Bao giờ cho đến tháng 10?

34
Cảnh báo ở Nhật (hình Internet)

(Truyện vui)

Đang chuẩn bị dắt xe ra về, Hiến bỗng nghe tiếng  gọi:

-Này, cậu Hiến

– Dạ sếp gọi em ạ.

– Báo cho cậu một tin nóng hổi vừa thổi vừa run nhé, đảm bảo nóng đến mức…hai đầu gối  cậu tha hồ reo hát trên nền đường đấy .

-Dạ tin gì thế ạ. Hiến tò mò, dù đã quen với cách đùa của sếp.

-Cậu biết công ty mình là công ty liên doanh với Nhật rồi chứ.

-Dạ em biết, nhưng sao cơ ạ?

– Thì sắp tới có một dự án lớn do công ty vừa trúng thầu, vì vậy tuần tới đích thân một kỹ sư, à chuyên gia của Nhật sang  làm dự án trong khoảng 6 tháng, nên cậu sẽ  được giao nhiệm vụ lái xe cho ông ấy đấy.

Mắt chữ o, mồm chữ i, Hiến vội vàng từ chối:

 – Ôi thưa xếp, lâu nay  em toàn lái xe cho các sếp Việt Nam mình,  được các sếp tin tưởng, giao phó cả tính mạng trên từng cây số, giờ các sếp lại không tin tưởng em nữa ạ?

-Ơ hay cái cậu này, dù sao cậu cũng là tài xế cứng của công ty, được suy tôn là “người cầm lái vĩ đại” , nên công ty mới tin tưởng giao sếp mới cho  cậu chứ. Tôi và anh Hân – phó giám đốc cũng cân nhắc mãi trước khi  điều chuyển cậu đấy.

-Nhưng…nhưng … Hiến ấp úng …làm sao em làm người cầm lái vĩ đại cho sếp mới được ạ , em có biết tiếng Nhật đâu, chí ít thì cũng phải để cho em nửa năm học tiếng Nhật mới có thể giao tiếp được chứ.

-Ô không sao không sao, Sếp lôi một tràng “tiếng Nhật” ra , nói líu lo:

– Mi đưa ku ra, ta xoa ku mi!

–  Xoa ku ta chi? Ngu chi cho xoa, xa ku ta ra, xoa ku mi đi!

Hiến cười ngơ ngẩn, không biết phản ứng ra sao, sếp tiếp tục an ủi:

– Đùa vậy, chứ không sao đâu, thời gian này cậu có thể vừa làm, vừa tham gia lớp học tiếng Nhật ở các trung tâm tiếng Nhật vào ngày nghỉ, hoặc buổi tối. ..Cùng lắm thì cậu cứ phát huy hết sở trường tiếng Anh của mình là được.

– Dạ… Thế thế ông ấy cũng biết tiếng Anh ạ?

– À cũng nhì nhằng biết chữ như cậu thôi…miễn không nói theo kiểu tiếng bồi là được rồi, ví dụ Ô là umbrella, tomorow là ngày mai chứ không thể ghép hai  chữ lại là thành ô mai, hiểu chưa?.

– Vâng thưa sếp, Hiến đùa bằng một câu tiếng anh vô thưởng vô phạt : Like is afternoon ạ

– Cái gì? cậu nói gì?  nói lại tôi nghe nào.

Biết Sếp đang vui, Hiến vui vẻ nhắc lại:

– Dạ … Like is afternoon nghĩa là thích thì chiều ạ

Đang nghiêm nghị sếp bỗng vén môi  cười xòa:

–  À mà no star where ( không sao đâu), Cả tôi và cậu cũng sắp sửa “ i go my sugar, you go your sugar” (Tôi đi đường tôi , cậu đi đường cậu ) rồi , hôm nay lại là  cuối tuần, để tôi mời cậu ra quán bia cỏ làm vài chầu chúc mừng nhé.

Nhớ đến lời hứa với vợ và con ở nhà, lại không muốn làm phiền túi tiền của sếp, Hiến vội vàng từ chối.

– Dạ, em  có việc phải đi rồi, hẹn gặp  sếp đầu tuần sau ạ.

Dướn người ,khởi động tay ga, sang số, Hiến bất ngờ rẽ ngoặt vào một  hiệu sách lớn bên kia đường. Lọt thỏm trong cả núi sách các loại, từ văn học, lịch sử, khoa học, tâm lý  v.v  cô bán hàng nở  nụ cười chào đón:

– Dạ anh đến mua  sách ạ?

-Cô chọn cho tôi hai quyển “giao tiếp căn bản” vừa tiếng Nhật, vừa tiếng Anh.

Cô bán hàng nhanh nhảu chìa ra túi nilon xinh xinh trong có hai quyển sách vừa chọn:

– Dạ của quý khách đây ạ.

… Về đến nhà, dựng xe trước cửa, Hiến lao vào bàn, lật giở vài trang, quên cả lời hứa với vợ là đưa hai con sang nhà bà ngoại ăn tối, say sưa đọc…Hóa ra tiếng Nhật phức tạp hơn Hiến tưởng nhiều, chỉ riêng cách chào hỏi thông thường thôi cũng có đến 5,7 câu khác nhau, tùy từng bối cảnh nam, nữ, già trẻ, lớn bé, thân sơ, rồi tùy thời gian sáng trưa chiếu tối mà áp dụng. Cụ thể “Konnichiwa” ,” konbanwa” hay “ohayougozaimasu” trong tiếng Nhật đều mang ý nghĩa chào hỏi, nhưng để  dùng cho  hợp ngữ cảnh lại phải mất công tìm hiểu, trong khi Hiến  ngoài 30 tuổi , một vợ đời và hai con đẻ, chưa có vợ ngày và con rơi vãi, cũng  chưa một lần bước chân tới đất nước mặt trời mọc  hay tiếp xúc với người Nhật nơi  xứ sở anh đào thì…đào đâu ra chữ mà nói đây, nếu không chịu học?

