Giữa biển người đông đặc, tôi bỗng nhận ra em

9

Sang Mỹ , vừa phục hồi sức khỏe sau hai lần tù nhỏ và 51 năm tù lớn của cộng sản, tôi bắt đầu đi học và đi làm, vừa đong đưa giữa đôi bờ ngôn ngữ”, lại trong cảnh gạo tiền níu thân sát đất”, một tuần làm xấp xỉ 45 tiếng nên tôi chẳng còn thời gian, hứng thú, động lực nào để “cào mây cuốc gió” trên trời hoặc “tự mình ăn thịt mình” nữa. Không ngờ đại dịch Covid tràn ra, cả nước Mỹ lâm vào tình trạng suy thoái, thất nghiệp, tôi buộc phải trở thành một con gấu ngủ hè, suốt ngày ru rú trong nhà hưởng 288 USD thất nghiệp mỗi tuần của Chính phủ. “ Thừa giấy làm chi chẳng vẽ voi thói quen lướt Facebook mỗi ngày lại trỗi dậy, tôi vô tình bắt gặp hình ảnh Huỳnh Đức Thanh Bình , hai tay bị còng cùng câu nói găm sâu vào tim óc : “Tôi ý thức được công việc của tôi làm , hành vi của tôi mặc dù có vi phạm pháp luật Việt Nam , nhưng tôi muốn qua hành động này thể hiện tấm lòng yêu dân tộc, yêu đất nước”

Cái án 10 năm cùng cáo buộc : “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” trong đó điển hình là tham gia nhóm “Quốc Nội Quật Khởi càng kích thích trí tò mò của tôi hơn.. Thông qua Nguyễn Thúy Hạnh, mẹ Têrêsa của Việt Nam, tôi liên lạc với mẹ em chị Nguyễn Thị Huệ và biết được trang Facebook của em rồi lạc vào trong ấy suốt hai tuần liền trong trạng thái tò mò , khâm phục, phấn khích cao độ .

Mở đầu trang Facebook là tấm ảnh chân dung thu nhỏ của em cùng lời hiệu triệu Hỡi những ai gục xuống, Nổi dạy, hùng cường đi lên”. Ngay dưới đó là châm ngôn sống của em Lấy chí nhân để thay cường bạo, Đem đại nghĩa để thắng hung tàn”… Châm ngôn ấy tuy chỉ mô phỏng lại câu thơ của người anh hùng Nguyễn Trãi trong “Bình Ngô đại cáo” 600 năm trước , cũng chứng tỏ kích cỡ tâm hồn em không hề tầm thường tẻ nhạt như số đông quần chúng quanh mình trong thời đảng trị, công an hành, mà ngược lại đạt đến độ bản ngã, phi thường

Càng đi sâu vào trang Facebook , tôi càng ngạc nhiên trước những tư tưởng “ phản động” chết người của em. Thông qua các thời điểm lịch sử của dân tộc, em liệt kê :

1954: Di dân từ Bắc Kì vào Nam Kì chạy trốn cộng sản…

1975: Di dân từ Nam Kì vượt khỏi biên giới chạy trốn cộng sản…

2018: Di dân từ Facebook qua Minds chạy trốn cộng sản!

Và kết luận : Càng trốn chạy, thì còn càng thất bại..! Tại sao đến giờ người Việt vẫn chưa biết đối đầu?.. Điều mà cộng sản luôn sợ nhứt!

Theo tư duy của người Việt tại hải ngoại “Đừng sợ những gì cộng sản làm, hãy làm những gì cộng sản sợ” thì 90 triệu dân Nam trong quốc nội lại sợ Cộng sản như một lẽ tất yếu ở đời :“Ở bầu thì tròn, ở ống thì dài” họ cho rằng bản thân họ chỉ là một cá thể nhỏ bé, không thể thoát khỏi miếng cơm manh áo hàng ngày nên không dám ra khỏi sự lộng hành của công an, càng không dám thoát khỏi sự kiềm tỏa của Đảng cộng sản, trong khi công an lại bị Đảng nô lệ hóa bằng mệnh lệnh “Trung với Đảng, bất hiếu với nhân dân “. Tệ hại hơn nữa, cộng sản Việt Nam lại lệ thuộc hoàn toàn vào Trung cộng. Vì vậy, vô tình và cố tình, đa phần dân Việt tự cho mình cái quyền suốt đời ở trong bóng tối, không dám bước ra khỏi thời cuộc, cho dù đời con cháu họ bị Hán hóa như dân tộc Nội Mông, Duy Ngô Nhĩ , Tân Cương, Tây Tạng đi chăng nữa. Chỉ vì Óc ngắn, lười suy nghĩ nên họ không hề biết rằng: Với các thần dân của mình, Đảng Cộng sản Trung Quốc còn tàn bạo, giết người như ngóe thì khi cướp được Việt Nam, biến Việt nam thành khu tự trị của mình, chúng còn ác độc đến mức nào? Và khi đó , đêm nghìn năm tăm tối sẽ mở ra, đời họ và con cái họ có yên không ?

