Từ thân phận dân Nam nghĩ về đảng Cộng Sản Việt Nam

Theo con số chính thức của ngân hàng thế giới, Việt Nam đang phải gánh một núi nợ khổng lồ trên vai là 364 tỷ USD.

2
Một góc chợ người. Ảnh báo Thanh Niên

Mỗi lần chạnh lòng nhớ về Việt Nam, trong tôi lại trào lên bao nỗi niềm, cảm xúc: Yêu thương, nghẹn ngào, căm phẫn, khi chứng kiến những phận người, đủ mọi lứa tuổi, tầng lớp nằm ngồi la liệt trên lối đi, ghế đá, bên chân cầu, hoặc tượng đài của bác, nhấp nhổm chờ ai đó đến đón mình về làm cu li, cửu vạn hoặc việc vặt trong nhà. Chỉ mong nhận được một ngày hai bữa cơm no. Trong khi con đường lên chủ nghĩa xã hội từ miệng lãnh đạo đến hiện thực còn xa lơ lắc. 

Từ đời anh tới đời em, 

Đời con cái nối tiếp đời cha mẹ, 

Lay lắt vườn hoa, vỉa hè , góc phố, 

Trước ánh nhìn vô cảm , tái tê.

Có lẽ không ở đâu trên thế gian này, lại tồn tại một bể khổ như ở Việt Nam. Nói theo kinh nhà phật: “Đời là bể khổ”, “là kiếp nạn”. “Nước mắt chúng sinh cộng lại nhiều hơn sông suối các đại dương”, thì với người dân Việt Nam (những chúng sinh bị Đảng cầm quyền, cầm mạng sống nhốt trong ngăn chuồng xã hội chủ nghĩa) bể khổ còn mênh mông đến nhường nào và mỗi một ngày trôi qua là bao nhiêu kiếp nạn mà người dân phải gánh chịu từ đảng cộng sản “đĩ vại” nhơ nhớp, hôi tanh bẩn thỉu, trơ lì?

Ảnh báo Thanh Niên

Câu khẩu hiệu của người dân nói về đảng cộng sản Việt Nam thể hiện rõ nét điều khốn nạn ấy. Thay vì một chế độ “của dân, cho dân và vì dân” trong hiến pháp; đảng coi việc “Bỏ mặc số phận người dân là trách nhiệm chung của toàn thể…lãnh đạo “. Kể từ thời điểm “công nghiệp hoá, hiện đại hoá”(1986 đến nay) hàng triệu người mất nhà, mất cửa, hoặc mất mạng. Không trong đồn công an, cũng là trên đường quốc lộ vì tai nạn giao thông. Không trong lòng biển cả vì bị “tàu lạ” húc chìm cũng là dưới những quả bom nước hàng trăm tấn sẵn sàng xả lũ cứu đập mỗi khi mưa ngập…Không riêng dải đất miền Trung bị đảng thí mạng vì Formasa thải độc mà toàn thể người dân Việt Nam bị thí mạng trong tình “hữu ngại” gớm ghiếc của hai đảng Trung, Việt (trừ con ông cháu cha, bọn chóp bu, đám theo đảng hít…phân thối trong bồn cầu xã hội chủ nghĩa ).

Cũng bởi lãnh đạo Việt Nam do cha Đảng và bà mẹ xã hội chủ nghĩa sinh ra, nên vô cảm, lãnh đạm, mù loà cả về tâm hồn lẫn thể xác. Về mặt cấu tạo, đúng như nhà văn Dương Thu Hương nhận định: “Chúng chỉ là những con giòi trong hố xí của ngôi nhà xã hội chủ nghĩa”. Còn về thể chế, chúng chỉ có một giá trị sử dụng duy nhất là cái WC thời hiện đại, để dư luận quốc tế “ỉa vào”. 

Bởi chúng vô hồn, bẩn thỉu, trơ lì như những bệ xí, nên bao cảnh đời éo le, oan nghiệt xảy ra khắp 63 tỉnh thành của cả nước. Tất cả chỉ khác xác khô trong lăng Hồ chủ tịt là còn vật vờ đi lại, vật vờ chờ đợi để mong một cơn mưa số phận đến với mình, quét sạch mùi vị đảng, đòi lại nhà cửa, quyền lợi, công lý cho mình, cũng là thoát khỏi nỗi tủi nhục oan ức bao năm, dưới ánh nhìn khinh bỉ, miệt thị, coi thường, thương hại của dư luận thế giới. 

