Tham nhũng cá nhân và tham nhũng chế độ

3

Quanh chuyện Trịnh Xuân Thanh tự thú hay bị bắt cóc, đang nổ ra những tranh luận ầm ĩ và có nhiều ý kiến xuôi ngược khác nhau.

Đáng chú ý là ý kiến của nhà báo Huy Toàn của Truyền hình Công An nhân dân : «“Thực ra “bắt cóc” hay “đầu thú” không quan trọng, mà quan trọng là có con người Trịnh Xuân Thanh tại Việt Nam – một mắt xích quan trọng trong cuộc chiến chống tham nhũng.”

“Nếu phía Đức đưa ra những cáo buộc Việt Nam “bắt cóc” cũng chẳng qua họ muốn thể hiện uy quyền và sự nghiêm minh của bộ máy tư pháp của họ mà thôi. Bởi Trịnh Xuân Thanh không phải là biểu tượng về “tự do dân chủ”, “nhân quyển”, hay một nhà hoạt động về tư tưởng, chính trị. Còn họ bảo hộ cho một kẻ tham nhũng thì họ cũng chẳng tốt lành gì,” ông Toàn bình luận.

“Tôi nghĩ rằng đó chỉ là cái cớ để họ làm khó những vấn đề khác mà thôi. Sẽ vất vả cho các bác Bộ Ngoại giao phải vào cuộc và giải quyết những bất đồng giữa hai nước trên tinh thần xây dựng,”

Ý kiến này có những nhân định chủ quan, gượng ép và không xác đáng .

Thứ nhất là quan điểm thực dụng của chính sách. Đây là loại chính sách gọi là «mục đích biện minh cho phương tiện» mà Trung Quốc là quốc gia nổi tiếng bất chấp đạo đức và văn hoá, miễn là đạt được mục đích. Đảng cộng sản Việt Nam, trên thực tế là Công an Việt Nam là một điển hành áp dụng chính sách này. Cứ xem họ đạp vào mặt người biểu tình, đánh cả phụ nữ toé máu mặt rồi lôi họ xềnh xệc trên mặt đường thì biết văn hoá của công an Việt Nam thuộc cỡ bậc nào. Cho nên ông Huy Toàn mới nói: «tự thú hay bắt cóc không quan trọng», miễn là có mặt Trịnh tại Việt Nam để thụ án là được.

Thứ hai, ông Huy Toàn suy diễn ác ý một cách cố tình : « Còn họ bảo hộ cho một kẻ tham nhũng thì họ cũng chẳng tốt lành gì». Ông là nhà báo mà dám suy diễn theo kiểu quy kết như vậy, thì người ta có quyền nghi ngờ trình độ và lòng tụ trọng của ông.

Không phải là chuyện bảo hộ hay không bảo hộ tham nhũng, mà là thế nào là tham nhũng, và như thế nào là xử lý tham nhũng.

Việt Nam quy kết Trịnh Xuân Thanh tội làm thất thoát tài sản quốc gia. Có thể với đầy đủ bằng chứng, điều đó không sai. Nhưng bản chất của sai phạm đó, căn nguyên của sai phạm đó ở đâu? Trịnh Xuân Thanh có phải là người duy nhất, và sau khi bắt giam Trịnh Xuân Thanh thì tệ và nạn tham nhũng có giảm và bị tiêu diệt không? Ở Việt Nam đã có hàng nghìn cán bộp quan chức phạm tội tham nhũng. Ở Trung Quốc có hàng trăm nghìn quan chức đã bị bắt, nhưng còn có hàng triệu quan chức khác chưa bị bắt.

Ngay trong đảng, nhiều ý kiến khẳng định 90% cán bộ có chức quyền là tham nhũng. Như vậy, mỗi cá nhân tham nhũng, đương nhiên là phạm tội, nhưng những cá nhân đó là sản phẩm không thể tránh khỏi của cái lỗi chung, lỗi của hệ thống. Hết lượt những tội phạm này bị xử, sẽ xuất hiện tiếp tục những tội phạm khác. Cho nên xét tới cùng, chế độ mới chính là tội phạm. Nạn tham nhũng hệ thống gây tổn thất tài sản quốc gia, gây ra sự băng hoại nền đạo đức xã hội và phá huỷ nền tarng văn hoá của dân tộc.Vì vậy, tư cách xử tội của chính quyền cần phải được xét lại.

