nó bảo được dân!
        Khi Uncle Sam hét một tiếng là các em, các cháu nó ào ào xông lên chọi Tàu chết bỏ.
        Đành rằng thể chế nhất thời, dân vạn đại, thế nhưng lớp anh em mình chắc khó thọ tới lúc Việt Cộng tan hàng cố gắng.
        Kính đàn anh Tudo.com!

        • Nữa, anh Tonydo của mình sao nặng lời quá hà!
          Phải nói nhà nước ta “hợp tác toàn diện” với nước Hoa Kỳ.
          Chứ nói “Việt Cộng nó cuồng Mỹ” thì hoá ra nó còn tay sai hơn “ngụy tay sai” à?
          Thôi, cho mình vuốt giận bạn hiền, mời hớp miếng cà phê cho khỏe, và ngẫm nghĩ người xưa nói: “Nhân sinh như một võ đài. Chưa hết màn cuối chớ cười thắng thua!”
          Anh nhớ giữ gìn sức khỏe để nhìn cuộc Nhân sinh….

          • Thú thật với quan bác, cái mà em điên tiết là bọn chính trị tả khuynh Mỹ!
            Đói kém, khổ sở tới mức nào mà phải bắt tay với Việt Cộng?
            Việt Cộng không được mỹ bảo kê thì dân chúng khốn khổ quá đã vùng lên vặn cổ đám trung ương từ lâu rồi.
            Hà cớ gì mà Mỹ phải chơi với Việt Cộng? Bộ không chơi với nó thì nước Mỹ chết đói chắc?
            Đúng là chính trị, em là em đếch có tin bố chính trị nào, bác ạ!
            Kính đàn anh Tudo.com!

  5. Đọc xong bài này đầu óc Blackjack choáng váng! Nội tình của Việt Cộng thâm cung giấu nhẹm mà sao ngài Tổng Đà Chủ lại biết mà vạch ra rành mạch chi tiết rõ như ban ngày hay vậy? Thưa tác giả, theo ý của Blackjack, bọn Việt cộng giữa chúng nó lẫn nhau cứ thanh trừng giết nhau chí chóe, chửi nhau tới tấp, quăng thẻ đảng bỏ đảng um xùm, đảo chính bỏ Mác Lê đổi chế độ là lòng của Blackjack (và biết đâu cũng là lòng của toàn dân) bổng vui như hội. Việt Nam Cộng Hòa muôn năm thưa Tổng Đà Chủ!

    • Vào năm 2016, Trọng Dân tưởng cánh quân đội bảo vệ được đồng chí 3X.
      Nhóm Trọng Dân ló mặt!
      Nguyễn Phú trọng cao tay ấn, đẩy được 3x về vườn. Trọng Dân bị xử tử hình vắng mặt.
      Trọng Dân lẩn trốn trong bờ trong bụi, đói lên đói xuống.
      May mắn còn ngồi gõ bàn phím được cũng là phúc 70 đời cho ông ta.
      Kính quan bàc Blackjack!

      • Thưa anh Tony, anh viết cũng có lý…Vậy là Tô Lâm cứ tra khảo ba cha con Nguyễn Tấn Dũng, biết đâu sẽ tìm ra tung tích tổng đà chủ Nguyễn Trọng Dân và Trọng Dân phái.

        • Nhưng đồng chí 3X muốn há mồm thì cũng phải có cánh Hoa Nam hoặc CIA mớm nhời trước chứ ạ, thưa quan bác Blackjack!
          Kính đàn anh!

          • Bắt Nguyễn Trọng Dân thì làm gì mà cần đến Hoa Nam hay Xịa há mồm? Anh Tony có thể giải thích rõ hơn không?

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Tên