Thay vì a dua, a tòng với số đông, Bình xác định quan điểm sống của mình: “Từ trước đến nay tôi luôn coi Đảng Cộng Sản Việt Nam là thái thú, tay sai cho Tàu, là kẻ thù của mọi người dân Việt Nam! Đấu tranh là ta đang đấu tranh chống giặc ngoại xâm, là đấu tranh cho ĐỘC LẬP QUỐC GIA DÂN TỘC!”

Thú thực khi đọc những dòng chữ này tôi cứ ngỡ mình đang đối diện với một nhà đấu tranh dân chủ với tuổi đời ngoài 50, tuổi đã biết mệnh trời (ngũ thập thiên tri mệnh) không hề sợ những gì đảng nói mà còn làm những gì đảng sợ, đúng tư duy của người Việt tự do nơi hải ngoại cũng là câu kết luận trong bài viết của Bình: “Càng trốn chạy, thì còn càng thất bại..! Tại sao đến giờ người Việt vẫn chưa biết đối đầu?.. Điều mà cộng sản luôn sợ nhứt!

Bài hát Đất Nước Tôi của nhạc sĩ Trúc Hồ , một sáng tác bị cấm trong quốc nội cũng được Bình tải lên trang nhà của mình cùng lời kêu gọi :

Hãy lắng nghe và cảm nhận :

Độc Lập mà nô lệ ngoại xâm,

Dân Chủ là phải đi tù..!
… Việt Nam còn hay đã mất..!

Đất nước tôi…
Đất nước tôi..!
… Người ơi, cùng chung dòng máu
Có biết đau… Có biết đau?

Vẫn chỉ là lời minh họa hay mô phỏng theo lời bài hát, nhưng thực sự thức tỉnh bao tâm hồn ù lì, vô cảm của người dân, đồng thời như mũi dùi đâm vào tim óc đảng bạo tàn, hèn với giặc, ác với dân. Điều mà những kẻ hèn nhát, tự nguyện đổi quốc tịch từ dân tộc Kinh sang dân tộc Sợ không bao giờ và không khi nào dám làm.

Từ Sài Gòn về quê tại Sóc Trăng, suốt nẻo đường dài, chứng kiến cảnh ô nhiễm môi trường do các nhà máy của Trung cộng xả thải gây ra, em cũng cảm hứng làm thơ:

Những nẻo đường phù sa…
Bôn ba trời sương gió,
Thấm mồ hôi bụi đường
Non nước gánh thê lương
.

Không thê lương sao được, khi bức ảnh Bình chụp đi kèm bài viết là những cột khói bốc cao mù trời , con đường lầm lụi và những gương mặt vàng như đất vì mưu sinh khốn khó, biển đã chết và cuộc đời của mỗi người dân chài thì mất hết…

Trước việc làm càn quấy của giám đốc xăng dầu, công an và ủy ban nhân dân phường, Bình dễ dàng đồng cảm với nhận định của Hòang Ngọc Diệu trên FaceBook: “ Hình như bọn “đày tớ dân” não bị teo từng giờ, từng phút hay sao đây?” , Bình khẳng định rõ ràng, quyết liệt hơn, không phải hình như mà là chắc chắn, không chỉ teo não mà là điên. Cụ thể nhận xét của Bình “Chúng nó bắt đầu điên hết rồi!

