Chuyện người lính biệt động quân

12
Ảnh minh hoạ. Getty images
Gần đây mình tình cờ đọc được một số bài viết rải rác của chính tác giả – một người lính khí phách can trường, một tấm gương cho hậu thế không chỉ là thời chiến.
Vương Mộng Long sinh quán ở Hải Dương bắc phần, năm 1954 theo gia đình di cư vào nam, và định cư ở Đà Nẵng, là cựu học sinh trường Trần Quý Cáp, Hội An.
Ông tốt nghiệp K20 trường Võ Bị Đà Lạt oai phong, chức vụ cuối cùng là thiếu tá tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 82 Biệt Động quân. Trong những ngày cuối cùng của tháng 4 ông kiêm luôn chỉ huy liên đoàn 24 Biệt động trong chiến dịch triệt thoái miền trung.
Cùng với Thủy Quân Lục Chiến (Trâu điên) và Nhảy Dù (Thiên Thần Mũ đỏ), Biệt Động Quân (Cọp rằn) là lực lượng ưu tú, tinh nhuệ, được thành lập vào 1960 dưới thời cụ Diệm nhằm đối phó với chiến thuật du kích chiến của phe CS.
Biệt Động quân, như tên gọi, được huấn luyện ở cường độ cao để có thể hoạt động BIỆT lập và cơ ĐỘNG ở cấp độ trung, đại đội, và cao nhất là tiểu đoàn trên khắp các chiến trường, từ rừng núi hoang vu cho đến vùng đầm lầy nước đọng. Biệt động quân còn được tung vào chiến trường vùng 2 khu vực Tây nguyên để thám sát và ngăn chặn biên giới Việt – Miên – Lào, cửa ngõ xâm nhập của binh đội miền bắc.
Trong lực lượng đó, tiểu đoàn 82 được cho là thiện chiến nhất, dưới quyền chỉ huy mưu lược dũng cảm của thiếu tá Vương Mộng Long, Đời ông lấy núi rừng tây nguyên làm nhà, in từng dấu chân trên các địa danh Dakto, Pleime… từng lập nhiều chiến công, gây nhiều tổn thất cho đoàn quân thiện chiến nhất miền bắc – sư đoàn 320. Đến nỗi đoàn quân này được lệnh né tránh đối đầu với “thằng hai nâu”, nick name dành cho tiểu đoàn 82 Biệt Động của thiếu tá Long.
“Biệt động, sát!” khi vang lên khắp núi rừng là khẩu hiệu của đoàn quân mỗi khi xung trận từng làm bạt vía đối phương, bởi lối đánh bất ngờ, mai phục sẵn, nhất là dạ chiến (đánh vào ban đêm).
Trải qua 10 năm binh nghiệp, hầu hết là vui với gió núi mưa rừng, vài lần bị thương phải đại phẫu, thiếu tá Long là một sĩ quan tài giỏi gan dạ kiên trung, người đã dẫn dắt tiểu đoàn 82 Biệt Động thành 1 lực lượng tinh binh mà đối phương cũng phải nể trọng.
Tháng 5/1975, khi đang ngồi nhà, khắc khoải chờ những đòn thù giáng xuống, bỗng có 1 xe quân đội cách mạng lâm thời đến đậu trước căn nhà của ông trong 1 con hẻm ở quận 2. Người bước xuống xe vào nhà chính là ông thượng tá quân đội bắc Việt, một trung đoàn trưởng của sư đoàn 320, từng là kỳ phùng địch thủ ở chiến trường Tây nguyên, vì mến mộ tài năng nên ông đã cất công tìm kiếm, dù chỉ để biết mặt và gửi 1 lời trân trọng đến thiếu tá Long như tư cách của 2 vị chỉ huy ngoài mặt trận.
Vào những ngày cuối cùng của cuộc chiến, tháng 4/1975 tiểu đoàn 82 Biệt Động tham gia trận đánh cuối cùng ở Long Khánh, dưới quyền chỉ huy của tướng Lê Minh Đảo, tư lệnh sư đoàn 18 Bộ Binh.
Đây là trận đánh long trời lở đất, thương vong nặng nề cho cả 2 bên. Tiểu đoàn 82 Biệt Động vỏn vẹn chỉ còn 10% quân số. Bù lại họ gây tổn thất kinh hoàng cho toán quân miền bắc, hàng chục xe tăng bị bắn hạ, hàng ngàn bộ đội phải bỏ xác khi chiến thắng chỉ còn tính từng ngày.
Cuộc chiến này không hề uổng phí. Nhờ đó mà thủ đô Sài Gòn có thêm thời gian để di tản. Máu của người lính đổ xuống cho nhiều người khác được an toàn ở một khung trời khác. Sự hy sinh thầm lặng này ít được ai nhắc đến, nhất là nó thuộc về những kẻ bại trận.
***
Cũng như số phận của bao người anh em chiến bại khác, thiếu tá Long trải qua 13 năm tù đày ở núi rừng phía bắc. Ông từng vượt trại 2 lần nhưng đều bị bắt lại. Cứ mỗi lần đó, ông bị những đòn thù tập thể bằng gậy gộc, báng súng, thân thể nát nhừ, và sau đó là một thời gian dài biệt giam. Có lúc ông chỉ còn là một bộ xương 30 ký. Ông bị liệt vào danh sách những kẻ nguy hiểm, cần “chăm sóc” đặc biệt cũng vì thành tích vượt trại.
