Vì sao VNCH không còn là ‘ngụy quân ngụy quyền’?

13
Tháng Tám năm 2017, lần đầu tiên từ thời điểm “giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước”, đã diễn ra một sự kiện rất đặc biệt và hoàn toàn chưa có tiền lệ: Bộ sách Lịch sử Việt Nam – đã “nhìn nhận công lao nhà Mạc cùng chúa Nguyễn và các vương triều nhà Nguyễn, không gọi chính quyền Việt Nam cộng hoà là ngụy quân, ngụy quyền như trước, chỉ đích danh quân Trung Quốc xâm lược Việt Nam…”.
 
Tin tức trên được báo Tuổi Trẻ đăng ngày 18/8/2017.
 
“Chính quyền Việt Nam cộng hoà là một thực thể ở miền Nam Việt Nam”
 
PGS. TS Trần Đức Cường, nguyên viện trưởng Viện sử học, chủ tịch Hội khoa học lịch sử VN, tổng chủ biên bộ sách Lịch sử VN, đã trả lời phỏng vấn báo Tuổi Trẻ với một nội dung đáng chú ý: “Chính quyền Việt Nam cộng hoà là một thực thể ở miền Nam Việt Nam… Trước đây, khi nhắc đến chính quyền Việt Nam Cộng hoà, mọi người vẫn hay gọi là ngụy quân, ngụy quyền. Nhưng chúng tôi từ bỏ không gọi theo cách đó mà gọi là chính quyền Sài Gòn, quân đội Sài Gòn. Lịch sử phải khách quan, phải viết thế nào để mọi người chấp nhận”.
 
Diễn giải của ông Trần Đức Cường cũng là phát ngôn đầu tiên, hoặc đã có nhưng rất hiếm hoi, của một quan chức bậc trung về “Chính quyền Việt Nam cộng hoà là một thực thể ở miền Nam Việt Nam”, dù được báo Tuổi Trẻ cẩn trọng giải thích là “bên lề buổi giới thiệu sách…”, tức có thể hiểu là phát ngôn này không phải được phát ra trên diễn đàn chính thức.
 
Bằng chứng quá rõ về tính hiếm hoi trên là kể từ Nghị quyết số 36 của Bộ Chính trị đảng cầm quyền về “thực hiện công tác vận động người Việt Nam ở nước ngoài” từ năm 2003, kèm theo chủ trương “hòa hợp hòa giải dân tộc”, chỉ đến năm 2015 mới le lói một cách nhìn ngấm ngầm trong nội bộ đảng về “thực thể Việt Nam Cộng Hòa”, nhưng từ đó đến nay lại chưa có một phát ngôn chính thức nào của giới quan chức về điều này, càng không có bất kỳ đảng văn hay văn bản pháp quy nào đề cập đến vấn đề được xem là rất nhạy cảm chính trị này. Trong thời gian đó, hệ thống tuyên truyền của tuyên giáo đảng và công an vẫn sắt máu duy trì cụm từ “ngụy quân ngụy quyền”, đặc biệt thể hiện trên các diễn đàn của giới dư luận viên, tuy mật độ nhắc đến cụm từ này có thuyên giảm đôi chút.
 
Nhưng dù “thực thể Việt Nam Cộng Hòa” không hoặc chưa phải là phát ngôn hay chủ trương được chính thức công bố, hiện tượng bộ sách Lịch sử Việt Nam không còn xem Việt Nam Cộng Hòa là “nguỵ quân ngụy quyền” vẫn là một sự xác nhận gián tiếp về tính chủ trương chưa được công bố, cùng lúc được “bật đèn xanh” từ một cấp trên nào đó.
 
Vậy “cấp trên” đó là cơ quan nào? Là ai?
 
Ai và vì sao?
 
Thông thường và theo “đúng quy trình”, người ta nghĩ ngay đến Ban Tuyên giáo trung ương. Còn “cao” hơn nữa chỉ có thể là Ban Bí thư hoặc Tổng bí thư.
 
Thế nhưng điều trớ trêu là từ trước đến nay, hầu hết phát ngôn công khai của giới chóp bu Việt Nam, từ Tổng bí thư Trọng trở xuống Trưởng ban Tuyên giáo trung ương Võ Văn Thưởng hay các quan chức cấp cao khác…, đều chưa từng xác nhận “thực thể Việt Nam Cộng Hòa”.
 