Còn nhiều lắm những tư tưởng yêu nước, thương nòi của em để lại trên FaceBook mà theo như lời mẹ em, mới chỉ là một phần gia tài tri thức của em – một cậu sinh viên trường luật chưa đầy 22 tuổi, đang trong độ tuổi “mùa xuân của cuộc đời”, nhưng đã ối đỏ những áng thơ văn và bề dày tranh đấu. Trước đó, khi bắt đầu có tư tưởng phản kháng, cũng như chưa đủ tự tin, em đã bí mật gửi các bài viết của mình sang Pháp cho bác Phạm văn Thành, hy vọng tác phẩm rời em như con thuyền rời bến, đến với bờ bến xanh trong và neo đậu vào tâm cảm của cộng đồng người Việt tại Pháp .

Xin giới thiệu với mọi người bài thơ “tự lòng” của em.

Phần bình luận của người viết bài này sẽ xuất trình vào phần sau, sau nữa, đơn giản vì trang viết hạn hẹp, câu chữ không thể diễn tả được tâm hồn trong trẻo, kiêu hùng mà rất đỗi khiêm nhường của em. Một người không những có bản ngã thật sự mà còn đạt đến đại ngã, như thần Promete, như Đan cô – những nhân vật thực sự đạt đến đại ngã trong huyền thoại của người Việt và thế giới.

TỰ LÒNG”

Huỳnh Đức Thanh Bình

Phận trời sanh trong nước non này
Trưởng thành trai chí tận trời mây
Kiếp số nổi trôi trong thời loạn
Nhìn đời rơi lệ viết nơi đây…

Thương đồng bào mình vận nổi trôi
Thương những mảnh đời đầy tăm tối
Thương người yêu nước trong tù ngục
Thương đất trời Nam tan nát rồi…

Hận kẻ tay sai bọn bán nước!
Hận kẻ tàn phá quê hương ta!
Hận kẻ lừa người dối trời đất!
Hận kẻ đàn áp nhân dân ta!

Loạn thời lạc thế khổ bi ai
Thế thái nhân gian lắm bi hài
Thắt lòng chua xót tâm tự ngẫm
Quyết hiến thân này góp tương lai

Nhị thập niên sanh chất trong lòng
Thất phu hữu trách luyện Tâm công
Thẹn tài không bì được Công Cẩn
Trí mọn không thể như Tử Phòng

Chất chứa trong tâm bầu nhiệt huyết
Thổi cháy bùng lên ngọn lửa lòng
Thiêu rụi tà gian cùng dựng lại
Chấn hưng dân khí giống tiên rồng

Quốc thái dân an là tâm nguyện
Sống sao không uổng một kiếp người
Hiên ngang bất khuất trong trời đất
Sống làm hào kiệt, chết kiêu hùng.

Nếu một mai này tôi phải đi
Khổ nạn chông gai sinh tử thì,
Cha Mẹ tha lỗi con bất hiếu…
Công ơn dưỡng dục tâm khắc ghi!

Nếu một mai này tôi phải đi
Người thương tôi xin chớ đau lòng!
Kiếp này tôi trọn tình dân tộc
Nợ người kiếp sau sẽ tương phùng…

Đời này hoài bão tấm lòng son
Dù cho nước chảy khi đá mòn
Hồn trao dân tộc nguyện dâng hiến
Chỉ mong ta mất, nước non còn !

Sacto- Cali 27-7-2020.

Đêm Thanh Bình.

T.K.T.T

9 BÌNH LUẬN

  1. Cám ơn em Huỳnh Đức Thanh Bình,
    Tuổi trẻ chí cao tỏa rạng bình minh
    Còn anh hùng trẻ còn dân tộc
    Đất nước Việt tôi phải hồi sinh!

  2. Bao giờ cho vẹn lời thề?

    Bao giờ rửa sạch thù nầy
    Bao giờ giết sạch nô tài Việt gian
    Chừng đó mới hết lầm than
    Chừng đó gấm vóc giang san vẹn toàn!

    Ngày ấy Bản Giốc Nam Quan
    Núi rừng Việt Bắc “Quốc Nam” đề huề
    Chừng đó mới vẹn lời thề
    “Sang năm cùng hẹn trở về Việt Nam”!

    Nông Dân Nam Bộ

  3. Thù Tàu một – thù rợ Hồ gấp vạn lần hơn!

    Với tôi thù giặc Tàu – thù một
    Thù rợ Hồ – gấp vạn lần hơn
    Thù bè lũ tội đồ dân tộc
    Máu hận thù sôi sục từng cơn!