Ấy vậy mà ông vẫn sống, kiên gan với tù ngục, luôn khí phách và hiên ngang dù trong hoàn cảnh rất dễ đánh mất lòng tự trọng của mình vì luôn phải sống trong tình trạng đói kém.
Năm 1988 ra tù, ông sống lăn lóc bụi đời, phụ vợ nuôi con, từng chạy xe thồ, từng đi đào vàng ở vùng Lâm Đồng, thượng nguồn Đồng nai. Ở đây, có lần vì bênh vực 1 cô gái mà ông bị tên du thủ du thực tấn công. Nhưng hắn đã không coi ngày, chỉ cần vài kỹ năng cận chiến của 1 Biệt động quân, cùng vài đường roi Bình Định từ chiếc đòn gánh, trong phút chốc tên du thủ to như con bò mộng đổ vật xuống rống lên đau đớn và xin tha mạng.
Năm 1993 thiếu tá Long sang Mỹ. Ở độ tuổi U60 ông vẫn trở lại chốn học đường lấy bằng cử nhân, dù phải làm việc toàn phần cho cuộc mưu sinh ở miền đất mới. Tình cờ nơi đây, University of Washington, tiểu bang Washington, dù là nơi chốn học thuật thanh bình không còn tiếng súng, ông vẫn phải can dự vào 1 cuộc chiến không kém phần khốc liệt – cuộc chiến giành lại sự thật, nhân phẩm cho người lính VNCH.
Trong năm học đó thiếu tá Long lấy 1 lớp Lịch sử chuyên sâu về mối quan hệ Mỹ – Việt. Thật không ngờ nơi đây ông hằng ngày phải nghe những lời rao giảng dối trá từ giáo sư Dan, một tay thiên tả thứ thiệt, từng tham gia biểu tình phản chiến, góp phần vào sự sụp đổ của miền nam, luôn tin vào sách vở, báo chí dòng chính vốn chỉ cho thấy một nửa sự thật. Lính Mỹ và quân đội miền nam dưới cái nhìn của Dan là những kẻ xấu xa, ác độc, còn miền bắc là kẻ nhân từ, chỉ mong muốn điều tốt đẹp cho đất nước.
Bằng công sức tra tìm tài liệu, trình bày một cách mạch lạc, công tâm, cộng thêm là một nhân chứng sống với 10 năm chinh chiến, 13 năm tù đày, thiếu tá Long đã đánh gục giáo sư Dan. Cuối cùng, ông chỉ còn biết ôm mặt than, trời ơi, vậy là bao nhiêu năm qua tôi đã rao giảng những điều dối trá, do chịu ảnh hưởng từ bọn truyền thông bất lương. Ngày cuối khóa học, giáo sư Dan gặp và nói với thiếu tá Long rằng, ông đã thắng một trận đánh vẻ vang, lập một thành tích lớn, dù không tiếng súng.
***
Vương Mộng Long, vị sĩ quan Võ Bị Đà Lạt văn võ song toàn, mưu lược dũng cảm, tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 82 Biệt Động lừng danh một thuở, người tù bất khuất suốt 13 năm trường nơi chốn rừng thiêng nước độc. Ông, một người lính hào hùng trong chiến tranh, một tấm gương hiếu học vượt khó thời bình, toát lên cùng một nhân cách cao cả.
Không những thế, ông còn là một ngòi bút tài hoa ít được biết đến. Dù thời gian có phôi pha mọi điều, ký ức chiến tranh với ông gần như còn nguyên vẹn. Ông còn nhớ từng cái cái vuốt mắt đưa tiễn người lính của mình, hay một nửa viên đường quý giá các chiến hữu lén lút chia nhau thời tù tội. Và cứ thế, ông để những câu chuyện ấy tuôn ra nhẹ nhàng, tự nhiên với nét bút khẳng khái, cương thường nhưng thật lôi cuốn.
Hôm nay, cuộc chiến đã qua gần nửa thế kỷ, người lính VNCH, những kẻ chiến bại, nếm đủ mọi đắng cay khổ nạn từ mọi phía, bị đày đọa từ thể xác đến tinh thần. Nhưng từ đống tro tàn ấy không khó để nhận ra nhiều viên ngọc lấp lánh, những tư cách sáng chói cao cả mặc kệ bao nhiêu đòn thù, để lại cho hậu thế những tấm gương can trường bất khuất, trong đó có thiếu tá Vương Mộng Long.
Từ một nơi nào đó trên đất Mỹ, xin tiên sinh nhận của kẻ hậu sinh này một vòng tay cung kính và ngưỡng mộ. Mong một ngày có đủ duyên diện kiến để được nghe thêm nhiều câu chuyện bi hùng của một thời chiến tranh tang tóc.
Ottawa 30/4/2021
Lary de King- Facebook

