Hội ngộ Kiều

8

Nhân dịp Nhạc sĩ Trần Quảng Nam cuối tuần 30 tháng 4 này tổ chức gặp gỡ HỘI NGỘ KIỀU, mời các bạn đọc lại một phần bài viết của Nguyễn Hữu Liêm về Truyện Kiều của Nguyễn Du và văn chương Việt ngữ.

VẪN CHỈ LÀ CHÙM CƯỚC CHÚ CHO KIỀU

Có lẽ gia sản chính từ Truyện Kiều của Nguyễn Du là vậy: Văn chương chỉ diễn tả được bi kịch cá nhân trong hoàn cảnh – situational tragedy – chứ không khai phá được một tầng nhân cách trên cơ sở Ý chí – the tragic consequences of the individual Will.

Tác giả văn chương Việt bắt buộc từng nhân vật phải mang cho mình một số phận nạn nhân, hoàn toàn thụ động, bất lực. Thế gian chỉ là một bóng tối bao trùm mà ta không thể khai sáng, không muốn thắp một ngọn nến xua tan màn vô minh. Thực tại như là một con quỷ xé nát cuộc đời mà ta chỉ còn van xin ân huệ.

Từ đó, hầu hết văn chương tiếng Việt – và sau này di cư qua Mỹ, Pháp, văn tiếng Anh, Pháp bởi người gốc Việt – vẫn chỉ là những chùm cước chú cho Truyện Kiều. Từ trong quặng mỏ chứa thuần các lớp thân phận, ta cứ thấy hoài một chuyện – những biến hóa chữ nghĩa được mãi khai thác từ cái cuốc mòn văn chương nhà ta. Văn chương Việt – Việt hay Anh, Pháp ngữ – chỉ là những tuyển tập thú tội.

Ở đó, bi đát không vươn lên được tầm bi tráng; số phận cá nhân chỉ là một lát mỏng cắt ngang khúc cây từ hoàn cảnh tập thể dân tộc trong sự trống vắng về ý chí tác hành bằng ý thức sử tính và thời đại.

Đọc văn Việt thì như là nghe vọng cổ, hay nhạc bolero – cũng như cha ông ta đọc Kiều. Nó chỉ làm cho ý chí hành động bị tê liệt. Nói hơi đại ngôn một tí rằng, thể loại văn chương, thi phú nầy chính là nguồn gốc sâu xa cho hầu hết những thảm kịch lịch sử Việt Nam cho đến hôm nay – một lịch sử chỉ hoàn toàn chứa đựng những năng động thuần tình cờ, ngẫu nhiên – mà không mang một tinh yếu ý chí cá thể.

Trong khi thi ca Tây phương biến bi kịch cá nhân thành là một nguồn kích khởi ý chí hành động; thì ngược lại, văn thơ Việt nhấn chìm người đọc vào số phận bi đát của nhân vật. Càng đọc thi ca Việt ta càng bị đắm mình vào cái đập nước ngôn từ do chính chúng ta tự kiến lập lên.

VƯƠN VÀO NIETSZCHE

Trong tác phẩm kinh điển “Sự suy tàn của văn minh Tây phương” Oswald Spengler so sánh thi kịch Hy Lạp với Tây Âu, rằng, “Thiết yếu tính bi kịch Tây Âu là hành động tối đa, của Hy Lạp là thụ động đến cùng…

Chủ đề (theme) thi ca Hy lạp không phải là của một tác nhân Hành động mang ý chí dâng trào muốn phá vỡ bối cảnh khách quan hay là chinh phục con quỷ ác ôn ngay trong lồng ngực mình – nhưng mà là của một Nạn nhân bất lực không có ý chí khi đời sống bị hủy hoại bởi hoàn cảnh… Cái điên loạn của Vua Lear (Shakespeare) phát xuất từ hành động bi tráng của ông ta, trong khi cơn điên của Ajax (Sophocles) thì đã bị bối cảnh thị quốc Athens tạo tác ngay trước khi bi kịch bắt đầu.”

Một đằng, bi kịch con người Hy Lạp là nạn nhân hoàn cảnh, trong khi ở Tây Âu là từ khí chất và ý chí cá nhân. Tức là con quỷ ác ôn đối với Tây Âu nằm trong lồng ngực, đối với Hy Lạp lại là thế gian quanh ta.

Có thể nói theo ở đây rằng, phải chăng tinh thần văn thơ Việt cho đến hôm nay – chỉ ở trên bình diện luân thường và bản sắc ý chí mà thôi – một gia sản chính thống từ Truyện Kiều ở nơi chiều kích thụ động trước thế gian, tức là, bản sắc nội dung bất lực và chấp nhận số phận khổ đau – the will-less suffering – vẫn còn nằm ngủ quên trong Thời quán Thượng cổ Hy Lạp từ hơn hai ngàn năm trước!