Trải qua bao triều Đinh, Lý, Trần, Lê, vua sáng tôi hiền, đến triều đình cộng sản, đất nước Việt Nam trở thành tệ hại, đốn mạt gấp triệu lần Tư bản. “Vua” chỉ sáng mắt vì tiền, vàng, đô la, gái đẹp, nhà lầu xe hơi, bãi tắm, sân golf. Còn “tôi” hèn vì bổng lộc, vật chất, đắm dục, sa xỉ nên trăm dân mới lâm cảnh khốn cùng. Bao người già, trẻ em không nhà cửa, không nơi nương tựa phải vạ vật, lê lết bên lề đường kiếm sống. Ngày tiếp ngày, cảnh lầm than, cơ cực bày ra trước mặt, khiến các nhà thơ đi ngang phải mủi lòng phát tiết:

Bởi: Quang ngu, Phúc nghẹo, Trọng lú” 

Bà con mình chỉ còn cách tha hương 

Trong khi báo cáo trong hội nghị nào cũng là: “Trải qua hơn 40 năm giải phóng, đời sống người dân đã được nâng lên đáng kể. Các lĩnh vực kinh tế chính trị, xã hội, luật pháp luôn được đề cao, tôn trọng. Đặc biệt thực hiện được di chúc của bác: “Còn non, còn nước, còn người. Thắng giặc Mỹ ta sẽ xây dựng hơn mười lần xưa”. Cũng vì thực hiện di chúc của bác mà chuẩn mực, lề thói, đạo đức xã hội giảm đi trông thấy. Những gã công an, mặt người, dạ thú thả sức vung dùi cui xuống đầu đồng loại. Thượng cẳng chân, hạ cẳng tay, trước khi tiễn họ về với Diêm vương, địa phủ. Những đôi mắt buồn như bóng tối, bao năm sống vắt ngang ba chế độ: Thực dân, đế quốc và xã hội chủ nghĩa mà chưa thấy thời nào nhục nhã, ê chề như thời cộng sản này. Hàng triệu con người đạo đức nổi loạn, nhưng cơ bắp yếu, lại bị đảng một mặt tung dư lợn viên chặn họng, mặt khác dùng côn đồ, công an đàn áp, trói cứng cơ bắp nên chỉ biết ngậm ngùi cay đắng quanh đảng của mình, cũng là quanh bệ xí, bồn cầu xã hội chủ nghĩa, bên trong nhung nhúc giòi, bọ. Toàn loại ăn bẩn, ăn tham, phân trát đầy người. Chả thế cái gọi là phó chủ tịch nước, con dâu Đỗ Mười, Nguyễn thị Doan phải hậm hực thốt lên: “Người ta ăn không chừa một thứ gì của dân”. Chỉ riêng vụ cá chết do Formosa sả thải, được bố thí 500 triệu USD cũng bị lũ quan tham, cướp ngày hứng trọn. Đến nay sau gần cả năm trời vẫn chưa chịu nhả cho dân. Cho dù khắp bốn tỉnh ven biển miền Trung, bao người dân theo đuổi kiện tụng, đòi tiền đền bù để khỏi chết đói mà lãnh đạo vẫn có mắt như mù, có tai giả điếc, chỉ sui quân đi trấn áp những người nghèo nàn, bần cùng, đói khổ, để được yên thân.

Thượng bất chính, hạ tắc loạn”. Trong tay lũ ” giòi đỏ Ba Đình” chuyên rỉa rúc xương thịt đồng bào, thì 500 triệu USD lập tức biến thành 500 triệu ODA, nghĩa là “Ông đây ăn” . Cứ cấp dưới cướp bóc, cấp trên nhận vàng. Làm gì người dân chả nghèo kiết xác? 