12 BÌNH LUẬN

  1. Trích”Vương Mộng Long sinh quán ở Hải Dương bắc phần, năm 1954 theo gia đình di cư vào nam, và định cư ở Đà Nẵng, là cựu học sinh trường Trần Quý Cáp, Hội An.
    Ông tốt nghiệp K20 trường Võ Bị Đà Lạt oai phong, chức vụ cuối cùng là thiếu tá tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 82 Biệt Động quân. Trong những ngày cuối cùng của tháng 4 ông kiêm luôn chỉ huy liên đoàn 24 Biệt động trong chiến dịch triệt thoái miền trung.” hết trich.

    Bảo đảm tên này chăc chắn là chạy làng từ Pleiku vè Phú Bổn qua đuòng 7B. Lảo chỉ huy đám BIẸT ĐỘNG KHỜ này đốt chợ sau khi bỏ chạy khỏi PLEIKU.

    Còn thèng tuóng 1 sao PHAM DUY TẤT thì khong biét đuọc lảnh đồng luong chuần tuóng nào chưa truoc khi bị tuồn vào trại cải taọ nhỉ. Pà miạ đúng là mot thèng NGU. Vào những giò cuoi cùng truoc khi chạy làng khỏi PLEIKU, tên ho lao PHẠM VAN PHÚ cần mot thèng chỉ huy cuọc rút quân cho tên PHÚ rảnh tay vọt vè Nha Trang, thé là ten ho lao PHÚ ném cho tên PHAM DUY TẤT một sao trên ve áo đẻ TẤT chêt’ thế cho PHÚ, hahahahahha.