Dấu chỉ duy nhất về “hòa hợp dân tộc” liên quan đến Tổng bí thư Trọng được tiết lộ chỉ là việc vào đầu năm 2017, nhân vật này đã “gật” với đề xuất của Chủ tịch Hội nhà văn Việt Nam Hữu Thỉnh về “mời tất cả các nhà văn hải ngoại, kể cả những người đã cầm bút phục vụ chế độ cũ, về dự ‘Hội nghị hòa hợp dân tộc’ dịp giỗ tổ Hùng Vương”.
 
Chưa có bằng chừng nào để khẳng định rằng Nguyễn Phú Trọng là người chủ xướng cho hội nghị đặc biệt trên, trong khi từ đó tới nay ông Trọng còn phải “căng mình” đối phó với đủ thứ chuyện đấu đá trong nội bộ đảng cùng nhiều mầm mống khủng hoảng kinh tế và xã hội. Và cả với cuộc khủng hoảng đối ngoại mới nhất mang tên “bắt cóc Trịnh Xuân Thanh”…
 
Cần nhắc lại, “Hội nghị hòa hợp dân tộc về văn học” đã phải gánh chịu một thất bại – một phá sản cay đắng. Ngay sau khi ông Hữu Thỉnh phát ra tuyên bố về này, khắp các diễn đàn trong nước và đặc biệt ở hải ngoại đã phản ứng như sóng lừng. Rất nhiều ý kiến của nhà văn, nhà báo hải ngoại cho rằng sự kiện này về thực chất chỉ mang tính “cuội.” Họ tung ra một câu hỏi quá khó để trả lời rằng Nghị Quyết 36 của Bộ Chính Trị về “công tác vận động người Việt Nam ở nước ngoài” đã ra đời mười mấy năm trước mà hầu như chưa làm được gì cả, nhưng tại sao đến nay mới sinh ra mới cái cử chỉ như thể “chiêu dụ người Việt hải ngoại” như thế?
 
Nhiều ý kiến từ hải ngoại cũng thấu tim gan “đảng quang vinh” về chuyện suốt từ năm 1975 đến nay, đảng chỉ quan tâm đến “khúc ruột ngàn dặm” nhằm hút đô la “làm giàu cho đất nước” càng nhiều càng tốt, nhưng ai cũng hiểu là không có đô la thì chế độ không thể nào tồn tại.
 
Nhưng lại quá hiếm trường hợp trí thức của “khúc ruột ngàn dặm” được đảng ưu ái tạo cho đất dụng võ ở quê nhà. Sau hơn bốn chục năm “giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước,” vẫn còn quá nhiều cảnh kỳ thị của nhà cầm quyền Việt Nam đối với giới trí thức và văn nghệ sĩ hải ngoại. Nhiều trí thức hải ngoại ôm mộng trở về Việt Nam để “cống hiến,” nhưng cuối cùng đã phải chua chát biệt ly khỏi “vòng tay của đảng.” Nếu tạm gác lại nhu cầu đô la, “khúc ruột ngàn dặm” đã chẳng có gì khác hơn là “ruột dư”…
 
Một câu hỏi “day dứt” khác: tại sao không phải những năm trước mà đến năm nay – 2017 – đảng mới lấp ló xác nhận gián tiếp về “thực thể Việt Nam Cộng Hòa”?
 
Sự thật quá hiển nhiên là giờ đây, tình trạng chính trị và kinh tế của đảng cầm quyền là khó khăn hơn bao giờ hết. Sự bế tắc gần như toàn diện như thế đã khiến đang manh nha phát sinh một luồng tư tưởng cùng một số quan chức buộc phải nghiêng dần theo xu hướng “cải cách”. Trong những “cải cách” đó, lần đầu tiên từ sau năm 1975 đã bộc lộ tín hiệu có vẻ đôi chút thực chất về “lấy lòng người Việt hải ngoại”.
 
Kể cả làm thế nào để đạt được một thâm ý sống còn hơn hết thảy: cộng đồng người Việt ở các quốc gia, đặc biệt ở Mỹ, sẽ “để yên” cho nhiều quan chức và thân nhân quan chức Việt Nam ung dung rửa tiền, mua sắm nhà cửa, kinh doanh và hưởng thụ cuộc sống ở xứ sở tượng trưng cho lối thoát, nếu tình hình trong nước “có biến”?
 