Kể từ hôm ấy( sau khi nghe cái tin nóng hổi, “vừa thổi vừa run” ), Hiến dốc lòng, dốc sức để học tiếng Nhật, kể cả khi đang “tẩy trần” dưới vòi hoa sen mát lạnh hay khi “xổ ruột” vào sáng sớm mỗi khi ngủ dạy theo thói quen, Hiến cũng lẩm bẩm vài câu tiếng Nhật. Ngay cả khi đi ngủ cũng cầm theo quyển “giao tiếp tiếng Nhật”, nghĩa là ăn tiếng Nhật, ngủ tiếng Nhật, tắm tiếng Nhật và ị cũng tiếng Nhật luôn.

Niềm lo lắng bấy lâu , nay đã hiện rõ mười mươi.

Sếp đến, cả công ty rộn rã cờ hoa, người lo bảng hiệu: “Welcome to Mr Ajinomoto”, người lo bày tiệc chiêu đãi, người lo viết báo cáo để trình bày mọi công việc liên quan tới dự án, riêng Hiến được cử ra sân bay đón sếp.

Xa xa  một người da trắng, mặt tròn, cặp mắt hẹp, hàng lông mày rậm, tiến đến tấm biển Hiến đang cầm: “Mr Ajinomoto”

Quả thật, nếu không có dáng người cao dong dỏng, ngược hẳn với sự hình dung của Hiến, có lẽ Hiến đã tưởng sếp là người Mông Cổ cơ.

Bỗng dưng  bao nhiêu sự tự tin biến đi đâu cả, chủ động chìa  tay ra bắt tay sếp, cúi gập đầu chào sếp theo nghi thức giao tiếp của Người Nhật, miệng Hiến lại thốt ra những tiếng vô hồn, trống rỗng:

Mi đưa ku ra, ta xoa ku mi!

Lẽ dĩ nhiên là sếp không hiểu, để chữa thẹn, Hiến  đành bập bẹ thứ tiếng Anh nhì nhằng biết chữ của mình.

-Good afternoon, nice to meet you( Chào buổi trưa, rất vui được gặp ông).

Sếp vui vẻ bắt tay Hiếu đầy tự tin:

Ohayogozaimasu. (Chào buổi trưa)

Sợ Hiến không hiểu, Sếp nói rõ hơn bằng tiếng Anh:

Me too, Nice to meet you.(Tôi cũng vậy, rất vui được gặp ngài)

Để gây thiện cảm  Hiến lấy hết vốn tiếng anh của mình ra hỏi:

What do you think about our Vietnamese( Ngài nghĩ gì về Nước Việt Nam chúng tôi)

 Sếp trả lời thoáng chút e dè:

–  Oh, not so good. (ồ, không tốt lắm)

Tức khí Hiến hỏi:

– Do you know speak Vietnamese? (Ngài có biết nói tiếng Việt không ?

 Thay vì trả lời, “yes” hoặc “no”, sếp thản nhiên tuôn ra một tràng tiếng Việt:

Cấm ăn cắp vặt

-ăn cắp vặt là phạm tội!

Hiến ớ ra chưa kịp phản ứng ra sao thì sếp  tiếp:

-Vui lòng ăn bao nhiêu lấy bấy nhiêu, ăn không hết sẽ bị phạt tiền,

-Ôi Hiến buột miệng khen: – Good, very good, you speak Vietnames very well( Tốt, tốt lắm, ngài nói tiếng Việt Nam rất tốt)

Sếp xua tay, cau mặt, nói rành rẽ từng tiếng,  nửa  như cảnh báo, nửa như nhắc nhở:

Phải cảnh giác với người Việt Nam.

Câu nói của sếp khiến Hiến vừa tức giận , vừa xấu hổ,  những cục “tức”  lan rộng ra tận mang tai, xuống cuống họng, nuốt không trôi…”Kiểu này là khó “gặm” đây. Ông ta biết đủ mọi thói hư tật xấu của người Việt Nam, ăn cắp, ăn vặt, ăn tham, nên sẽ luôn giữ khoảng cách với người Việt, Mình tuy là cấp dưới, dù là “người cầm lái vĩ đại” đi chăng nữa, cũng sẽ khó mà tạo thiện cảm, ấn tượng…Hiến nghĩ.

II

Đúng như suy nghĩ ban đầu của Hiến về sếp mới: “Rất khó gặm” Không chỉ đơn giản là hàng rào ngôn ngữ cách biệt, vì dù sao cả hai cũng quyết định sử dụng tiếng Anh, dù rằng trình độ tiếng Anh của hai bên chỉ ở mức nhì nhằng biết chữ, biết chữ nhì nhằng,  nhưng bằng cả ngôn ngữ cơ thể, mắt, miệng tay chân v.v vẫn có thể ra hiệu cho nhau và đoán được ý nghĩ  mà  đối phương đang định diễn đạt, bày tỏ . Cái khó mà không thể “ló cái khôn” của Hiến là: Sếp rất khó tính, đến mức độc đoán, nguyên tắc. Cụ thể  6 giờ sáng Hiến phải trở dậy chuẩn bị xe qua đón sếp,  cho dù quy định của công ty là 7 rưỡi mới bắt đầu  làm việc nhưng  7 giờ 15 là sếp đã có mặt và chui vào phòng làm việc luôn, rồi ngồi lì ở đó cho đến 8, 9 giờ tối, hình như Sếp chỉ trở về nhà để ngủ… Trước đó, đi với các sếp cũ,  cứ  8 rưỡi, 9 giờ sáng Hiến mới được phép ló mặt trước cửa nhà sếp,  quành  ra đến ngõ là chở sếp đến thẳng quán phở ăn sáng, xong vòng vèo đến quán giải khát ngồi  uống café, vừa uống vừa nhâm nhi đủ mọi chuyện trên trời, dưới biển,  hoặc lướt nét, buôn điện thoại,  vì vậy hôm nào đến công ty cũng đã gần 10 giờ. Sếp quăng ca táp, treo áo khoác vào thành ghế, lượn lờ đến các  phòng ban,  gặp người nọ, người kia , khoảng 1 tiếng là  lại chở sếp đi ăn trưa, tụ tập trò chuyện uống bia, 3 giờ chiều đưa sếp quay lại công ty ngủ một giấc  rồi 4 rưỡi đón sếp về, thế là xong. Những lúc sếp ăn uống, nhậu nhẹt Hiến đều được ưu ái  gọi vào ngồi cùng.  Trừ hôm nào tiếp khách sộp, hoặc các em gái mưababy sugar “không  phận sự  miễn vào”, thì Hiến lại ra xe ngả ghế xuống ngủ ngon lành, cho đến khi sếp gọi.