    Noi chuyẹn tuóng NGUỴ thì khong bao giò chấm dứt.

  2. Không biét bay giò bên Bolsa Cali Phọt còn đuọc thèng nào tốt nghiep truòng ………Vỏ Chuôi’ Đà Lạt khong nhỉ. Hình nhu là laỏ KHIEM, Trần Thiên Khiem, ngừoi mà trực tiép điêù phối cuọc đảo chánh 1/11/1963.

    Mạc dù là lảo này huỏng bỗng lộc của nhà NGÔ, nhưng vẩn muối mặt tạo phản. Sau khi mần thịt lảo DIẸM lảo NHU xong rồi thì TRAN THIEN KHIEM này nói “THĂNG CẤP CHO CÁC ANH EM ĐI, CHÚNG TA ĐẢ THANH CÔNG”. Hai hôm sau lảo KHIEM này từ mot tuóng 2 sao vọt lên thành tuóng 3 sao và chỉ mot năm sau đó 1964 lảo vọt lên thành đaị tuóng 4 sao TRAN THIEN KHIEM.

    Ô’ là la, thành tích và chiến công của tướng NGỤY SAI GON lạ nhất thé giói à nghen. Làm đảo chánh, giét một tong thóng đuọc NGỤY cho là “mot tong thống anh minh” thế mà theng tuóng nào củng đuọc vọt lên cấp đaị tuóng trong vòng 2 năm.

    Đúng là…………”CHIEN CONG HIẺN HÁCH, CHIEN CÔNG LẨY LỪNG”, hahahhaha.

  3. Ôi gioì ơi mấy thằng lính mang phù hiẹu con cọp há mồm đó Viet Công chúng anh gọi chúng là BIET ĐỘNG KHỜ đó máy em NGUỴ.

    Năm 1975 sau khi thất trận ờ Ban Me thuọt ị, bọn lính Biet Động này chạy về PLEIKU rồi nổi lửa đốt nguyen cả chợ Pleiku truoc khi chạy ve Phu’ Bổn the duong 7B. Tù đó vê sau Viet Cộng chúng anh mà nghe tói bọn này là VC chúng anh cuoì vải ra vì tài chạy làng của chúng, từ đó chúng anh goị bọn này là Biet Động Khờ. Chúng chạy quá cho nên thành khờ đó.

    Bọn MẼO nó huán luyẹn bọn NGỤY chạy thiẹt là nhanh. Bô’ khỉ máy thèng MẼO này cao cẳng dài giò chạy nhanh đả đành, bọn NGUY SAI GON oắt con mà chạy củng nhanh ra phết đấy.

    • cháu nhận xét rất chính xác
      đúng là mỷ huấn luyện quân ngụy chạy quá nhanh
      trung quốc huấn luyện bộ đội cụ hồ của ta chạy quá chậm nên chết như ngả rạ
      chúng ta chết mất hơn hai triệu rưởi quân
      ở trường sơn
      và chiến trường nam bộ

    • Nhà Xí hong biet rằng chúng anh oánh vói mot lúc 7 thằng mot lúc:

      1/ thèng MẼO (2.5 triẹu đứa)là thèng mạnh nhất the giói vè vủ khí và tiên bac.

      2/ thèng ÚC (60 ngàn thèng)là thèng củng khong vưà chi , sùng đạn củng đén tù thèng MẼO

      3/ Thèng Đaị Hàn(325,000 đứa )củng duoc MẼO cung cáp

      4/ Thèng NEWZEALAND(3000 thèng) củng đuoc theng MẼO cung cáp vủ khí đan duọc

      5/ Thèng Thai Lan(40,000 thèng) củng đuoc MẼO cung cáp vu khí

      6/Thèng PHILLIPINE(1882 thèng) củng đuoc bao bọc bỏi thèng MẼO từ 1946

      7/ Thèng NGUY SAI GON(1.3 Triẹu thèng) duoc thèng MẼO cung cáp 100% từ vủ khí đạn duoc, máy bay , tàu bò , v.v.v.