“Những người lính ở phía bên kia chiến tuyến”
 
Nằm trong khoảng giữa của “hội nghị hòa hợp dân tộc về văn học” tháng 4/2017 và bộ sách giáo khoa Lịch sử Việt Nam tháng 8/2017, lễ kỷ niệm “Ngày thương binh liệt sĩ 27/7” năm 2017 lại có cái gì đó là lạ…
 
Ngày 25/7/2017, tại Hà Nội, Trung tâm Nghiên cứu, bảo tồn và phát huy văn hóa dân tộc, Hội Khoa học lịch sử Việt Nam, Bảo tàng Chứng tích chiến tranh, Quỹ Mãi mãi tuổi 20… tổ chức hội thảo khoa học “Những bức thư thời chiến với truyền thống và văn hóa dân tộc”.
 
Điểm nhấn của cuộc hội thảo trên là nhà văn Lê Thị Bích Hồng tìm được ở những lá thư thời chiến tinh thần và khát vọng hoà hợp dân tộc của những người lính “Việt cộng” và cả những người lính Việt Nam Cộng hòa “phía bên kia”.
 
Báo chí nhà nước bình luận: Khát vọng hòa hợp dân tộc, góp phần hàn gắn vết thương chiến tranh cũng là động lực để nhà văn Đặng Vương Hưng đưa vào tuyển tập những lá thư thời chiến của những người lính ở phía bên kia chiến tuyến.
 
Khác với một số lần “trình diễn” trước với cụm từ “chế độ cũ”, lần này có đôi chút “cách tân” hơn khi cuộc hội thảo trên và được báo chí nhà nước đưa tin đã lấp ló cụm từ “Việt Nam Cộng Hòa” như một hàm ý thừa nhận chế độ chính trị ở miền Nam trước năm 1975.
 
Chỉ sau hội thảo trên một ngày, Đài truyền hình Việt Nam như thể “vô tình” phát hình ảnh những người lính VNCH và lính quân giải phóng lồng với nhau, nhân kỷ niệm ngày thương binh liệt sỹ 27/7…
 
Một tiền đề “tự chuyển hóa”?
 
Tháng Tám năm 2017. Hiện tượng bộ sách Lịch sử Việt Nam gián tiếp xác nhận “thực thể Việt Nam Cộng Hòa” có thể được xem là một sự kiện lịch sử, và có thể là một tiền đề dẫn đến một giai đoạn “tự chuyển hóa” về quan điểm chính trị của đảng, hay nói chính xác hơn là bắt đầu từ một bộ phận nào đó của đảng cầm quyền. Tiến trình chuyển đổi này có thể nhanh hơn hoặc tăng tốc vào năm sau – 2018.
 
Ngân sách đang hiện ra nhiều dấu hiệu cạn kiệt nhanh khó lường. Trong tình thế hầu hết các nguồn “ngoại viện” đều đóng cửa, không “tự chuyển hóa” thì đảng thì đảng sẽ.. hy sinh.
 
Bối cảnh của thái độ dần thừa nhận “khúc ruột ngàn dặm” lại đậm đà dấu ấn “thu nhập ngân sách”: sau 23 năm tăng trưởng liên tục, lượng kiều hối do “kiều bào ta” gửi về Việt Nam đã sụt giảm nặng nề vào năm 2016, chỉ còn 9 tỷ USD so với 13,5 tỷ USD của năm 2015. Vào nửa đầu của năm 2017, lượng kiều hối thậm chí còn “suy thoái tư tưởng” ghê gớm hơn, đến mức cho tới thời điểm này Tổng cục Thống kê còn không dám công bố con số kiều hối về Việt Nam trong 6 tháng đầu năm 2017.
 
Trong khi đó, một dự báo của Trung tâm nghiên cứu Pew của Mỹ còn cho thấy trong năm 2017 này, lượng kiều hối về Việt Nam có thể chỉ còn 5,4 tỷ USD. Tức “tụt hậu” đến chẵn một thập kỷ…
 
Một bài toán quá khốn quẫn đang dựng đứng: nếu không thu hút được đủ nhiều kiều hối của “kiều bào ta”, chính phủ đào đâu ra ngoại tệ mạnh để bù đắp hố nhập siêu đến năm chục tỷ đô la từ Trung Quốc và trả nợ nước ngoài hàng chục tỷ Mỹ kim mỗi năm?