Chính vì thâm nhiễm Kiều với chủ nghĩa số phận bi thương, thụ động mà Việt Nam đã phải bị Thực dân Pháp đem cho một linh hồn mới. Tiếp theo ta cầu cứu đến Marx với lời sấm Ý chí, “Ta sẽ dẫm lên đống gạch vụn từ quá khứ để tái tạo lại lịch sử như là một Thượng đế mới.” Nhưng, tai họa không thể rời nàng Kiều. Uống liều Marx vào hồn Kiều đã trở nên một thang thuốc tự vận. Cuối cùng, “Tướng về Hưu” của Nguyễn Huy Thiệp vực linh hồn Kiều sống lại trên nghĩa trang Marx.

Từ “Phận đành chi dám kêu oan”(Kiều) đến “Mẹ khỉ, cái thằng đểu này là điềm gở nhất của số phận mình” (NHT) ta mới thấy rằng: Cái ác, cái xấu đều ở bên ngoài ta, là từ xã hội, nơi tha nhân. Khi sự yếu đuối ý chí được lấy làm biện minh cho thụ động trong oán hờn liệt kháng thì thơ văn Việt chính là một lời nguyền tự phát – a self-fulfilling prophecy.

Rất có thế vì thế mà ở Việt Nam hiện nay phong trào dịch và đọc Nietzsche – với những khẩu hiệu tung hô mẫu người “Siêu nhân,” “Ý chí Quyền lực,” “Vượt qua Thiện-Ác,” “Phủ quyết tâm thức Nô lệ,” “Lên án tinh thần Bầy đàn” – đang khá thịnh hành.

“Cuộc đời không chỉ là sự đáp ứng nội tâm theo nhu cầu ngoại thân, nhưng mà là của Ý chí Quyền lực, phát khởi từ trong ta nhằm chinh phục và làm chủ ngoại cảnh,” Nietzsche viết. Ta có thể nói rằng những khái niệm “Siêu nhân”, “Ý chí Quyền lực” rất có thể là những câu sấm mới thay cho lời nguyền văn học VN – gia sản Kiều hiện nay.

Phải chăng, hiện tượng nửa triết nửa văn với Nietzsche nầy chính là một nỗ lực từ vô thức đi tìm một năng lực Ý chí mới nhằm thoát Kiều – khi văn học Việt đang thiếu những món ăn tinh thần cho một dân tộc đang muốn vươn ra khỏi tình trạng độc tài, thiếu tự do hiện nay.

Nguyễn Hữu Liêm

8 BÌNH LUẬN

  1. * Trong tác phẩm Les Misérables của Victor Hugo cũng có đầy những thảm kịch thân phận con người cùng khổ đấy. Thảm kịch chứa ngay trong chính cái tên của cuốn tiểu thuyết; không cần tìm đâu xa.

    * Những nhân vật chính trong Notre Dame de Paris cũng bị giằng xé trong thảm kịch dục vọng – tình yêu – tội lỗi, với các nhân vật thằng gù Quasimodo, cô gái digan Esmeralda và cha xứ Frollo, xoay vần giữa bối cảnh xã hội, tôn giáo của thế kỷ 19 ở Pháp.
    Kết thúc bằng cái chết của cả 3: Esmeralda bị treo cổ, Frollo bị chính đầy tớ Frollo ném xuống đất từ chính diện nhà thờ Notre Dame, và thằng gù nhịn đói chết theo mối tình tuyệt vọng của mình.
    Chẳng phải bi kịch thì là gì?
    Đâu phải riêng VN mới có bi kịch để NHLiem moi ra tả oán từ truyện Kiều của Nguyễn Du?

    * Jack London, nhà văn Mỹ nổi tiếng có nhân sinh quan mạnh mẽ trong xây dựng nhân vật, thế nhưng vẫn có đầy những bi kịch trong tác phẩm của mình đấy thôi…

    Trong The beefsteak, nhân vật chính Tom Kinh, võ sĩ quyền Anh hạng nặng đã hết thời, bụng lép kẹp khi lên võ đài trong một trận đấu chỉ để kiếm miếng ăn cho gia đình.
    Nện đối thủ ngã nhiều lần, nhưng cánh tay Tom không thể nào đủ sức hạ hắn đo ván nổi, chỉ vì hôm đó anh thiếu một miếng bip tết trong bửa ăn tối trước khi bước lên sàn đấu!
    Vợ nhịn đói đi vay hàng xóm được có 2 $, vừa đủ mua ổ bánh mì với ít bột làm một đĩa sốt cho riêng Tom ăn trước khi lên võ đài; 2 con nhỏ đã được cho đi ngủ sớm để chúng quên bửa tối!