Liền tù tì mười năm trời  đi với các sếp cũ, Hiến chẳng bao giờ phải lo chuyện ăn sáng, ăn trưa, ngoài việc “củng cố dạ dày” toàn các món sơn hào, hải vị của cả ba miền ra còn khoản rượu bia, gái gú, hát hò, đủ kiểu. Từ ngày lái cho sếp Nhật , dạ dày Hiến lúc nào cũng nhàu nhĩ  thõng thẹo như một  túi vải rách, đơn giản vì  6 giờ  đã phải vùng dậy,  lo đánh răng rửa mặt thay quần áo rồi lao ra khỏi nhà,  đúng  6 rưỡi sáng  đã lấp ló ngoài khuôn cửa để đón sếp mới,  trong khi  sếp  đã ăn sáng xong rồi, trưa sếp cũng  ăn qua quýt ngay tại phòng bằng đồ ăn nhanh rồi lại cắm đầu vào làm việc, tối nào sếp  cũng ngồi lại công ty để xem sơ đồ, dự án, các chi tiết trong bản thiết kế v.v   Tối mịt mới chịu nhấc đít đứng dậy, mặc Hiến ngồi chờ với cái bụng đói meo và khuôn mặt bơ phờ, thiểu não. Vì thế chỉ vài tuần sau khi phục vụ sếp mới, mỗi ngày 15 tiếng, Hiến đã xuống sắc, sút cân, đến mức vợ ngạc nhiên:

“Dạo này anh ăn khỏe thế mà sao xuống ký dữ vậy, hay là tương tư cô nào rồi”?

-Cô nào, Hiến phì cười vì nhớ lại câu chuyện với cô   phiên dịch , vừa mới  tuyển từ trung tâm tiếng Nhật về

-Này ông ta mới sang Việt Nam lần đầu mà rành rẽ tiếng Việt ghê, không chỉ Xin chào, cám ơn như những người ngoại quốc bập bẹ tiếng Việt trên vô tuyến…tàng hình đâu mà biết cả những câu dài ngoằng, phức tạp cả  về ý nghĩa  lẫn cấu trúc ngữ pháp đấy

– Thế ạ, cô phiên dịch tò mò

Cụ thể  những câu ông ta hay nói:

-Hãy lấy đủ lượng cần thiết”,

-“Đừng để thức ăn thừa”,

-“Thêm thịt, phải trả tiền

Hoặc

Không được dắt chó vào công viên này, nếu chó ị ra phải tự mang phân chó về”

Ngửa cổ cười ngặt nghẽo đầy khoái trá, cô bé giải  thích:

–  Giỏi gì đâu anh!  Em sang bên Nhật mấy tháng, thấy mấy câu đó viết đầy trong siêu thị, nhà hàng, công viên, ông ấy nhìn nhiều thành quen, nên nhớ thôi! Ngoài ra ông ấy chẳng biết thêm một từ tốt đẹp nào của người Việt mình  đâu. Rõ xấu hổ cho thói quen của không ít người Việt Nam mình, nhập gia mà tùy…tiện, tham lam, dối trá,  thiếu văn hóa quá đi mất.

Khi đó, Hiến nhớ, chút tự tôn dân tộc nổi lên, Hiến cắm đầu bước đi, không nói không cười, khiến cô phiên dịch đi bên cạnh phải sải chân dấn  bước cho kịp, rồi kể tiếp:

– Thật đấy, anh cứ phục vụ sếp cho tốt, biết đâu lại được ưu ái sang Nhật một chuyến, sẽ  thấy  những dòng chữ tiếng Việt thân thương của mình được viết nguệch ngoạc, sai chính tả, thiếu dấu, thiếu vần trên những tấm ván, tấm bìa nham nhở, lấm lem khắp mọi nơi như thế nào? Từ hàng rào của trang trại đến cửa khu apartment, hoặc bến tàu, bến xe, bãi tắm, thậm chí cả tường nhà vệ sinh cũng không chừa.

Hiến buông tiếng thở dài, tự nhiên thấy nao nao trong người, bởi đâu chỉ là nỗi nhục, nỗi đau của một vài cá nhân trong cộng đồng người Việt mà thật sự  là nỗi  nhục quốc thể…Nếu thế thì mong sang Nhật để làm gì?

Đi bên cạnh, cô bé phiên dịch thở dài, giọng trào lộng:

-Lâu nay người ta luôn coi tiếng Anh, tiếng Trung là hai ngôn ngữ phổ biến và được sử dụng nhiều nhất trên thế giới, vậy mà bây giờ, tiếng Việt đang trỗi dậy và nhăm nhe lật đổ sự thống trị của hai thứ tiếng ấy.