 

Phạm Chí Dũng (VOA)

13 BÌNH LUẬN

  1. Ai cũng biết đo la hiện trao đổi trong dân niềm nam rất nhiều mà CS Hà Nội tìm mọi cách để “quản lý”.
    Cho nên bà con phải cẩn thận sẳn sàng ưng phó khi CS HN nó phát động chiến dịch “Tiếp thu tiền tệ” như 1
    thí dụ.

    • Bố SHẠO NẶNG SHẠO bỏ bu ! Tiền gửi về nước có cả toàn quốc chứ nhể, đâu phải chi “niềm nam rất nhiều”. Cả những kẻ từ khắp các miền đất cuốc dza nghèo chắt chiu từng ít gửi về cho gia đình !

      Nhẽ ra bố lại vào loại tai to mặt lớn gì đấy, dza ngoại cuốc đã đào được mỏ vàng hàng khối !

      Bố chắc không biết đám vượt biên ngày bố chưa sinh ra đã từng bưng bô rửa toa-lét ngày nọ, nhị ăn, nhịn mặt và chống chất ngủ sàn nhà để gửi về cho thân nhân rồi !

      Làm người chứ đừng làm TẠC ĐẠN

  2. Quý vị vào đây đọc những trang “Lịch sử VN toàn tập” của lũ CS vừa mới in:
    https://xuandienhannom.blogspot.com/2017/08/bich-nga-ve-bo-sach-lich-su-viet-nam-15.html
    Tin vào cộng sản chỉ có nước bán lúa giống!
    Nói dối lem lẻm, nói dối lì lợm, nói dối không biết xấu hổ là bản chất của bọn vẹm. Thế mà tới giờ này, nhiều người vẫn còn bị chúng lừa nữa mới đau chứ !

  3. Việt-cọng được như ngày hôm nay. Đâu phải do Việt-cọng mà có. Vậy Ai đã tạo Điều-kiện và giúp Phương-tiện để Việt-cọng có được Khả-năng nầy ? Trực-tiếp là Tàu-cọng. Gián-tiếp là Mỹ !
    GIẢ-THUYẾT : Vì quyền lợi của hai nước nầy. Tàu và Mỹ bắt tay nhau buộc Việt-cọng thi-hành Hiệp-định Genève 1954 và Paris 1973. Tàu giữ Hoàng-sa chỉ triệt-thối lực-lượng trả tòan bộ Trường-sa lại cho VNCH. Mỹ trở lại Cam-Ranh Đồng-minh của VNCH. Mỹ và Tàu là hai nước hình-thành và chủ-động cốt-cán của hai Hiệp-định nầy. Còn là Quốc-tế Công-chứng. Việt-cọng cũng như VNCH trước năm 1975 vây thôi. Việt-cọng có hơn là không được “Học tập cải-tạo”. Chỉ thua “Không được Định-cư tại Mỹ”. Giải-quyết ổn-thõa biển Đông. Còn hệ-lụy gì khác giữa Việt-cọng với Tàu, với Mỹ ? Do Việt-cọng xử-trí. Còn VNCH do Đồng-Bào Nam-VIệt-Nam quyết-định.

  4. Đọc trên bìa sách thấy hàng chữ : “Viện Hàn lâm Khoa Học Xã Hội Việt Nam “. Té ra Viện Hàn Lâm
    của chúng nó, chỉ toàn mấy thằng dốt .

  5. Tôi cho rằng hiện nhà nước Lừa đang lâm vào bĩ cực, ngân sách thâm thủng, vỡ nợ tài khoá, nên mới bày ra bộ sử ký này. Mục đích muốn dụ dỗ bà con việt kiều, những nhân sĩ của Việt Nam Cộng Hoà ở hải ngoại hòng mang tiền về nuôi báo cô nhà nước Lừa, bộ máy côn an, dư lợn viên v.v… của chúng

  6. Xin Giáo sư Phan Huy Lê cho biết trong Bộ sử mới này có còn chuyện bịa “Anh hùng Lê Văn Tám” mà Trần Huy Liệu đã sáng tác nữa không?
    Theo Giáo sư Hà Văn Thịnh thì lịch sử của CHXHCNVN trước đây chỉ có 30% là sự thật, vậy Bộ sử mới này có mấy chục phần trăm?