    Mất Aỉ Nam Quan – Thác Bản Giốc
    Mất cả biển đảo Hoàng Trường Sa
    Mất luôn núi rừng vùng Việt Bắc
    Làm sao ta có thể thứ tha?

    Còn đó một quê hương đổ nát
    Đường số bảy – đại lộ kinh hoàng
    Còn đó một mãnh dư đồ rách
    Một dân tộc nghèo đói lầm than!

    Thù đại Hán – kẻ thù truyền kiếp
    Nhưng bọn chúng chỉ là ngoại bang!

    Trong khi bọn Ba Đình khốn kiếp
    Cùng chủng tộc máu đỏ da vàng
    Chúng sẵn sàng bán đứng Tổ Quốc
    Rước giặc Tàu – phá nát giang san!

    Nông Dân Nam Bộ

  4. Nhờ ba mà tôi biết thêm 1 người yêu nước nồng nàn Huỳnh Đức Thanh Bình, biết bị đầy đọa nhưng vẫn dám nói lên những niềm đau của đất nước, trân trọng.

  5. Có một số nhà đấu tranh( thật lẩn giả) sau khi ra được nước ngoài bằng nhiều cách đủ kiểu nghĩ rằng bây giờ ở nước ngoài rồi nên gầy dựng cuộc sống để tận hưởng nó việc đấu tranh để lại cho các người khác.Do vậy mới thấy những người như Trần Huỳnh Duy Thức( đang ở tù nhưng từ chối đi Mỹ để đổi lấy tự do), Minh Hạnh, Đoan Trang( hai vị này có dịp ở lại nhưng từ chối),Công Định ,..đáng phục, đáng kính làm sao !

  6. Cám ơn chị TKTT đả cho mọi người biết đến em : Huỳnh đức Thanh Bình.
    Thì té ra tranh đấu cho Dân tộc không cần phải nhà nầy-nhà nọ -gs nầy -gs nọ…mà chỉ cần một tấm lòng và một tri thức rỏ ràng : “tôi biết việc tối
    làm” là đủ!Tôi đang sống ở nước ngoài-Một -kẻ -chạy-trốn !như em Bình
    đả nói! Tôi cảm thấy xấu hổ,cho dù thời còn trẻ ,trẻ hơn em bầy giờ ,đả ở trng các phong trào Sinh viên thời đó.!Phải nói thẳng ,những ai đó,còn kỳ vọng ở những “nhà nầy-nhà nọ”, phải biết rằng :Xây dựng một Lý thuyết rất dễ.Nhưng thưc hiện Lý thuyết đó rất khó,nếu không có sự dấng thân.
    Cám ơn em Bình đả cho tôi đả tôi suy nghĩ lại mình,cho dù không còn
    quỷ thời gian.

  7. Trong các tài liệu lịch sử do đảng cộng sản VN viết thì ngày 18/1/1946 Hồ Chí Minh gởi tổng thống Harry Truman một bức thư “đề nghị Mỹ cùng Liên Hợp quốc can thiệp và có giải pháp trước cuộc chiến tranh xâm lược của thực dân Pháp ở Việt Nam”. Tiếp theo đó là ngày 28/2/1946 Hồ Chí Minh lại gởi một bức thư thứ hai cho tổng thống Harry Truman “đề nghị giúp đỡ bảo vệ nền độc lập của Việt Nam trước sự xâm lược của Pháp”. Thế nhưng kỳ lạ là từ sau thế chiến thứ 2, người Pháp không được bén mảng đến Việt Nam theo quyết định của Đồng Minh tại Hội nghị Potsdam cho đến mãi sau khi Việt Nam và Pháp ký hiệp ước Sơ Bộ ngày 6/3/1946, cho phép Pháp đưa quân đội trở lại Việt Nam. Để biết vì sao Hồ Chí Minh năn nỉ lạy lục tổng thống Harry Truman giúp Việt Nam chống thực dân Pháp trong khi không hề có dấu chân người Pháp ở Việt Nam, xin mời tất cả đọc một tài liệu nghiên cứu vô cùng quan trọng về Việt Nam trong giai đoạn này:
    https://lsvn101.blogspot.com/2019/12/viet-lai-nhung-dong-lich-su.html

  8. Có thực mới vực được đạo. Ổn định bản thân lúc đầu rất cần thiết để đủ sức vác ngà voi. Hy vọng có thêm bài viết mới của TKTT.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Tên