      Tháy chưa , Viet Cộng chúng anh ddanh’ mot lúc 7 thèng ròng rả trong hon 10 năm vì thé Viet Công chúng anh hy sinh là chuyen dduong nhiên.

      7 thèng cộng lại mà oánh khong lại mot thèng tại các trận điạ thì phai nói rằng quá tệ. Chúng nó cú rút ra tù từ vì xem ra không ăn nồi VC chúng anh.

      Ket quả ra sao thì NGUY TAN DƯ hiẻu rỏ nhất, hhehhehehhehêh.

      • Yêu cầu Lắc cho biết thêm chi tiết về việc Võ đại tướng (cha đẻ của cái Quân đội nhân dân VN) đã được đào tạo chuyên sâu như thế nào mà lại được đảng tà tín nhiệm giao cho cái chức trưởng ban kế hoạch hóa gia đình.
        Thương.

      • Nguy Van Phét 04/05/2021 at 06:20
        Pà miạ có ai như NGỤY SAI GON , oánh gịạc mà vừa oánh vưà sợ , vưa choi vửa run , hahahhahaha.

        Bọn MẸO nó cứ noi là South VietNam oánh giạc như KẸC, gặp mặt là xin tièn, hehehhehe. Rỏ chán.
        *
        Phản hồi
        Nhà Xí La Mã 04/05/2021 at 09:57
        cháu Phét nói phải lắm
        quân ngụy vừa đánh lại vừa run vì sợ
        bộ đội cụ hồ ta không hề biết sợ
        đó là nhờ
        các quan cố vấn trung quốc
        cung cấp cho bộ đội ta loại thuốc kich thích thần kinh loại mạnh nhất
        loại thuốc này mà cho bò ngựa uông cở hai viên
        thì chúng phát khùng
        chạy như điên cho đến khi kiệt sức gục chết
        khi vào trận đánh
        bộ đội mổi người chỉ cần uống một viên
        là rượt quân ngụy chạy vứt cờ
        chúng ta được cung cấp thừa mứa loại thuốc này
        không sợ thiếu
        sau nhiều năm mới được về thăm nhà
        tối đến
        anh bộ đội chỉ uống nửa viên
        là rượt vợ chạy suốt đêm
        nếu uống một viên
        thì người vợ
        chỉ có nước chui vào quan-tài mới trốn được
        quân ngụy làm gì có loại thuốc quý này
        *
        Phản hồi
        Nhà Xí La Mã 04/05/2021 at 10:26
        hiện nay
        không còn chiến tranh
        nhưng
        trung quốc vẩn đều đặn cung cấp không hạn chế loại thuốc này
        đãng và nhà nước ta đem bán cho dân
        dưới chiêu bài ‘quân đội làm kinh tế’
        mục đích là thu tiền

        làm cho nhân dân được hạnh phúc
        phong trào này đang lên cao trong toàn quốc
        tên gọi thông dụng hiện nay là
        ‘đập đá’ và ‘ngáo đá’
        có người mới uống có một viên
        là đả
        leo lên cột điện cao thế ngồi ca vọng cổ
        có người xách dao chém cha mẹ anh em
        có người hiếp dâm trẻ em
        có người lên nhà cao tầng rồi nhảy xuống đất
        mà không cần dù
        có người tự mổ bụng
        để
        xem bộ đồ lòng có nhửng gì
        ôi
        có cả trăm ngàn hình thức ngáo đá rất là kinh khiếp
        *
        như vậy trước đây
        đảng giải phóng được miền nam là nhờ
        toàn quân đều ngáo đá
        và hiện nay
        đảng xây dựng được xả hội chủ nghỉa
        củng nhờ
        toàn dân đều ngáo đá
        *
        để
        tiến nhanh
        tiến mạnh
        tiến vửng chắc
        lên
        xả hội chủ nghỉa
        thì
        không có gì tốt hơn
        loại thuốc quý này
        *
        dù thời chiến hay thời bình
        thì
        loại thần dược của quan thầy trung quốc
        vẩn
        phát huy hiệu quả đến tột đỉnh
        thật là vinh quang cho đảng