    Cuối hiệp, Tom bị hạ gục. Đối thủ hồi phục rất nhanh, nhưng Tom thì không thể.
    Chuyện thật là vô hậu, phải không NHLiem?

    Trong An Odyssey of the North của J. London, nhân vật chính Naass và Unga cũng rơi vào bi kịch thảm khốc của chân lý “tiền của không mua được tình yêu”.
    Tù trưởng Naass thân tàn ma dại sau mấy mươi năm nằm gai nếm mật phiêu bạt khắp phương trời đi tìm người vợ bị chúa giặc biển cướp ngay giữa hôn lễ,
    để rồi khi Naass tìm thấy vợ cũ, nàng Unga âu yếm ôm lấy cái đầu hấp hối người chồng cướp biển, vừa bị Naass hạ gục; lắc đầu không chịu theo về cái hoang đảo lạnh giá khốn khổ của tù trưởng Naass, đã thế còn đâm “người chồng trong hôn lễ” thêm một nhát dao chí mạng sém vào trái tim vốn đã tan nát vì tình của hắn!

    Bi kịch thảm thương thật là chó đẻ, phải không NHLiem?

    Đâu phải chỉ VN có thảm kịch từ truyện Kiều!

    * Erich Maria Remarque, (tiểu thuyết gia Đức thời Quốc xã, lưu vong sang nhiều nước Tây Âu),
    với truyện Arch of Triumph, (Khải Hoàn Môn, lấy bối cảnh tp Paris)
    với các nhân vật chính: bác sĩ Ravic tài ba và người tình Joan Madou an ủi ông trong những ngày lưu vong, hành nghề bất hợp pháp vì không giấy tờ tuỳ thân,
    Theo đuổi cuộc săn người và trả thù trùm Gestapo Haake…

    Truyện kết thúc trong phản bội, cái chết và sự chán chường với cuộc sống vô nghĩa, tuyệt vọng giữa “buổi hoàng hôn của chư thần”, trước khi loài người lao vào Thế Chiến 2.

    Toàn là bi kịch thảm thương của cả châu Âu, với những cá nhân bị cuốn vào cơn lốc thời sự…

    Không riêng gì truyện Kiều, phải không NHLiem?

    * Đất nước nào trải qua chính trị bi kịch, tất yếu phải sản sinh văn chương bi kịch.
    Có gì lạ, mà NHLiem cố bi thảm hoá để nguyền rủa dân tộc VN (theo đơn đặt hàng của ai),
    ác miệng gọi truyện Kiều là định mệnh bi đát tiên tri cho hiện tại, tương lai của dân tộc Việt!

    Dựa vào truyện Kiều, vào nhạc bolero, NHLiem hồ đồ
    “…thể loại văn chương, thi phú nầy chính là nguồn gốc sâu xa cho hầu hết những thảm kịch lịch sử Việt Nam cho đến hôm nay – một lịch sử chỉ hoàn toàn chứa đựng những năng động thuần tình cờ, ngẫu nhiên – mà không mang một tinh yếu ý chí cá thể.”

    * Thế những dẫn chứng – những tiểu thuyết đầy bi kịch nói trên, có là “nguồn gốc sâu xa cho hầu hết những thảm kịch lịch sử của Mỹ và Châu Âu cho đến hôm nay” không vậy NHLiem?

    Coi chừng trả lời bậy không có đất sống, và phải qua Tàu ở đấy!

    ~ ~ ~ ~ ~ ~

    Đã bệnh hoạn với triết hoang tưởng, còn bậy bạ trong kiến thức tiếng Anh!

    NHLiem,
    “…một tầng nhân cách trên cơ sở Ý chí – the tragic consequences of the individual Will.”

    @ Thà đừng ghi chú ra, như một cầu chứng bằng ngoại ngữ có giá trị ý nghĩa tương đương, tức dịch thuật, để rồi chính sự diễn dịch nầy tố cáo ý tưởng của tác giả là sai lầm ngớ ngẩn:
    consequences chẳng hề mang ý nghĩa xa gần nào để được phép dịch thoát là “tầng nhân cách”; consequences là plural noun có s, sao lại dịch “một”(tầng);
    of cũng không thể dịch loạn là “trên cơ sở”.
    (trên cơ sở phải ít nhất là on/upon hoặc viết rõ ra on the basis of)

    * Cụm từ tragic consequences of the individual Will chỉ có thể dịch : những hệ quả bi đát/bi thảm/bi kịch của ý chí cá nhân/mỗi con người/mỗi cá thể…là cùng cạn ý nghĩa;
    không cho phép phóng túng xằng bậy để phăng đại nó ra thứ khác được!
    * Tác giả hãy chỉ ra, xuất xứ từ ngữ nguyên nào, từ nguồn sách vỡ, tự điển nào…cho phép ông dịch consequences thành “một tầng nhân cách”!
    Không thể tự loè mình là triết gia rồi thoải mái khoác lác ngôn từ, xem người đọc là dốt nát, nói gì chúng cũng phải ráng nghe và chấp nhận!