–  Vớ vẩn,  Hiếu gắt

-Thật đấy, cô bé khẳng định: – Em đi nhiều em biết,  không chỉ ở Đông Nam Á, Châu Á, mà cả Châu Phi, Châu  Mĩ, Châu Úc, Châu Âu, đâu đâu người ta cũng có thể bắt gặp những dòng chữ … thân thương ấy…Thật oải quá đi mất.

…Mải nghĩ, Hiến sực tỉnh khi nghe vợ  giục:

-Thôi anh vào rửa ráy tay chân đi rồi tranh thủ học tiếng Nhật. Dù sao có méo mó hơn không. Mà biết thêm một ngoại ngữ là sống thêm một cuộc đời đấy . Biết đâu được sếp tin tưởng, anh lại.

–  Ôi dào, anh cắt ngang:

Tưởng rằng hy vọng chứa chan

Nào ngờ  ngửa cổ chán chưa hở giời.”

–  Sao thế anh ? Vợ lo lắng hỏi:

– Thì đấy, cứ tưởng  được phục vụ  đối tác nước ngoài là đổi đời may mắn, ai dè…

Vợ đón ý, giọng thoáng vẻ e ngại:

– Mấy tuần nay em thấy anh bơ phờ mệt mỏi , mà tiền lương đưa về cũng ít hơn nên lo quá, không biết có chuyện gì ?

Anh cáu kỉnh:

– Tại ông ta hết, Ăn uống thì phải tự bỏ tiền túi ra, giờ giấc thì chặt chẽ, hơi một tí là bị trừng phạt

Vợ ngạc nhiên, đôi đồng tử nở xòe như cúc áo :

-Trừng phạt?  Từ lâu em vẫn nghĩ Người Nhật tốt bụng, tế nhị lắm  mà

Được vợ khơi nguồn cảm hứng , anh ào ào kể:

– Chẳng giấu gì em, mới hai tuần đầu ,đã ba lần  anh bị mất toi hai triệu bạc rồi.

–  Ôi sao thế ạ, vợ hỏi giọng ngạc nhiên:

– Có gì đâu, anh chở sếp đi công tác, vừa đánh tay  lái ra cổng thì  quệt ngay vào cái xe đạp cũ nát của ai đó dựng ở mé đường làm chiếc xe đạp đổ kềnh, cái yên xe gẫy gập và văng ra. Anh  đang định phóng đi  theo thói quen thì sếp quát :

– Stop here, You can not do that. ( Dừng lại, mày không được làm thế), rồi sếp mở cửa , kéo tay anh nhảy xuống,  bắt anh dựng cái xe đạp lên cho ngay ngắn rồi trừng mắt ra hiệu cho anh phải mở ví lấy  ra tờ 500 nghìn , trong khi sếp mở cặp, xé từ sổ tay ra một tờ giấy trắng muốt, bảo anh  kẹp tiền  vào đấy, để vào giỏ xe , chưa đủ sếp còn dậm chân, khoát tay,  bắt anh phải viết : “Tôi vô tình làm gãy yên xe của bạn. Hãy cầm tiền này để sửa xe, và hãy tha lỗi cho tôi”.

Vài hôm sau, cũng đúng lúc anh đánh tay lái ra cổng, lại quệt vào cái xe đạp chết tiệt đó. Lần này thì cái yên không văng ra nữa mà là cái bàn đạp. Sếp Nhật lại bắt anh  nhảy xuống, dựng xe lên, bỏ 500 nghìn vào giỏ xe rồi để lại mảnh giấy như cũ: “Tôi vô tình làm gãy bàn đạp của bạn. Hãy cầm tiền này để sửa nhé , và hãy tha lỗi cho tôi”. Tất nhiên anh không chịu, nhưng không đủ lý lẽ để nói lại , kể cả tiếng Anh lẫn tiếng Nhật, đành phải móc hầu bao lần nữa,

-Ôi- thế là mất toi  một triệu hả anh. Vô lý thật, vợ anh than thở .

Ngay sau đó anh tìm gặp giám đốc cũ để than thở và kéo mấy cậu lính trẻ ở công ty lên,  cái xe vẫn dựng ở  chỗ cũ, anh tức khí lao thẳng vào khiến nó bẹp rúm, từ góc đường, mụ già bán nước lao ra, vừa dang hai tay vừa gào thét:

– Thằng chó! đền tiền sửa xe cho bà đi ! Mày đâm nát xe của bà thế này, bà lấy tiền đâu mà sửa hoặc mua xe mới đây?

Lập tức anh mở cửa, nhảy xuống xe cùng hai cậu trẻ trong công ty, túm lấy mụ, cảnh cáo:

-Mụ muốn chết hả, Cái xe của mụ bán cho đồng nát chắc được hai chục bạc không?  Hôm nay tôi đâm để ngày mai mụ đừng giở trò, bắt ông Nhật phải  ra lệnh cho tôi rút hầu bao  đền tiền cho mụ đấy. Mụ thích thì gọi công an đi. Tôi thách cả nhà mụ đấy.

Biết trò lừa đảo đã bị lật tẩy, mụ ta vội vàng bỏ lại đống sắt vụn chạy lấy người, trước sự trừng mắt của ba đứa tụi anh.

– Còn một triệu nữa thì sao hả anh, chả lẽ anh cứ để ông ta giở thói gia trưởng, bắt nạt mình mãi à?

– Ừ anh thở dài, thực sự anh đang chán lắm đây, nhờ sếp cũ can thiệp để người khác phục vụ sếp mới thay anh mà sếp cũ đâu có chịu, cứ nhắc đi nhắc lại:

-Thôi, chịu khó đi, có khó chịu cũng phải chịu khó vậy. Người Nhật sống kỷ cương phép tắc lắm, để tớ nói với cô phiên dịch trẻ,  dịch lại nỗi đau à nỗi oan cho cậu vậy, biết đâu ông ấy hiểu ra mấy trò lường gạt của bọn đầu đường xó chợ ấy mà bỏ qua

-Thế đã có kết quả chưa hở anh, Nếu hiểu ra  sếp mới phải đền tiền cho anh chứ? Giọng vợ nôn nóng.