  4. Ngày 30/04 năm nay (ngày miền nam bị Việt cộng) tôi đưa hình anh bộ đội cụ hồ và hỏi các cháu làm với chúng tôi rằng có bao nhiêu phần trăm nội hóa trên người anh chiến sĩ cụ Hồ …. Cặc, con củ cặc một cháu du học sinh chính gốc Hà Nội đã bất ngờ trả lời. Tôi ngạc nhiên hỏi cháu có bằng chứng gì ? Cháu trả lời rằng (đảng ta) mang ơn Trung Quốc vĩ đại từ cây kim sợi chỉ thì chắc chắn anh bộ đội cụ hồ chỉ có đồ lòng là hàng nội thôi. Ôi! Thế nầy là thế nào! ban tuyên huấn, bộ giáo dục sao lại đào tạo ra thanh niên Hà Nội phản động đến thế !!! Ấy chỉ là vật chất còn tinh thần tư tưởng thì sao chả lẽ chỉ có chủ nghĩa Mác lê nin và tinh thần quốc tế vô sản. Ủa, sao kỳ vậy ? Có chắc anh bộ đội cụ hồ là người Việt mình không? Trông cũng giống lắm mà !!!

  5. Không biết ông Long có biết tên ông Thượng tá VC trong bài viết của ông đã đến nhà ông Long để bắt tay khen ông Long vì ông ta thoát chết khi bị ông Long phục kích ở Cao nguyên và lần thứ hai ông Long gặp ông ta đạp xe xích lô, tôi xin lỗi ông Long có thể đây chỉ là nhân vật hư cấu trong câu chuyện của ông nó giống như Tiểu thuyết, viên thượng tá này không tên họ lần đầu vào Sài Gòn hàng ngàn ông Thiếu tá Nguỵ trong binh chủng BĐQ mà ông Thượng tá này mò ra nơi ông Long ở quá hay.
    Tôi có một ông anh cột chèo ở Sư đoàn 3 sao Vàng chỉ là thượng uý nhưng tụi Cs chia đất đai ở Long Khánh cho hắn mấy mẫu luôn và cho lên làm chức giám đốc nhà máy đóng giày dù nhà máy này làm ăn thua lổ tận mạng. Không biết ông Thượng tá no name do ông Long phịa ra bây giờ ra sao?

  6. Viên thượng tá phía Bắc Việt có số phận hẩm hiu về sau này. Như một sự ngẫu nhiên do định mệnh, ông Vương Mộng Long đã gặp người này đến 2 lần. Lần sau là ngoài Hà Nội, trước khi ông Long sang Hoa kỳ định cư, ra đó để thăm lại chốn cũ với cái nhà ga mà thân phụ ông ta đã tiễn vợ và con lần cuối. Viên thượng tá lúc này đã trở về làm dân và đạp xe thồ để kiếm sống. Chuyện đời của thiếu tá Vương Mộng Long đầy dẫy những tình tiết như là tiểu thuyết. Đẹp, bi hùng, nhân duyên, nghịch cảnh và tái hợp. Xin cảm ơn tất cả những người lính đã chiến đấu kiêu hùng vì lý tưởng tự do, cơm no áo ấm cho đồng bào ruột thịt.

    • ĐA HIỆU Online là nơi sinh hoạt truyền thống của Võ Bị Quốc Gia với đầy đủ các bài viết về ngôi trường và các khóa võ bị.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Tên