Hỡi ôi, dân rơm trồng cỏ

10
Người rơm- tiếng lóng chỉ những người không có giấy tờ ở Anh. Ảnh mang tính minh họa

ĐCV: Câu chuyện 39 người châu Á chết ngạt trong chiếc xe chở thực phẩm đông lạnh vào Anh chiếm hết phần lớn thời lượng Facebook trong 2 ngày này. Ban đầu cảnh sát Anh cho rằng đó là 39 người Trung Quốc. Rồi dần dần lộ ra là có người Việt Nam, từ con số vài ba người thành con số 20 người, rồi có nguồn tin cho là tất cả 39 người.

Họ sang Anh làm gì mà đi lũ lượt vậy. Tất nhiên không phải ai cũng trồng cần sa, nhưng với nợ nần, với rào cản ngôn ngữ, với sự nhắm mắt đưa chân từ khi rời khỏi Việt Nam, rất có thể họ sẽ trở thành những ‘người rơm’ trồng cỏ.

Bài viết dưới đây cung cấp thêm cho bạn đọc một cái nhìn về cuộc sông của những di dân lậu vào Anh
——————————–

ĐỜI “CHUỘT CHŨI”

Rơm” là tiếng lóng của dân giang hồ để chỉ những người Việt nhập cư vào Anh quốc bất hợp pháp. “Cỏ” là từ lề phố để chỉ cần sa (tài mà, đại ma)… một loại thảo dược gây nghiện. Mỹ miều và đầy hình tượng, sự kết hợp của hai từ lóng ấy lại đang vẽ nên thảm trạng kinh hoàng về một bộ phận người Việt ở nước ngoài.

Mơ đổi đời và làm giàu nhanh chóng, họ đã tự biến thân thành những tên tội phạm hoặc thành nạn nhân của bọn tội phạm, sa vào những cuộc thanh toán băng đảng nơi xứ lạ.

Là Phó chủ tịch Hội người Việt Nam tại Anh, năm nào ông Hoàng Lộc cũng về nước, vừa thăm quê, vừa giải quyết một số công việc nằm trong chức phận của mình. Tháng 9/2009, đắc cử ủy viên trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam nhiệm kỳ VII (2009-2014), những chuyến đi – về của ông Lộc lại ngày càng thường xuyên hơn…

Mỗi lần gặp chúng tôi là ông lại vò đầu bứt tai: “Họ phát rồ hết rồi. Biết là lao đầu vào chỗ chết mà vẫn cứ bỏ xứ sang Anh làm “dân rơm trồng cỏ”. Bên đó, loại người này phải đến hàng chục ngàn”.

Khoảng 5 năm trở lại đây (tính đến 2010 – tg), cụm từ “Vietnamese cannabis farms” (trang trại cần sa của người Việt Nam) trên báo chí đảo quốc sương mù cũng quen thuộc như từ trường gà, sới bạc, hay cho vay lãi nặng – những “nghề của giang hồ”- trên báo chí Việt Nam. Trong khi đó, đối với cộng đồng người Việt đang định cư hợp pháp ở xứ người, đó lại là một nỗi ô nhục, một vấn nạn.

“Chỗ chết” mà ông Hoàng Lộc từng đề cập được cụ thể hóa bằng vô số vụ việc đẫm máu. Gần nhất, ngày 2/9/2010, tờ London Everning Standard tường thuật chi tiết một vụ án hãi hùng. Hai “công nhân nông nghiệp” là Khách Nguyễn và Phác Trần đã mang một lượng lớn cần sa chất lượng cao trị giá 30.000 bảng Anh đến điểm hẹn giao cho khách hàng là một nhóm băng đảng đường phố người sở tại ở phía nam London. Điểm hẹn giao hàng nằm trong bãi đậu xe của cửa hàng thức ăn nhanh McDonald’s ở quận Sutton. Thay vì giao tiền, nhận hàng, nhóm giang hồ sở tại đã rút súng ngắn uy hiếp Khách Nguyễn và Phác Trần đoạt lấy số hàng.