– Khổ! anh than: Con bé ấy có dám dịch lại đâu, vì nó biết sếp mới ác cảm với thói hư tật xấu của người Việt Nam mình nên không muốn “Vạch áo cho người xem lưng nữa” . Còn sếp cũ thì cứ đùa: “ Đã bảo :  Mi đưa ku ra, ta xoa ku mi! Mà không chịu,  lại cãi  văng tê: “Xoa ku ta chi? Ngu chi cho xoa, xa ku ta ra, xoa ku mi đi”!

– Còn những lần khác thì sao hả anh, em nghe anh kể: Chỉ trong vòng hai tuần mà  bị phạt oan mất hai  triệu cơ mà. Bỏ qua tâm trạng rối bời của Hiến, cô vợ trẻ tiếp tục tra vấn…

– Thì hôm ấy,  đang vội nên anh vượt đèn đỏ và bị công an tuýt còi. Theo thói quen anh nhấn ga vọt lên. Công an dẫu có  nhìn thấy anh chạy nhưng đường đông, lực lượng mỏng nên  bố bảo cũng không dám đuổi theo nữa. Tưởng thoát, ai ngờ sếp mới lại giậm chân, trừng mắt, ý bảo: Đã vượt đèn đỏ lại cố tình  bỏ chạy là phạm luật giao thông. Cậu phải quay xe lại chỗ công an nộp phạt đàng hoàng cho tôi

– Ôi Đúng là thằng Nhật dở hơi!  Câu cuối cùng giọng anh thốt lên đầy nộ khí.

Trong tiếng lách cách va chạm của bát đĩa trên mâm chuẩn bị bê đi, anh nghe rõ tiếng thở dài của vợ:

– Đành phải thích nghi thôi anh ạ, chủ nào tớ nấy mà, đừng quen chân vượt đèn đỏ hay đi ngược chiều nữa,  chẳng may có va quệt vào đâu cũng nên tự giác dừng lại, xin lỗi hoặc an ủi họ một tiếng, đừng để sếp phải nhảy xuống theo mình nữa, vừa gây hiểu lầm, vừa thiệt hại về kinh tế, rách chuyện lắm.

Lây tâm trạng của vợ, Hiến cũng bất giác thở dài thườn thượt rồi lặng lẽ bước sang phòng khách, tự tay pha trà…Vừa nhâm nhi ngụm trà đặc sánh thoảng hương vị hoa nhài, Hiến vừa ao ước, cầu sao 6 tháng qua nhanh , sếp mới về Nhật  để Hiến lại được phục vụ sếp cũ, vừa xả hơi, thư giãn, vừa ăn uống thả phanh, tiền lương cũng không bị hao hụt trong những lần gia cố các vết lõm trong dạ dày nữa. Thứ bảy, chủ nhật lại được sếp bà thưởng nóng vì có công đưa các quý bà hoặc quý cô đi chùa chiền , ca si nô hay bãi biển giải trí…còn hiện tại thì đúng là chỉ biết ngửa cổ… chán chưa hở giời (!)

“Bao giờ cho đến tháng 10

Để  Người trở lại nơi người đã sang” ???

Sacto, tết Quý mão 2023

T.K.T.T

34 BÌNH LUẬN

  1. Ba bia nghe “ nhìn thơ ấu đi qua như nhìn ai đó xa lạ “ thì Ba bia “ thấm “ được liền . Cái hay của Trịnh Công Sơn , là vởn vẹn có ba hay bốn phút đồng hồ mà TCS lại vẽ được một bức tranh , bức tranh nào cũng tuyệt . Có nghe nhạc TCS mới thấy mình chỉ là “ kẻ vô tích sự “ , có vậy mà không nhìn ra . Cứ đi mà chẳng biết đi đâu .

  2. Như Ba bia đã viết : ra khỏi Việt nam , tất cả từ ngữ Anh , Pháp , Đức , phải học thì mới biết . Ngày trước ở VN , trước 75 , mới khi học từ Pháp , Ba bia cứ dùng giấy trắng , viết nhiều lần , xong rồi vứt sọt rác . Bây giờ ở Mỹ , giấy bút đều rẻ, Ba bia cứ viết vào sổ con , có thì giờ dư có thể đọc lại , cũng là loại học thuộc lòng , nhưng mà óc đỡ mệt . Có những quyển sách Anh , Pháp quảng cáo là 2,000 hay 3,000 chu thông dụng ,học vừa mệt óc , vừa không dùng lại mau quên, mất công ma chẳng được cái bộ gì cả . Đọc chuyện thời sự vừa vui , vừa dễ hiểu , dễ nhớ , nó thấm lúc nào không biết . Cứ thế mà “ chẻ tre “ !

  3. Sau 75 , dân nam cờ nó thấy đã phải ăn bò bò mà con phải nghe cái nồi trên cái cốc giảng moral , cho nên nó nghĩ là chỉ có chu nghĩa tứ khoái , con tất cả những thứ khác nếu không khùng thì cũng là xạo . Bây giờ việt cộng nó cho cả 4 món , chi tội cố khó kiểm hay không là tùy người !

  4. Nghe và đọc như thế đúng là “ chuyện thời sự “ chứ không phải “ truyện cổ tích “ , cho nên rất dễ học , dễ hiểu , dễ nhớ và dễ xài !