    Thêm một lập luận vu vơ huyễn hoặc nữa được “dịch” một cách kém cỏi, mất căn bản ngữ pháp:
    “một lời nguyền tự phát – a self-fulfilling prophecy”

    – Prophecy, trước hết, không có nghĩa là “lời nguyền” theo nghĩa nguyện cầu (prayer); cũng không có nghĩa nguyền rủa, chúc dữ, trù ẻo (curse).
    Prophecy có nghĩa rõ ràng, là lời tiên tri, báo trước.

    – fulfill có nghĩa
    * làm tròn, hoàn tất, thanh toán (bổn phận, nghĩa vụ, lời hứa);
    Sao có thể dịch lệch lạc xa lắc, rằng fulfill là tự phát, tự đưa ra, tự gây nên:
    là hoàn toàn vô nghĩa!

    * Nên dịch: “a self-fulfilling prophecy” là
    “một tiên tri tự linh ứng/tự ứng nghiệm”

    Ham kèm tiếng Anh để “bảo hiểm” cho ý tưởng của mình, NHL lại trở thành bị hố vì chưa vững dịch thuật.

    * Mong ông cẩn thận hơn trong công tác dèm pha dân tộc của chúng tôi!

    • Các người hãy trở về nguồn mà dịch cho đúng với tinh thần cách mạng.
      “tragic consequences of the individual Will” có nghĩa là một thùng nhân cách của cá nhân Will. Còn ” A self-fulfilling prophecy” thì là “Một lời tiên tri biết tự hoàn thành công tác “.

      • Chống Cộng vờ vịt, bây giờ rớt mặt nạ nhá. No cơm, rửng mỡ- cô đơn, cô độc ở nhà không có ai thèm giao tiếp?- như sk, nvmm bị NHL chửi như tát nước vào mặt mà vẫn còn mò vào đây đọc bài của nó. Ôi là nhục, nhục, nhục, nhục, nhục !

          • Việt gian Việt cộng Việt kiều,

            Ba tên họp lại tiêu điều nước Nam

          • Nó xấc xược viết báo chửi cộng đồng, rồi nay còn mặt dạn mày dày mò vào đây đăng bài. Sao vậy cà? Là vì nó biết vẫn còn có những tên trở cờ ở đây thấy bài viết của nó liền hí hửng , sán lại đọc bài của nó.

            Nó liếm bọn Hà nội, còn bọn trở cờ ở đây thì liếm nó. Mẹ kiếp ! :

            Việt gian Việt cộng Việt kiều,

            Ba tên họp lại tiêu điều nước Nam!

  2. “một gia sản chính thống từ Truyện Kiều ở nơi chiều kích thụ động trước thế gian, tức là, bản sắc nội dung bất lực và chấp nhận số phận khổ đau”

    Ý này làm tớ có ác mộng deja-vue về thời còn bị nhồi nhét trong nền giáo dục xã hội chủ nghĩa, hoàn toàn identical với những gì được giảng dạy trong bộ sách giáo khoa nitemare-inducing của nhà giáo Phạm Toàn đáng kính, được giải Phan Chu Trinh về văn hóa . Ý đó được Nguyễn Hữu Láp diễn đạt lại bằng thứ ngôn ngữ cũng khủng khiếp không kém của riêng mình .

    “Phải chăng, hiện tượng nửa triết nửa văn với Nietzsche nầy chính là một nỗ lực từ vô thức đi tìm một năng lực Ý chí mới nhằm thoát Kiều – khi văn học Việt đang thiếu những món ăn tinh thần cho một dân tộc đang muốn vươn ra khỏi tình trạng độc tài, thiếu tự do hiện nay”

    Not really, theo thiển ý của chính mình . Đọc Nietzsche vì họ muốn có ý chí để len chân vào hàng ngũ lãnh đạo hoặc tinh hoa kiểu Vượng Vin hiện nay . “Siêu nhân,” “Ý chí Quyền lực,” “Vượt qua Thiện-Ác,” … Yep, đầy đủ những đặc trưng của giới đang làm mưa làm gió xã hội Việt hiện naym be it chính trị, kinh tế hay cả 2

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Tên