Không dám báo cảnh sát, Trần và Nguyễn đã nhanh chóng quay lại đại bản doanh ở Hackney, phía đông London để báo cho ông trùm Học Kim Khoa việc lô hàng bị cướp. Học Kim Khoa không tin vụ đánh cướp là có thật, một mực khăng khăng là hai kẻ tay chân dàn cảnh, dựng chuyện để đánh cắp số hàng. Vả lại, nếu đó có là vụ cướp thật, ông trùm Học cũng không thể lần ra kẻ nào là thủ phạm để đòi hoặc cướp lại. Bởi lẽ, tất cả những phi vụ buôn bán cần sa đều là bất hợp pháp, đều tiến hành trong bóng tối giữa các băng đảng giang hồ với nhau. Không đào đâu ra khoản tiền lớn để đền, hai người làm công đã bị ông trùm Học cùng 5 tên tay chân khác bắt cóc, đưa về một trang trại hẻo lánh ở vùng Surrey phía Tây London tra khảo. Chỉ sau vài giờ, khi cảnh sát tìm ra họ thì Khách Nguyễn đã bị đánh đến chết, còn Phác Trần thì may mắn hơn, còn ngắc ngoải!

Điều tra ráo riết, cảnh sát vẫn không tìm ra tung tích nhóm tội phạm cướp hàng. Ông trùm Học Kim Khoa và 5 tên đệ tử bị kết án chung thân và tống vào nhà tù Old Bailey vì tội giết người. Một loạt trang trại cần sa trong đường dây của ông trùm này bị Cảnh sát London triệt phá. Xấu số nhưng còn may mắn sống sót, Phác Trần bị lập hồ sơ, sau khi phải ngồi tù một thời gian ngắn vì tội buôn lậu chất gây nghiện sẽ bị trục xuất về Việt Nam.

Hiểm nguy, bất trắc là vậy nhưng Vương quốc Anh vẫn là một đích đến hấp dẫn của những người nhập cư bất hợp pháp, đặc biệt là của giới “dân chơi” các tỉnh phía Bắc. Theo thống kê, trước năm 1975, tại Vương quốc Anh chỉ có khoảng 300 người Việt, chủ yếu là du học sinh và một số doanh nhân. Sau giải phóng năm 1975 cũng chỉ có thêm 32 người Việt từ miền Nam Việt Nam chọn xứ sương mù làm nơi di tản định cư. Trong đó có gia đình cựu Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu, nhập cư vào Anh khá muộn.

Từ tháng 1/1979, khi Chính phủ Anh đồng ý chấp nhận cho một số thuyền nhân di tản đến Hồng Kông được nhập cư vào Anh thì con số người Việt ở đảo quốc này tăng lên nhanh chóng. Phần lớn họ quê ở Quảng Ninh, Hưng Yên, Hải Dương, Hải Phòng… sang Anh định cư tại London, Manchester, Newcastle, Notingham và Birmingham. Người Việt ở Anh cũng học được phong cách phớt tỉnh Ănglê, ai sao kệ họ, hầu như không có sự va chạm, kỳ thị trong cộng đồng nhập cư giữa hai miền Nam – Bắc.

Trả lời phỏng vấn đồng nghiệp của chúng tôi ở chương trình TV Vì an ninh Tổ Quốc vào tháng 9/2008, ông Allan Gibson, Tư lệnh Cảnh sát Đô thành London, Vương quốc Anh cho biết, người Việt định cư tại Anh đã lên đến khoảng 35.000 người. Số nhập cư bất hợp pháp, tức “dân rơm” cũng chỉ ít hơn một chút, khoảng 30.000 người!.

Lịch sự nhất là xin visa vào Anh để đi học, đi du lịch, thăm thân nhân, sau đó ở lại chấp nhận sống trốn chui trốn nhủi. Khi Chính phủ Anh siết chặt các quy định nhập cư, những kẻ có ý đồ, ham muốn làm “dân rơm” dễ dàng rơi vào vòng cương tỏa của bọn buôn người. Ông Allan Gibson mô tả: “Họ quá cảnh một số nước châu Âu khác, sau đó họ trốn trong xe hơi, xe tải vào Anh. Đó là cách phổ biến nhất”.