  5. Trong khi “ các thím “ , “ các
    dượng “ cứ lo “ trùm mền “ để trau dồi “ tiếng việt tinh luyện “ !

  6. Hồi xưa , lúc đợi xe bus , không access được internet, Ba bia phải nghe Librivox , toàn truyện cổ , bây giờ, phát giác ra podcast của Apple , cứ download ở nhà , không cần access internet vẫn nghe được C dans l’air , Cho nên không bị “ phí thì giờ “ !

  7. Cho nên Ba bia đang làm chuyện “ hú hồn “ năm xưa trở thành “ hiện thực năm nay “ , bằng cách đọc RT , mà bây giờ chỉ có Ba bia ọ đất Mẽo là có . “ hoá ra “ Ba bia lại học đọc tiếng Pháp và Đức từ dân Nga , trong khi vẫn nghe “ Tagesschau “và “ C dans l’air “ ; cứ thế mà làm ! Cho các “ thím “ lo trau dồi “ tiếng việt tinh luyện “ !

  8. Cho nên Quân chủ lập hiến của Anh nó khác với Quốc Hội Lập Hiến của VNCH trước kia. Các thủ tướng của Anh vừa nhậm chức thì phải đến gặp kinh Charles để nghe nhắn nhủ : “ cứ để Nga – Mỹ , họ nói chiyện về võ khí hạt nhân !

  9. Việt cộng nó gởi xe Vinfast sang bán bên Mỹ chỉ để lấy tiếng , lời lỗ và cạnh tranh không tính . Còn mình thì mồm không được thơm , ngay cả chuyện “lấy tiếng “ cũng không có !

  10. Mới đây một bộ trưởng của Ukraine mới bị chết trong tai nạn trực thăng , càng điều tra càng nghi kỵ lẫn nhau , càng khó làm việc chung với nhau , nhất là trong giai đoạn đoạn chiến tranh . Mày là ở Âu châu nó còn giúp nhau ; chứ như VN , hải tặc Thái Lan, rồi trại tỵ nạn ở Filipine …. là ỉa trong quần !

  11. Trong khi Poland và các nước “ chư hầu “ ( từ cộng sản “ cứ “ đợi xem Đức có cho phép gớm hay không! ) , trong khi Đức lại bảo là “ có ai hỏi đâu “ ! Thế mà cũng đến gần 5,6 tháng !

  12. Của rang muối đâu rồi ?! có xe tank hay không, cứ bị chần chờ của Tây phương, trong khi cái khôn của Nga là cứ úp mở về làn ranh đỏ của võ khí nguyên tử !

  13. 1. Le Trung 21/05/2022 at 19:58

    Hộ chiếu quyền lực nhất thế giới :

    Việt Nam ở đâu trên trường Quốc tế? Theo bảng xếp hạng của trang mạng Henley Passport Index 2022, Nhật và Singapore đứng đầu với hộ chiếu được miễn visa ở 191 quốc gia ( tương đương với 191 điểm ).

    Đại Hàn và Đức hạng nhì với 189 điểm.
    Mỹ, Thụy Sĩ, Na Uy, Bỉ, Tân Tây Lan đồng hạng 6 với 186 điểm.
    Mễ, Do Thái đồng hạng 24 với 159 điểm.
    Đài Loan hạng 32 với 145 điểm. Trung cộng hạng 64 với 80 điểm.

    Chót bảng là Afghanistan với chỉ 26 điểm. Gần chót là Việt nam với 54 điểm. Cam Bốt 53 điểm. Lào 50 điểm !!!

    2008- Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt : “Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam đi đâu cũng bị soi xét, chúng tôi buồn lắm chứ, chúng tôi mong muốn đất nước mình mạnh lên. Người Việt Nam chúng ta thì tôi cũng mong đất nước lớn mạnh lắm, và làm sao thật sự đoàn kết, thật sự tốt đẹp để cho đất nước chúng ta mạnh, đi đâu chúng ta cũng được kính trọng”.

  14. Tran Van 03/05/2018 at 02:09

    Năm 1964, Thế Vận Hội đã được tổ chức ở Tokyo- 19 năm sau khi người Nhật bại trận và đầu hàng đồng minh ngày 15 tháng 8 năm 1945. Chỉ 19 năm sau Đệ Nhị Thế Chiến, người Nhật đã làm thế giới ngẩn ngơ với sự phục hồi nhanh chóng trên những điêu tàn, trên những đóng gạch vụn của hai quả bom nguyên tử.

  15. Lại khổ thân tôi, thằng Phét Vi Xi đâu rồi ? Nồi cám lợn phía sau nấu chưa xong, “nợ cứt” tháng này chưa góp đủ cho đảng quỷ thế sao con cứ lên đây xả rác làm cả làng chửi bố thằng boác nhà mình nên.

    Lày, thế thì mày tưởng mấy thằng báo “đế quốc Mỹ” nó nói thật nắm hay sao thế tối ngày mi cứ nên “phê tê bốc chấm tiên lãng” moi đâu ra bài của tụi răng ọt, răng hô mã tấu đem vào đây xả rác để người ta đào mã bố nhà mình nên đấy con.

    Báo Mỹ nó nói thật thế tại sao ngày xưa Mỹ nó hứa sẽ viện trợ cho xứ Xã Nghĩa mình tái thiết sau chiến chanh, cuối cùng nó nại xù, thế nên thằng chú 6 búa Nê Đức Thọ của mi mới khùng nên, đói quá nên cuối cùng thằng bác 6 Dân Võ văn Kẹt của mi mới sụp đầu quỳ nại thằng TT Cờ Nin Tân để nó mở cửa cho hưởng tí xái của bơ sữa từ xứ Mỹ “tư bản rãy chết” đấy con giai…

    Bố nói ít thôi đấy, giờ bố mày phải ra xã xin khất hẹn “nợ cứt” với quỷ ban đây, lo mà nấu xong nồi cám heo đi đấy ..

