Ngày ấy… bây giờ

1
Sài Gòn xưa. Ảnh Internet

 

Ngày ấy cha tôi đạp xích lô,
Đủ tiền nuôi được sáu miệng ăn.
Bây giờ cả nhà làm chí chết,
Một ngày hai bữa chẳng đủ no. .

Ngày ấy bệnh viện vốn – nhà thương 
 Chữa trị – chăm lo –tốn chút quà
Bây giờ phong bì luôn đi trước.
Muốn cứu mạng ư- phải bán nhà. 

Ngày ấy ra đường gặp “bồ câu” 
Ân cần, lịch sự , nhắc đôi câu 
 Bây giờ “chó vàng” canh đầu ngõ
Giơ cái dùi cui quật nát đầu.

Ngày ấy mẹ tôi bán bún riêu 
Vàng đeo nhìn chói cả bàn tay. 
Bây giờ bán phở, đời túng thiếu
Vàng mắt, vàng da, tóc cũng gầy.

Ngày ấy bác tôi nói tiếng Anh,
Nguyện cho Tổ quốc được thơm danh.
Bây giờ lãnh đạo toàn cướp phá 
Đã dốt lại ngông- chỉ biết tiền..

Ngày ấy cô tôi -vốn sinh viên 
Biểu tình, la lối, chống liên miên
Bây giờ mở miệng là …chống đối
Chẳng đuổi học ư, cũng ở tù.

Ngày ấy đi đâu cứ vô tư. 
Mỹ – Thiệu lại dám hạch sách ư?
Giờ ai đến nhà…là hấm hứ 
Rồi đến nửa đêm, chúng nó vòi …

Ngày ấy chú tôi học xứ Wales
Xong rồi về lại với quê hương . 
Bây giờ dân Việt đi tám hướng
Phải cố chen chân ở xứ người.

Ngày ấy mợ tôi cặp với Tây
Bị coi là đĩ điếm, me tây.
Bây giờ con mợ lên “đẳng cấp” 
Vì lấy chồng Tây, đẻ với tây.

Ngày ấy đàn ông khắp Việt Nam
Thương vợ, thương con, chí thú làm
Bây giờ nhậu nhẹt là …văn hóa 
Đánh vợ, chửi con, miệng lầm bầm

Ngày ấy con cái toàn gia giáo,
Đầu cúi, tay khoanh, lễ phép chào 
Một điều kiêng kỵ không chửi tục 
Bây giờ “sành điệu” – chửi tào lao .

Ngày ấy tình yêu ở trái tim 
Ra đường chỉ mắt biếc trao nhau 
Bây giờ gái trai vừa kịp lớn 
Õng ẹo, đong đưa, phá bụng bầu.

Ngày ấy con gái thật eo, co. 
Phất phơ tà áo trắng tung bay 
Bây giờ các em mặc quần bó 
Khoe “của trời cho”, rát mắt nhìn

Ngày ấy mùa mưa ngập xíu thôi 
Danh lam, thắng cảnh đẹp như mơ
Bây giờ phố biến thành sông, suối.
Cống thải hôi tanh, rác ngập bờ

Ngày ấy Việt Nam là chỗ đến 
Bây giờ chỉ là điểm dừng sao?
(Bao nhiêu quốc nạn chặn chân khách
Lỡ đến rồi đi chạy cái ào )

Ngày ấy trai Hàn – lính đánh thuê
Dân Lào, dân Thái , lại dân Miên 
Ao ước sang Việt Nam lập nghiệp . 
Bây giờ gái Việt thành ô sin…

Ngày ấy – bây giờ…lẻ vạn đêm
Kể sao được hết chuyện xưa, nay
42 năm rồi, dân Nam hỡi
Tự hào đã hóa nhục, đắng cay…

Cali 28-4-2017
TKTT

1 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Tên