  7. VÌ SAO ? Chẳng có VÌ SAO cả ! “CÁI GÌ CÓ LỢI CHO CỌNG-SẢN LÀ VIỆT-CỌNG LÀM” Sờ-sờ không cần chứng-minh : Việt-cọng nói ! Việt-cọng gọi ! Việt-cọng kêu ! “NHÂN-DÂN LÀM CHỦ !”, “ĐẢNG VIÊN CỌNG-SẢN LÀ ĐẦY-TỚ CỦA NHÂN-DÂN !”. Sự thật ra sao ? Nói và làm của Việt-cọng thế nào ? Còn nhiều và nhiều lắm lắm…!!! Nhưng phải thêm cái nầy : “MỸ LÀ ĐẾ-QUỐC THỰC-DÂN MỚi. CON ĐĨA HAI VÒI, MỘT VÒI HÚT MÁU DÂN TRONG NƯỚC, MỘT VÒI VƯƠN RA HÚT MÁU NHÂN_LOẠI”. Vậy hỏi Việt-cọng : VÌ SAO MỸ LÀ ĐẾ-QUỐC. ĐÃ ĐỔ QUÂN XÂM LĂNG NAM-VIỆT_NAM. ĐÁNH BOM TAN-TÀNH MIỀN BẮC VIỆT-NAM. NAY VIỆT-CONG LẠI MỜI MỸ TRỞ LẠI GIÚP BẢO-VỆ VIỆT-NAM ? Còn cụ thể hơn : VÌ SAO “TÀU CỌNG TẤN-CÔNG XÂM LĂNG QUẦN-ĐẢO HOÀNG-SA CỦA VIỆT-NAM. NGƯỜI LÍNH VIỆT-NAM (SÀIGÒN) CHIẾN-ĐẤU BẢO-VỆ CHẾT VÌ ĐẢO. VIỆT-CỌNG (HÀNỘI) LÀM THINH !” ??? Việt-cọng không trả lời những câu hỏi VÌ SAO cho NHÂN-DÂN VIỆT-NAM nghe được một cách thuyết-phục. THÌ CHÍNH VIỆT-CỌNG LÀ NGỤY-QUYỀN NGỤY-QUÂN CƯỚP CHÍNH QUYỀN. KHÔNG PHẢI CHÍNH-QUYỀN TRUYỀN-THỐNG, NỐI TIẾP THEO LỊCH-SỮ DIỄN-TIẾN CỦA DÂN-TỘC VIỆT-NAM. Chừng đó sự-kiện cũng có thể đủ để minh-chứng : “VIỆTNAM CỌNGHÒA LÀ MỘT CHÍNH QUYỀN CHUYỂN-TIẾP HỢP-HIẾN” Chỉ có Việt-Cọng goi, và bắt Nhân-dân phải gọi VNCH là “NGỤY”. Hiện-tình “DANH-XƯNG NGỤY TẠI VIỆT-NAM RẤT CÓ ÁI-LỰC TRONG NGÂN-DÂN” Ngược lại nhóm-từ CÁCH-MẠNG GIẢI-PHÓNG của Việt-cọng. Nhắc đến là RỢN NGƯỜI.

  8. ĐỘC TÀI VÀ CHÂN LÝ

    Nói chung sự thật trên đời
    Nó luôn là vậy mọi thời khách quan
    Chẳng hề phụ thuộc cá nhân
    Chủ quan xuyên tạc bởi bao cách nhìn

    Nhất là chính trị độc tài
    Con người khiếp sợ phải hoài nói theo
    Làm cho nhân bản thành lèo
    A dua dối trá ma đầu đi lên

    Một thời từng đã lềnh khênh
    Một phần nhân loại hóa nên đê hèn
    Tội này của Mác rõ ràng
    Khắp trên thế giới nghiệt oan một thời

    Bây giờ nhân loại đổi rồi
    Lần hồi Sự thật Tự do Nhân quyền
    Nên chi mọi chuyện đảo điên
    Dần dần rồi cũng mọi miền vượt qua

    Bởi Liên Xô đã hết rồi
    Đông Âu cũng thế mới hầu sáng ra
    Đúng sai lần lượt rõ ràng
    Cuối cùng trở lại mọi điều chính danh