Đi hết lời mô tả ngắn gọn của ông Tư lệnh, “dân rơm” phải đánh một lộ trình vòng vèo, có khi mất hàng nửa năm trời mới từ quê nhà đến được nước Anh. Trung bình chi phí cho một người là 12-13.000 bảng Anh (khoảng 20.000USD). “Dân rơm” Việt Nam và nhiều nước khác sẽ được những kẻ dẫn đường, bọn buôn người lo giấy tờ đưa sang Ba Lan, CHLB Đức, CH Séc… bằng đường hàng không. Sau đó, họ sẽ được đưa đi theo đường bộ vào nước Pháp và nằm chờ, xếp hàng tại bến phà Calais để đổ bộ vào Anh qua ngả cảng Dover. Cảnh sát không lạ lẫm gì những chiêu ma quái của bọn buôn người nên cảnh giác cao độ. Vì vậy, mỗi tuần bọn buôn người chỉ dám tổ chức một vài chuyến nhập cư lậu, mỗi chuyến mang theo chừng một, hai chục người, xếp trong những thùng xe được thiết kế đặc biệt nhằm tránh máy dò nhiệt.

Dưới tiêu đề “Thiếu niên Việt nhập cư được phát hiện trong thùng xe ở Dover”, tờ báo Anh Daily Mail ngày 4/2/2010 đã đăng tải một bức ảnh gây rúng động: một cô gái Việt Nam khai là 16 tuổi nằm cuộn tròn giữa mớ dây điện lằng ngoằng, bị những kẻ dẫn đường nhét trong khoảng trống chật chội, nóng bức trong thùng một chiếc xe hơi. Khi được cảnh sát phát hiện, cô gái mặc quần jean, áo màu hồng đã gần như kiệt sức nhưng tay vẫn ôm khư khư một chú thỏ nhồi bông màu trắng – một dấu hiệu “hiển nhiên” để người ta tin rằng cô vẫn ở tuổi thiếu niên.

Gần như đồng thời, Cảnh sát Dover cũng phát hiện ra một lúc 27 người Trung Quốc khác được nhét dưới gầm ghế ngồi, trong khoang chứa hành lý của một chiếc xe bus. Thậm chí, còn có một người đàn ông được nhét tạm vào… thùng xăng. Bị cảnh sát phát hiện (thường là nhờ máy chụp X-quang), họ có thể sẽ bị kết án tù vì tội nhập cư lậu. Nhưng nếu trót lọt, qua mặt được hải quan, biên phòng, cảnh sát… rất có thể nhiều người trong số đó sẽ chết vì ngạt trước khi tới được cổng thiên đường. Dĩ nhiên, thiên đường vốn chật hẹp, chắc không đủ chỗ cho tất cả mọi người.

Riêng cô gái thì sẽ không hề hấn gì. Vì đang tuổi “vị thành niên”, cô sẽ không bị trục xuất. Thay vào đó, cô sẽ được hưởng trợ cấp xã hội. Sẽ có một gia đình người Việt hảo tâm nào đó chấp nhận làm người bảo trợ cho cô. Oái oăm là ở chỗ, “nhà hảo tâm” đó sẽ rất có thể là người thân của chính cô, nếu không phải là cô, chú, bác họ thì cũng là… anh chị ruột! Và tất nhiên, tuổi thật của cô cũng không chắc vì có chú thỏ bông đi kèm và hình dáng Á Đông bé nhỏ mà dừng lại con số “thiếu niên 16”. Không một mảnh giấy tờ, khai tên giả, tuổi giả, người Việt ở Anh quá rành mánh lới của “dân rơm” cứ đánh cuộc 10 ăn 1, cô bé đó sẽ không dưới 19 tuổi. Có khi còn hơn, cô đã từng xuất khẩu lao động làm thợ may bên Đức hay Ba Lan gì đó vài ba năm cũng không chừng.

Tư lệnh Allan Gibson từng đưa ra khuyến cáo: “Phần đông trong số họ không biết được điều gì đang chờ đợi họ ở phía trước. Nếu ai biết trước thì chắc hẳn những người này đã suy tính rất kỹ, bởi họ biết chắc rằng họ sẽ bị các nhóm tội phạm nguy hiểm sử dụng để tham gia vào các hoạt động phạm pháp. Tương lai của họ có thể là ở trong các nhà tù. Chúng tôi đã gặp nhiều trường hợp người Việt Nam bị bắt cóc, bị bắn hoặc thậm chí bị giết”.