Chính phủ Đức luôn là người ủng hộ các chính sách nhằm cải thiện cuộc sống cả vật chất và tinh thần của người dân Việt Nam, nhưng là một chính phủ có lập trường dứt khoát và cứng rắn nhất trong các quốc gia thuộc Liên hiệp châu Âu phản đối các chính sách vi phạm nhân quyền và các hành động đàn áp các nhà hoạt động ôn hoà của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam.

Có một lý do đặc biệt khác nữa, chính là Chính phủ hiện tại là chính phủ của liên minh đảng Dân chủ Thiên chúa giáo do Angela Merkel, một người từng là cán bộ quận đoàn thanh niên cộng sản Đông Đức, làm chủ tịch đảng và Thủ tướng. Chính phủ của bà là chính phủ hiểu rõ bản chất của một chế độ do đảng cộng sản cầm quyền, là chế độ mị dân và không trung thực.

Quan niệm về tội phạm chính trị của chính phủ Đức vì vậy không giống, thậm chí chống lại quan niệm của chính phủ Việt Nam. Đó là lý do Hiệp định dẫn độ tội phạm giữa Việt Nam và Đức không thể thực hiện, mặc dù đã có nhiều năm đàm phán.

Vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh xảy ra sau những cố gắng thương lượng lần cuối cùng trong cuộc gặp với cả Tổng thống lẫn Thủ tướng Đức của ông Nguyễn Xuân Phúc bên lề Hội nghị G20, ngày 8/7 vừa rồi.

Đây là cách xử sự mang tính trả miếng của chính phủ Việt Nam. Nó vừa thể hiện sự xấc xược, bất chấp vừa cho thấy hành vi thiếu văn minh của chính quyền Việt Nam.

Cho nên, nhà báo Huy Toàn có phần không trung thực khi đổ cho chính phủ Đức cái tội «cáo buộc Việt Nam bắt cóc». Không phải là «cáo buộc» theo ý ông Huy Toàn muốn lập lờ là chính phủ Đức đổ vấy cho chính phủ Việt Nam cái tội không có, mà Bộ ngoại giao Đức triệu đại sứ của Việt Nam để công bố chính thức kết quả điều tra và yêu cầu trục xuất nhân viên an ninh của chính phủ Việt Nam nằm trong Sứ quán dính líu tới vụ án bắt cóc.

Việc bắt cóc là có thật, đã được tổ chức thực hiện trên đất Đức giữa thanh thiên bạch nhật, với đầy đủ dấu vết, không thể tẩy xoá và không thể chối cãi. Và có bằng chứng vụ bắt cóc được thực hiện bởi lực lượng mật vụ của chính quyền. Điều đó nói lên rằng vụ bắt cóc đã được lên kế hoạch từ trước và có được chuẩn bị.

Việc Chính phủ liên quan tới vụ án là không thể chối cãi. Vì vậy, việc ông Bộ trưởng Công an từ chối không biết, và việc tạo ra lời «cam kết tự thú» vụng về và muộn màng của chính ông Trịnh Xuân Thanh không hề có giá trị và chỉ càng làm vụ việc trở nên bất lợi cho uy tín của nhà cầm quyền.

Thông Điệp mà chính phủ Đức qua sự việc này là: não trạng và tư duy của Hà Nội đã quá lạc hậu rồi, cần có một sự thay đổi để theo kịp và hoà nhịp với nhân loại tiến bộ.