  16. Thích đọc báo Mỹ? Úi, có cái này đây. Tội nghiệp Phét!

    Bác Hồ và Kẻ Cướp

    Dean Rush, Ngoại trưởng thứ 54 của Hoa kỳ (Tại chức: 1961-1969):

    “Có người phản đối sự tương đồng – cho rằng Mao Trạch Đông không phải là Hitler, Hồ Chí Minh không phải là Mussolini [nhà độc tài phát xít Ý]. Dĩ nhiên chẳng ai bảo thế. Nhưng một thằng ăn cướp tên John Doe (cha căn), một thằng ăn cướp khác tên Richard Doe (chú kiết) – chúng có thể vô cùng khác nhau, nhưng chúng có cái chung, đó là ăn cướp, là cái mà người ta còng đầu chúng vào tù.” (Tragedy of Dean Rush, 187, J. Henry & W. Espinosa).

    Dean Rush, 54th US Secretary of State (In office: 1961-1969):

    “There are those who object to analogies – that Mao Tse-Tung is not a Hitler, that Ho Chi Minh is not a Mussolini. Of course no one suppose they are. But one robber may be named John Doe, another robber may be named Richard Doe – there may be infinite differences between the two, but they have in common, namely robbery, is what sends them both to prison.” (Tragedy of Dean Rush, 187, J. Henry & W. Espinosa).

    (theo trang “Tiếu Lâm Hồ Chí Minh” ở xoathantuong)

  17. Khà khà khà, anh Phét không rổi hơi để dòm vào những bài viết vô thuỏng vô phạt, ngô chẳng ra ngô, khoai chẳng ra khoai của thím THANH THỦY đâu nghe Tàn Dư Nguy Cock Ky Trân.

    bay the way, thím Thanh Thuy lúc này còn liên hệ gì vói VIET TAN PHỎ BÒ không vậy thím’Thanh Thủy. Khà khà khà , To chức Viet Tan Phỏ Bò rat giống giòng họ KIM YOUNG UN ở NORTH KOREAN. Giòng họ HOANG CƠ sẻ nắm quyền lảnh đạo Viet Tan Phỏ BÒ cho tói chết, kakkakakkak. Pà mịa từ HOANG CO MINH, HOANG CƠ ĐỊNH HOANG CƠ THỤY, HOANG TƯ DUY, kakakakkaka, thiím Thanh Thủy có thấy CHA TRUYỀN CON NỐI của VIET TAN PHỎ BÒ không hả THÍM , kakakkakaka.

    Anh Phét vội lắm , có tí thì giò nào thì đả mất toi vào chuyện CHỌT Tàn Dư Ngụy Cock. Anh Phét mà Chọt thì Tàn Dư Ngụy Cock chỉ có mà……hộc máu mủi vì cay cú.

    Anh Phét noi’ rồi, anh Phét CHỌT Tàn Dư Nguy Cock bằng những bài báo, tài liệu mật đả giải mả của bu MẼO bu Anh và bu PÁP nói về vai trò của NGUY SAI GON trong chien tranh VN. Anh Phét còn truy cập tói những văn khố của bu MẼO bu Anh bu PÁP cờ mà.

    Biet bao nhiêu lảo NGUY đả cực kỳ cay cú vì anh Phét rùi. Có đứa đòi giét anh Phét vì những sụ thưc anh Phét phoi bày ra giửa ba quân thiên hạ mà không tài nào cải nổi.

    Anh Phét mà trích dẩn là 100% từ những nguồn ĐÁNG TIN CẬY(Reliable Sources), không như Tàn Dư Nguy Cock toàn là chủi VUNG XÍCH CHÓ mà không có bất kỳ mot nguồn KHACH QUAN nào để kiếm chứng. NO GOOD, no fuking good, kakkakak.

    Anh Phét phải noi thực ra rằng TÀn DU NGUY COCK không thằng nào biét phuong pháp khi tranh luận gì cả. Tàn Du Nguy Cock sợ đọc báo MẼO , sách MẼO, tài liệu MẼO vì không muón nghe sự thật quá phủ phàng khi bọn MẼO nhận đinh vê NGUY SAI GON.,kakkkakkakakaka. Vì thé TÀn Du Nguy Cock có sống tại MẼO 1000 năm thì củng khong khá lên đuoc vì……….thói chỉ muốn TỰ SUÓNG………….

    • Dog ho chi minh noi’ rồi, dog ho chi minh CHỌT Tàn Dư CSVN bằng những bài báo, tài liệu mật đả giải mả của Redchina v.v.v nói về vai trò của Redchina trong chien tranh VN.

      Dog ho chi minh phải noi thực ra rằng Dogs CSVN and phe’t không thằng nào biét phuong pháp khi tranh luận gì cả.

      ĐÓN TẾT NĂM NAY XUÂN MẤT PHÚC
      NĂM SAU TẾT ĐẾN MẤT CÁI CHI ?
      Cộng sản là loại man di, mọi rợ, giết người không gớm tay. Vụ Việt Á chúng giết hơn 20.000 người thì đã thấm vào đâu so với vụ “cải cách ruộng đất” đã xảy ra trước đây.
      Theo sách Lịch sử kinh tế VN từ 1945-2000 tập 2, do CS xuất bản năm 2004 tại Hà Nội thì CCRD đã giết 127.008 người, trong đó có 123.288 người “vô tội”! Như vậy theo chúng, có khoảng 49.000 là “có tội”? Họ đã có tội gì? Phải chăng tội của họ là tư hữu ruộng đất, của cải? Tội giàu?
      Nếu thế thì cứ chiếu theo luật này của CSVN, cần phải đem toàn bộ 5 triệu đảng viên, đoàn viên CSVN ra xử bắn thì mới đúng pháp luật. Vì xét từ những tên CS đầu mục ở thượng tầng đến thằng CS tép riêu ở làng, ở xã, có thằng CS chó đẻ nào không tư hữu đất đai, tài sản? Có thằng nào không giàu? Một lũ chó
      Lê Hiếu Đằng, xin dẫn nguyên văn…

      Những nén nhang đến muộn.