Rủi ro có thể đến một cách rất không ngờ. Có chị ruột đang định cư hợp pháp ở Southamton, nước Anh, năm 2007, chị N.T.H ở Tuyên Hóa, Quảng Bình đã đánh một nước liều mong đổi đời. Có thai gần sinh, chị đã móc nối được một đường dây đưa người, gom góp tài sản, vay mượn ngân hàng tổng cộng 20.000USD làm hộ chiếu sang Anh thăm chị ruột. Theo tính toán, sang đến Anh chị sẽ sinh con, nghiễm nhiên con chị sẽ được hưởng tất cả những quyền lợi của một đứa trẻ chào đời tại xứ sương mù. Là mẹ, dĩ nhiên chị H. cũng sẽ được hưởng quy chế người bảo hộ đi kèm. Những kẻ môi giới đưa đường đút tiền vào túi xong cũng hứa chắc như đinh là sẽ đưa chị và đứa con trong bụng bay một lèo sang Anh, có người đi kèm đến nơi đến chốn.

Ngoại ngữ một chữ cắn đôi không biết, chuyến “buôn không gian” của người đàn bà quê mùa cuối cùng lỗ nặng. Chẳng biết vòng vèo thế nào, thay vì sang Anh, những kẻ đưa đường lại đưa chị bay sang Krakow, cố đô của… Ba Lan. Lại thật không may, máy bay chưa kịp đáp, đứa trẻ đã đòi ra! Vậy là Ba Lan, chứ không phải Vương quốc Anh, mới là… nơi sinh của đứa trẻ. Đến tận hôm nay, chị vẫn không thể sang Anh mà cũng chưa ôm con về Quảng Bình được. Người chị ở bên Anh, vì sợ tính mạng của em và cháu mình bị đe dọa, đã phải “cúng cô hồn” thêm cho đường dây của bọn buôn lậu đưa đường 10.000 USD nữa!

Có sang được đến nơi, đó cũng chưa chắc đã là miền đất hứa. Thanh tra Steve Wastaff thuộc Ban chuyên án bắt cóc – Cảnh sát Đô thành London thuật lại một thảm án hãi hùng. Trương Đình Hà đã từ Hà Nội bỏ ra một khoản tiền lớn nhập cư vào Anh làm “dân rơm” sống chung với em trai. Ngày 9/5/2006, khi đang ngồi tại nhà hàng Việt Nam mang tên Hồ Tây ở Deptford High Street, London, Hà đã bị 4 ngưòi Việt Nam bịt mặt đột nhập gí dao bắt đi. Ngay sau đó, em trai của ông Hà đã nhận được điện thoại đòi 15.000 bảng Anh tiền chuộc. Đồng thời một người em trai khác và gia đình Hà ở Hà Nội cũng nhận được điện thoại đòi 15.000 bảng Anh. Họ đã báo Cảnh sát Anh và Việt Nam.

Bọn bắt cóc đã đưa Hà đến một nhà hàng Trung Hoa cũ đã bỏ hoang xa khu dân cư để đánh đập, tra khảo và giam giữ chờ tiền chuộc. Nhờ sự hỗ trợ của Cảnh sát Việt Nam, Cảnh sát Anh biết được những kẻ bắt cóc hóa ra không quá xa lạ đối với nạn nhân, đều là những thằng đầu bò đầu bướu từ Hà Nội, Hải Phòng trốn sang Anh tiếp tục hành xử giang hồ. Từ sự hợp tác của em trai Trương Đình Hà, kho tiếng lóng thuần Việt của những tên bắt cóc đã được giải mã, từ đó giúp Ban chuyên án bắt cóc lần được dấu vết. Trương Đình Hà được giải thoát trước khi đám xã hội đen, biết đã bị lộ, định thủ tiêu nạn nhân để bịt đầu mối. Tuy nhiên, nạn nhân cũng bị chúng kẹp gần đứt lìa ngón tay và giập nát khuỷu tay, phải vào viện điều trị cả tháng trời, suýt nữa phải tháo khớp.