03/08/2017

BÙI Quang Vơm

3 BÌNH LUẬN

  1. Anh Vơm tỏ vẻ khách quan nhưng đọc lại bài anh sẽ thấy trong đó đã bao hàm rất nhiểu định kiến cá nhân cũng như chẳng có cơ sở nào chắc chắn.
    Đúng là có thể dễ dàng quy kết: lỗi do chế độ và phải điều chỉnh cả hệ thống chứ chỉ bắt và xử mình TXT chưa đủ để chặn tham nhũng. Nhưng cả một thể chế đang vận hành kiểm soát nhiều mặt của đất nước như vậy _ anh nói thay đổi anh có thực nghĩ đến phải thay đổi như thế nào không? Trừ làm cách mạng lật đổ hết làm lại từ đầu _ mà phần lớn các trường hợp đều gây ra thảm họa nhiều hơn _ thay đổi luôn chỉ đến nhờ có những hành động tích cực dù nhỏ nhất, dù dưới bất cứ lý do gì.
    Vụ TXT, thể hiện một động thái tích cực trong cuộc chiến chống tham nhũng, đó là quyết tâm bắt lại kẻ tham nhũng đào tẩu ra nước ngoài. Dù việc bắt này có động cơ gì thì có những điều không thể chối bỏ: TXT thực sự là quan tham nhũng vì có rất nhiều tiền do làm cán bộ, và số tiền quốc gia mất đi mà TXT có liên đới rất lớn. Như vậy bắt và xử TXT, dù với động cơ chính trị là gì, đều tốt cho đất nước.
    Anh Vơm đứng về đất nước, anh mong những điều tốt đẹp cho đất nước, hay anh viết chỉ để thỏa mãn các mặc định cá nhân?
    Có câu nói anh đeo kính màu gì anh nhìn thấy thế giới theo màu đó. Trong vụ TXT sao các anh không nhìn kẻ đó như một con sâu mọt đáng kinh tởm, kẻ đáng bị bắt và trừng phạt, mà chỉ xoáy sâu vào hành vi bắt không phù hợp chuẩn mực Đức. Sao các anh trước kia không lên án Đức quá hồ đồ và vụ lợi khi dang tay che chắn cho một kẻ rõ ràng là than nhũng, rõ ràng là quan chức Cộng sản, chỉ trốn chạy khi bị phát giác phạm tội, không thể theo con đường quan lộ nữa. Tỵ nạn chính trị gì cái loại đó. Chẳng lẽ ngoại giao Đức kém cỏi quá mức để không biết ngay đó là kẻ bại hoại _ lại còn dang tay che chở? Hay cứ quay lưng chế độ là sẽ thành bạn của các anh _ lưu nang hay không không quan trọng?
    Như vậy Đức vụ lợi trong vụ TXT, cố tình che chở cho một kẻ có đầy đủ bằng chứng tham nhũng, nên cho dù có là bắt cóc TXT từ Đức, không có gì phải hổ thẹn cả vì đó là việc Việt Nam cần làm vì quyền lợi quốc gia. Việc bắt TXT là một hành động củng cố và khẳng định một nguyên tắc mới trong xã hội Việt Nam : đó là tội phạm tham nhũng sẽ bị truy bắt đến cùng, cho dù lẩn trốn ở đâu, cho dù được nước khác cố tình che chở. Và đó là điều tích cực cần có.
    (tôi chỉ là người ghé qua và để lại tin nhắn. Đừng liên hệ email)

    • Pháp luật của cộng sản VN là cái giẻ rách đối với mọi người. Thế nên mới có. .., hiểu rồi chứ?