Chỉ khi nào người Việt biết nắm tay nhau, đồng loạt nhảy ra khỏi đáy cống tối tăm, cùng nhau đào đất chôn lũ giòi bọ trong bệ xí của đảng , thì ngày ấy dân Việt mới ngẩng đầu lên được. Còn hiện tại- Việt Nam so với thế giới như một người lùn, dị dạng, cổ quái, với một người trẻ trung, khổng lồ. Thật chưa bao giờ đất nước bị xé nát dưới bàn tay của hai Đảng cộng sản Tàu- Việt như lúc này. Thay vì xây bệnh viện trường học, chùa chiền, thì đảng sẵn sàng tạo mọi môi trường, điều kiện, hoàn cảnh thuận lợi để mỗi quận, huyện, tỉnh , thành, trung ương được xây thêm nhiều nhà tù mới, bắt người vô tội hơn mười lần xưa. 

Nghe càng thấm, ngấm càng đau, đành nhắc lại “bài ca không quên” của người dân viết tặng đảng mình:

Đảng là gì hở Dân ơi?

Là quân ăn cướp cùng ngồi trung ương 

Đảng là một lũ bất lương

Một phường gian dối, đục xương dân lành

Theo con số chính thức của ngân hàng thế giới, Việt Nam đang phải gánh một núi nợ khổng lồ trên vai là 364 tỷ USD. Tất nhiên để vay được số tiền khủng này, Nguyễn Tấn Dũng phải đem cả 92 triệu người dân trong quốc nội và gần 5 triệu Việt Kiều ở nước ngoài ra thế chấp. Kẻ vay không trả được thì người thế chấp sẽ lãnh đủ …Vì vậy sau đại dịch cá chết, người chết (vì nghèo đói, tài nguyên thiên nhiên kiệt quệ, môi trường ô nhiễm)…chắc chắn sẽ là Đảng chết. Đơn giản vì “gieo gì gặt nấy”. Đảng gieo rắc đại dịch mãi rồi, thì bây giờ đến lượt Đảng phải nhận đại dịch, đại họa về cho mình. Hy vọng trời kia còn có mắt, để điều mong ước của người dân Việt Nam cả trong và ngoài nước sớm trở thành hiện thực:

Dịch cá rồi đến nợ nần

Mong ngày dịch Đảng để dân mình cười” 

Sacramento, trước ngày cộng đổ. 17- 5 -2017

T.K.T.T

2 BÌNH LUẬN

  1. Hình như tới giờ phút này từ ngày CSVN thống trị miền Bắc 63 năm và miền Nam 42 năm đa số người dân đều nhận ra rằng không còn con đường nào khác là tự tìm đường ra nước ngoài sinh sống kể cả con cái cấp cao của đảng CSVN cũng thế.Thành phần lãnh đạo VN cũng nhìn ra tương lai của mình và con cháu nên khi có dịp nắm quyền đã cố làm sao kiếm tiền thật nhanh hầu lo cho tương lai con cái .Mọi người dân dư sức biết môi trường tệ hại đến mức nào cũng như cung cách cai trị giẫm lên luật pháp ở VN .Dân lẫn chính quyền chỉ có 1 thiểu số có lòng lo cho nước trong khi đại đa số chỉ lo cho bản thân , gia đình nên việc lo cho nước hầu như bị bỏ ngỏ .Việc lệ thuộc vào TQ chắc không thể nào thoát khỏi ,TQ đang nắm và lũng đoạn kinh tế VN , ta cứ nhìn trên bản đồ VN thì ta thấy cơ xưởng ,nhà máy cũng như các công trình xây dựng mà TQ trúng thầu hoặc làm chủ từ Bắc xuống Nam đó là chưa kể gián điệp nằm từ trung ương đến địa phương và nợ chưa trả hết cho TQ . VN trở thành 1 Tây Tạng hay Tân Cương chắc không xa ?

  2. Đọc bài của TKTT nhe lòng buồn ngao ngán, ruột gan như bị cắt ra từng đoạn.!!!Tuy vậy vẫn cứ tích cực tin vào luật nhân quả, tin vào sẽ có ánh sáng leo lét cuối đường hầm. Chúa ơi, xin giúp chúng con, mở cửa cho dân tộc quê hương Viet Nam chúng con.
    HTA

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Tên