Ở Anh, đám chăn dắt sẽ lùa những đồng bào dại dột của mình vào những “đồng cỏ” – vườn tài mà được thiết lập trong nhà kín. Thoát cảnh chuột chũi chui rúc trong những gầm xe bus, xe tải, những con chuột chũi nói tiếng người – chính xác là tiếng Việt – sẽ tiếp tục chui rúc hàng tháng, thậm chí hàng năm trời trong những căn phòng bịt kín, thắp điện suốt ngày đêm để trồng, chăm sóc tài mà thuê cho chủ. Họ tuyệt đối không được ló mặt ra đường, không được tiếp xúc với bất kỳ người dân sở tại nào, để tránh bị lộ. Thức ăn, nước uống, nhu yếu phẩm, chủ trang trại sẽ cung cấp tận nơi…

Một đời sống người không ra người, nhưng họ không có quyền lựa chọn. Trả trước hay trả sau, khoản tiền đưa đường để họ vào được nước Anh cũng là quá lớn, đến 2019 là trên dưới 30.000€/người, đủ để biến họ thành con nợ, hoặc của ngân hàng hoặc của bọn buôn người. Ngoài trồng cần sa thuê, họ không có khả năng hội nhập để làm nghề nào khác. Mà nghề khác thì biết đến bao giờ mới đủ tiền thoát kiếp con nợ. Thế là, đặt chân lên đảo quốc sương mù, đời chuột chũi đã bị rừng đại ma vây chặt.

Nguyễn Hồng Lam

10 BÌNH LUẬN

  1. @danchoilangcgaca : viết ngu quá trời ; làm sao mà kiếm được “ % “ về người trồng ma tuý ở một nước ?! Nếch có thì cũng làm sao mà biết là đúng sự thật !

  2. Một anh chàng ngươi Anh khi sang Montreal, Quebec ở Canada để làm việc có quen với một cô gái Việt Nam. Anh ta rất ngạc nhiên khi thấy cộng đồng Việt ở đây có quá nhiều trí thức gồm khoa học gia, kỹ sư, bác sĩ, kiến trúc sư, nha sĩ, dược sĩ…chưa kể thành phần làm việc cho chính phủ. Trong khi đó thì tại bên Anh, người Việt gốc cộng sản chiếm phần đông, chủ yếu là mua bán đồ lậu, làm nail, mở tiệm message, trồng cần sa…Tôi là người giải thích hoàn cảnh nào đã tạo ra sự khác biệt đó, cái mà chẳng những thế hệ của anh ta mù tịt mà đám trước của châu Âu cũng chả biết gì. Tôi nhắc cho anh ta nhớ rằng nước Anh là một trong những quốc gia đã mở bang giao với cộng sản Việt Nam sớm nhất, đã tiếp nhận và đào tạo rất nhiều người do cộng sản đưa qua. Cùng một nước nhưng người Việt quốc gia và Việt cộng hiểu cái câu:” Ăn quả nhớ kẻ trồng cây” khác nhau lắm! Nói chi “Thắng làm vua, thua làm giặc” thì còn chán mớ đời nữa! Để kết thúc câu chuyện thì tôi đã an ủi cậu nhỏ: Thôi, ngày mai trời lại sáng!

    • Dân chơi lăng cha Cả @”Tôi nhắc cho anh ta nhớ rằng nước Anh là một trong những quốc gia đã mở bang giao với cộng sản Việt Nam sớm nhất, đã tiếp nhận và đào tạo rất nhiều người do cộng sản đưa qua”
      Anh chàng “Lăng Cha Cả” này đúng là kẻ ăn nói hàm hồ, chả hiểu cái con mẹ gì về Anh Quốc mà dám nói bậy về người Anh gốc Việt toàn là dân trồng cần sa, buôn lậu, làm Nais… Nghề làm Nails ở Hoa Kỳ của người Việt đứng đầu thế giới, trồng cần sa ở Canada là số Zách sử dụng cần sa ở Canada không bị truy tố nên người Việt trong nước sang Canada với visa du lịch (với số tiền 30 ngan My kim) sáu tháng để trồng cỏ. Nơi đông người Việt rom tại Canada là Vancouver, Toronto… trồng cần sa cho bon chu trai người Việt định cư đầy rẫy.
      Nước nào cũng có người Việt kiều thành đạt, người tốt và cũng có người kém may mắn và xấu, tại sao Dân Chơi Lăng Nhăng lại dám to gan nói xấu người Anh gốc Việt như vậy?
      Con cái, cháu chắt Dan Ba Lăng Nhăng chắc gì đã hơn con cái người khác mà dám lăng mạ sỉ nhục người khác như vậy.
      Làm sau, trước khi nói hay lia lưỡi 7 như vậy? Con cái, cháu chắt Dan Ba Lăng Nhăng chắc gì đã hơn con cái người khác mà dám lăng mạ sỉ nhục người khác như vậy.
      Làm sau, trước khi nói hay lia lưỡi 7 lần trước khi viết kẻo có ngày không còn răng mà húp cháo lú đây