      Ngày 19/1 theo thông lệ hàng năm chúng tôi đều thắp hương tưởng nhớ 75 chiến sĩ Hải Quân VNCH (Việt Nam Cộng hòa) chống Trung cộng xâm lược hy sinh ở Hoàng Sa.

      Năm nay nhà cầm quyền đã trả lư hương nên hy vọng có gì đổi khác. Để có thể có mặt tại tượng Trần Hưng Đạo bến Bạch Đằng tôi ra khỏi nhà đi lánh trước ba ngày. Vậy mà khi chạy ra đường Hai Bà Trưng tôi bị “thiên lôi” chận lại. “Thiên lôi” ép tôi phải đi uống cafe. Biết không thể chống lại nên không cãi cọ mà chuẩn bị cách khác để sống chết gì cũng phải thắp hương cho được để tưởng nhớ các anh.

      Hỏi thăm các anh chị em đều bị mời hoặc giữ “khéo”. Một số ra được thì không mang theo nhang, lửa nên vái “chay”.

      VNCH và VNDCCH (Việt Nam Dân chủ Cộng hòa – quốc hiệu của miền Bắc Việt Nam trước tháng 4/1975) đập nhau sứt đầu mẻ trán là việc của nội bộ người Việt Nam, chống xâm lược Trung cộng cưỡng chiếm đất đai biển đảo của tổ tiên để lại là việc của toàn dân VN không phân biệt thể chế chính trị. Không tôn vinh những người đã vị quốc vong thân là có tội với dân tộc và lịch sử.

      Chiều nay tôi lại ra bến Bạch Đằng, không khí yên ắng nên làm được nghĩa vụ công dân của mình “uống nước nhớ nguồn”.

      Thế giới này chắc chắn không có nơi nào ngăn chận người dân tưởng niệm những anh hùng vị quốc vong thân, không biết bao giờ nhà cầm quyền mới ngộ ra chân lý đơn giản ấy

      Từ khi cướp được chính quyền năm 1945, lập nên nhà nước, đảng Cộng sản Việt Nam đã bắt đầu chia bè phái, phe nhóm chính trị để thâu tóm quyền lực, thao túng chính trường, nhằm dễ bề biển thủ công quỹ, ăn cắp tài sản của dân, mua quan bán chức…
      Lũ chó cẩu VNCS cắn xé nhau dữ dội,chúng không sợ phản động nó thừa cơ liên kết với Mỹ để lật đổ chính quyền nhân dân của Lũ chó csvn cẩu à ?,Bác Hù cặn dặn đấy,hehehehehe.
      Nguyên tắc của mọi chế độ dân chủ tự do là việc phân bổ quyền hành trong bộ máy nhà nước phải đến từ nhân dân, thể hiện qua các cuộc bầu cử. Từ các chức vụ cao là tổng thống, phó tổng thống đến các chức vụ thấp như thống đốc, thị trưởng. Những người nầy phải vượt qua các tiêu chuẩn trình độ học vấn, sức khỏe, khả năng ứng xử, hùng biện, kinh nghiệm giao tiếp trong xã hội, hồ sơ đóng thuế, chính sách đối nội, đối ngoại, tất cả phải minh bạch trước mặt dân.

      Việc bổ nhiệm các chức vụ của những người xem ra tài năng chỉ ở mức (tối đa là) trung bình, đã khiến chế độ “cộng hòa xã hội chủ nghĩa” trở thành chế độ của luật rừng. Hệ thống chính trị của CSVN như 1 trò hề mang kịch tính trên sân khấu. Nay bổ nhiệm thằng nầy, mai bãi nhiệm thằng kia. Tao thích thằng nào thì thằng đó lên, tao ghét thằng nào thì thằng đó xuống. Bởi thế đất nước giờ như 1 bãi rác mà những thằng cầm quyền là đồ rác rến, 1 lũ côn đồ bất tài, vô tướng, tham danh lợi, tiền bạc, gái gú, đút lót, nâng bi, hối lộ, tham nhũng, đủ trò, đủ kiểu, đủ các mánh khóe hèn hạ, bẩn thỉu. Bởi không do dân bầu cho nên đó là NGỤY QUYỀN CỘNG SẢN. Tối ngày các tên lãnh đạo chỉ biết đấu đá tranh bá quyền như 1 lủ côn đồ Mafia mà người ta thường thấy trong các phim Tàu xã hội đen rẻ tiền.

      Xác nhận cán bộ có ‘vòi tiền’ du khách Singapore ở sân bay Nội Bài
      Vinh quang dog csvn
      Vinh quang dog ho chi minh

    • Mía mày thấy tao chạy như chạy giặc tàu mà còn sủa nhất nhiều
      Báo chí tự do viết gì mà chẳng được con báo chí cộng sản nhà mày chỉ viết theo bọn tuyên giáo thì làm sao mà viết đúng sự thật
      Mày muốn tranh luận về Việt Nam Cộng hòa thì nói báo cộng sản cho tao với mày tranh luận ở trên báo cộng sản ,dám không thằng chó.
      May chỉ gọi ăn mày dĩ vãng những vấn đề hiện tại hoàng Sa Trường Sa bán nước mất biển đảo tham nhũng thì mày không dám tranh luận
      Nhục như một con chó mà con đói tranh luận
      Dmcs
      Dog ho chi minh

    • Đảng Cộng Sản Việt Nam là đảng cướp(Đảng đã cướp chính quyền từ tay người Pháp).Bản chất là đảng cướp nên chúng “ăn không chừa một sự gì sất”.(Tòng thị Phóng)

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Tên