    Thế nên tội Mác thập thành
    Tưởng công nhân loại hóa thành ngược đi
    Độc tài vô sản là gì
    Thảy toàn mê tín hại nhân một thời

    Ngày nay cũng phải tỉnh thôi
    Bởi điều khoa học mới điều khách quan
    Còn như lý thuyết rộn ràng
    Gạt đời một thuở cũng toàn ngụy danh

    Vì đời luôn phải nhân văn
    Phải tôn sự thật mới nên con người
    Còn mà gian dối mọi điều
    Cho dù kết quả vẫn hầu ra chi

    Nhân danh cứu cánh ích gì
    Nếu phương tiện xấu khác chi hại đời
    Khiến thành đạo đức chôn rồi
    Cuối cùng hoang tưởng cũng hầu phải thua

    ÁNH NGÀN
    (24/8/17)

  9. Cho đến bay giờ mới chịu công nhận một cách gián tiếp là ” thực thể VNCH ” thì đã quá trễ rồi ,
    Vẹm ơi !

    Suốt mấy chục năm ,chửi rủa chúng là ngụy ,chẳng những không bôi xấu chúng được một mảy
    may nào ,mà còn làm chúng thêm tự hào là đã đứng trong hàng ngũ ngụy quân, ngụy quyền . Bây
    giờ xác nhận họ là VNCH ,thì cũng vậy thôi . Chả moi thêm được đồng xu,cắc bạc nào .

    Mấy cái “khúc ruột ngàn dặm ” kia ,nó cũng từ từ học khôn ra tí ti chứ . Cứ gởi đô la về ,lại chui
    tọt vào hầu bao không đáy của các quan chức Vi xi ,đến ngày nào đó ,chúng phải tất nhiên ngưng
    lại . Đâu có ai ngu truyền kiếp như bọn Vẹm .

    Chỉ có bọn Vẹm ngu truyền kiếp, chỉ giỏi những chiêu trò ma mãnh và láu cá vặt . Đi từ thất bại
    này đến thất bại khác ,sửa sai này đến sửa sai khác ,mà vẫn không bao giờ sáng mắt .

  10. “Chính quyền Việt Nam cộng hoà là một thực thể ở miền Nam Việt Nam” (trích bài chủ) Báo Tuổi Trẻ viết sai chính tả rùi! Phải viết là Việt Nam Cộng Hòa vì đó là danh xưng chính thức của chế độ ở miền Nam. Viết thế cũng giống như viết “Báo Tuổi trẻ” vậy!

    “Trước đây, khi nhắc đến chính quyền Việt Nam Cộng hoà, mọi người vẫn hay gọi là ngụy quân, ngụy quyền. Nhưng chúng tôi từ bỏ không gọi theo cách đó mà gọi là chính quyền Sài Gòn, quân đội Sài Gòn. Lịch sử phải khách quan, phải viết thế nào để mọi người chấp nhận”. (trích bài chủ) PGS TS Trần Đức Cường với đủ thứ chức vụ “khủng” cũng sai bét! Phải gọi là chính quyền miền Nam, quân đội miền Nam chứ không thể gọi chính quyền SG, quân đội SG được!

    Còn nói “thực thể ở miền Nam” là thừa. Vì nếu không thực thể tại sao kéo quân vô đánh chiếm rồi cùng ký kết Hiệp định Paris, sau đó lật lọng?

    Vấn đề là CSVN hơn 40 năm qua đã tìm mọi cách trả thù, vùi dập có tính hủy diệt VNCH nhưng họ đành bất lực! Còn VNCH thì cứ sống lại từng ngày. Chẳng những sống lại tại miền Nam mà thức tỉnh cả người miền Bắc để họ vỡ lẽ ra đó là một cuộc chiến sai lầm. Nhưng tại sao VNCH sống lại? Xin thưa, vì đó là chế độ đi đúng với văn minh tiến hoá của nhân loại. Vì thế chẳng cần “thay cách gọi tên” vì tự nó đã là lịch sử. Và chắc chắn Nhóm Viết Sử nầy không bao giờ dám tự “thay đổi cách xưng hô” như vậy mà phải nhận lệnh từ Bộ Chính trị với mục đích chính trị chứ không phải viết sử như Sử ký Tư Mã Thiên được!

    Rồi, có một ngày lịch sử VN sẽ định danh cho chế độ CS hiện tại là Tà quyền! Chắc chắn.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Tên