      • Tôi đâu có dám nói xấu các anh chị, cậu trẻ người Anh nói thế. Khi anh nói về con số thì hãy dùng con số % để so sánh, anh nên hiểu sự khác biệt dựa trên đầu người. Sử dụng cần sa hiện tại thì tự do với điều kiện ở Canada. Dân bắc là trùm trồng cần sa, trùm luôn cả việc dẫn người từ Việt Nam sang. Anh không thể vì tức tối mà chối bỏ sự thật nằm trong hồ sơ cảnh sát. Anh thích sự thật loại nào? Có muốn nghe cái sự thật mà anh Mười Một đang chỉ dạy cho Tư culy về luật lao động bên Úc không?
        Phần trăm thì không hiểu, luật lệ thì không biết thì đi gạt được ai?

        • A quên, tôi không hiểu anh đưa con số $30000 Mỹ kim để người Việt Nam sang Canada trồng cỏ là ai đưa cho ai? Ráng nói rõ ràng để tôi biết chỗ mà…đập. Nếu không thì nhóm đặc công Kangaroo các anh lại chối. Anh chỉ có khả năng đọc và trả bài chứ đâu có cái kiến thức của học vấn. Thiệt là “nghĩa vụ quốc tế ” mà!

        • Thằng mười một nó biết gì về luật lao động nước Úc mà chỉ dạy tưculy nầy ,nó ăn Tiền thất nghiệp kinh niên làm lậu nó đâu biết work fairs ,work cover ,work safe ,cho nên nó câm mồm khi tưculy phản pháo ,em mày dân chơi lăng Cha cả biết gì mà nói

  3. Đây là cái quả khổ của con cái hậu duệ của những người miền Bắc khi xưa hồ hởi phấn khởi tham gia “cách mạng ” phấn đấu để trở thành đáng viên Cộng sản. Cũng có những người miền Bắc thức tỉnh nhưng bị họ về hùa chính quyền mạt sát rủa sả như loại thành phần bất mãn phản động vv…Ông Trời cho mỗi người một cái đầu để học hỏi trong kiếp nhân sinh, tại sao người ta thức tỉnh được mà mình thì không mà đi nghe lời đường mật của Cộng sản ma quỷ thậm chí còn tiếp tay chúng tạo ra vô số ác nghiệp được che giấu với mỹ từ ” sự nghiệp cách mạng “. Bây giờ nghiệp quả đến thì trách ai bây giờ?
    Cái tâm thế Chí Phèo của người miền Bắc qua câu ” bao nhiêu thì có Liên xô chịu ” bây giờ không còn hợp thời mà là “chính các ngươi phải chịu “.Vài lời gửi đến những đồng bào miền Bắc thân thương đã góp phần sản xuất cho cả nước những anh đầu gấu khét tiếng.

  4. Đọc mà vuốt ngực thở dài. Từ khi nào , dân Việt biến thành như thế. Xin thưa, từ khi cs cai trị VN.
    Chửi rủa, than vãn: không ăn thua gì, cs còn đấy, dân khổ cực quá, dám làm mọi việc để mong đổi đời.
    Thay đổi trong đường lối cai trị của cs, nghĩa là tháo bớt rọ mõm: chỉ ích lợi cho đại gia phất lên nhờ móc nối với cánh cầm quyền.
    Chỉ có một cách duy nhất: Việt Nam Cộng Hoà hiên diện trở lại.
    Dân Việt Nam Cộng Hoà ngày xưa, dù lửa đạn chiến tranh là thế, chưa bao giờ nghĩ đến việc bỏ nước ra đi. Dân Việt Nam cộng Hoà xưa, dù chật vật trong mưu sinh , vẫn giữ phẩm cách đạo đức mà ông cha khổ công gầy dựng trong bao nhiêu năm, nên không dám làm điều gì sai trái. Giấy rách vẫn giữ lấy lề, và Tiên học lễ hậu học văn
    Việt Nam Cộng Hoà là biện pháp duy nhất.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Tên