  2. Ai đã tạo điều-kiện và phưong-ơiên cho THAM-NHŨNG trở thành CÁCH-MẠNG TƯ-BẢN ĐỎ tại Việt-Nam ? Người Cọng-sản Bắc-Việt 100% vô-sản. Dân-cư Bắc-Việt sống theo quy-chế và tiêu-chuẩn của ĐẢNG CỌNG-SẢN. Vườn không cần rào. Cổng không cần ngõ. Nhà không cần cữa. Có cữa không cần đóng ! Xã-hội vô-sản ! Cán-bộ đảng-viên cọng-sản tham-nhũng cái gì ? Chỉ có THAM-NHŨNG TÌNH DỤC ! Vậy ĐẢNG CỌNG-SẢN VIỆT-NAM THAM-NHŨNG khởi đi từ đâu ? Do Đảng Cọng-sản nói láo với Đảng-viện. Nhân-Dân Nam Việt-Nam bi “MỸ NGỤY” đàn-áp bọc lột, cơm không có mà ăn, áo quần không có mà mặc, thân-sơ thất-sở không nhà không cữa….! Đang mong đợi Đảng Cọng-sản vào giải-phóng ! Nhưng than ơi ! Khị chạm mặt với sự thật. Nhân-dân Nam Việt-Nam đang sống trong cơm no áo ấm. mọi nhu cầu của cuộc sống hàng ngày, ngoài xã hội không thiếu cái gì cả….(Xi-nê hộp”tv” Máy nước đá “tủ-lạnh” Cái nồi ngồi trên cái cốc “càfê phin”…) nhà dân nào cũng có ! Ngài đường nhiều Ôtô Mada, Dalat… xe gắn máy tràn-lang. Phố-phường nhà gạch nhiều tầng cao ngất nhìn rớt nón cối ! Dân thành phố người nào cũng thấy có vàng khâu trên ngón tay cả. Còn nhiều nữa…. Xã-hội tư-bản trong thể-chế tư-do dân-chủ VNCH Nam việt-Nam gấp 100 lần Miền Bắc. Giải-phóng cái gì ? Từ đó. Tư-tưỡng Đảng viên bị cảm-hóa. Đấu-tranh mãnh-liệt cũng không khống chế đưọc sư tham-lam ham muốn vật-chất. Sau 30-4-1975. Cán-bộ đảng-viên cọng-sản mạnh ai nấy quơ. Cái gì cũng lấy. Ngày đêm sùng-sục. Tửng đoàn xe chở đầy phủ kín đưa ra Bắc. Thượng bất chánh hạ tất loạn. Cọng-sản Bắc-Việt chiếm được Nam Việt-Nam. Không biết GIẢI-PHÓNG cái gì đây ? Nên từ GIẢI-PHÓNG trở thành PHONG-TRÀO THAM-NHŨNG HỮU-SẢN-HÓA CÁN-BỘ ĐẢNG VIÊN CỌNG_SẢN coi như Đảng thưởng công. Đồng-chí tiền-nhiệm phục-viên về với Biệt-thư nguy-nga, xe hơi bóng-loáng. Của chìm ngàn tỹ…. Đồng-chí kế-nhiệm. Đâu chịu thiệt. Cứ như thế chuyển tiếp. Đã trở thành đường lối của Đảng. Đồng-chí nào không hội-nhập. Sẽ bị biên-chế vì năng-lực kém, cho về vườn ngậm kẹo “Á KHẨU”.
    Nhà nước Cọng-sản Bắc-Việt-Nam. Không đánh chiếm (giải-phóng) Chính-phủ VNCH Nam-Việt-Nam. CHẮC-CHẮN 100% CÁN-BỘ ĐẢNG-VIÊN CỌNG-SẢN VIỆT-NAM KHÔNG THAM-NHŨNG. Dĩ-NHIÊN KHÔNG CÓ PHE NHÓM. KHÔNG CÓ TRANH-GIÀNH ĐẤU-ĐÁ GIẾT HẠI NHAU NHƯ THẾ NẦY ! Thử hỏi. Có Đảng viên cs nào ngoài luồng hay đã về vườn mà tham-nhũng không ? Nhà nước Việt-Nam do đâu mà có ? Cán-bộ Chính-quyền các cấp do ai đảm nhân ? Dân-biểu Quốc-hội ai làm ? Tất cả đều do Đảng Cọng-sản bố-trí hình-thành. THAM-NHŨNG cũng do các Đảng-viên, trong cơ-cấu cũng của Đảng hình thành và lãnh-đạo. Vây không phải ĐẢNG CỌNG-SẢN THAM-NHŨNG ai vô đây. Hiện tình Việt-Nam ngày nay. Tự nó đã trả lời. Ai thắng ai đây ? Nước có tràng ngập ruộng vườn. Rắn, Rít, Côn-trùng mới bò ra. Dân Việt có sống dưới chế-độ cọng-sản mới thấy rõ bản-chất thật của cọng-sản. Đã 42 năm qua. Những gì Việt-cọng nói về “NGỤY” VNCH. Nay Nhân-dân cả nước đã thấu-triệt sự dã-dối ngụy-tao của Việt-cọng. Do đó. Các thế-hệ sinh sau 1975. Sống, ăn học dưới chế-dộ Việt cọng. Không được biết tý gì về Thể-chế VNCH Nam-Việt-Nam. cả. Nhưng Họ đã tự thấy Chế-độ Cọng-Hòa Nam-Việt-Nam có nhiều ưu-điểm trong đời sống. Có lý-tưởng Quốc-gia Dân-tộc Độc-lập tự-do hơn. Trong khắp nước đã thấy hiện-tượng tinh-thần Quốc-gia Cờ Vàng ba sọc đỏ xuát hiện công-khai. Ai tuyên-truyền ? Ai mua chuột ? Ai cưỡng bức ? Chính-phủ VNCH đã bị bức-tữ 42 năm rồi ! Cọng-sản chiến-thắng cũng do chính Nhân-Dân vì lòng yêu-nước nên bì Việt-cọng lừa. Nay “CHÌ TRẮNG BẠC ĐEN ” Đã phơi bày khắp nước. Việt-cọng không còn khả-năng che đậy đưọc nữa. Bắt buộc phải nhận mình là Chì. Nhân-dân không còn tin nữa. Thế-chế Cọng-hòa hay Thế-chế nào khác. Do Nhân-Dân Việt-Nam chọn. Sau đó. Nhân-dân sẽ phát động phong-trào Hồi-Tố Tham-Nhũng cũng không muộn. Ông “TRỌNG KÊU CHO LẮM THÌ CÀNG TAN-TÁC LẮM” Nên nghĩ đi. Để Nhân-Dân lo mới có kết-quả.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Tên