Ủy ban đối phó với hiểm họa CS Trung Quốc

76
Steve Bannon, cựu chiến lược gia Nhà Trắng, tại một hội nghị do Ủy ban Nguy hiểm hiện tại tổ chức: Trung Quốc về Đảng Cộng sản Trung Quốc, cuộc chiến kinh tế không giới hạn chống Mỹ ở Manhattan, New York, vào ngày 25 tháng 4 năm 2019. (Cathy He / The Epoch Times)
I. CPD- CHINA:
 
Một điều mà ít người được biết, đó là tại Hoa Kỳ có một hiệp hội siêu quyền lực hoạt động có tính cách giống như Phù Đổng Thiên Vương ở nước ta, tức là hiệp hội này chỉ xuất hiện và nổi lên ảnh hưởng những quyết định của Hoa Thịnh Đốn khi  Hoa Kỳ đối phó với một hiểm họa nhất định nào đó và rồi, khi hiểm họa này bị triệt tiêu, người ta thấy ảnh hưởng quyền lực của hiệp hội này đột nhiên từ từ biến mất.
Hiệp hội siêu quyền lực này khởi thủy được thành lập năm 1950 nhằm một mục tiêu duy nhất là vận động và trợ giúp tổng thống Mỹ Harry Truman trong việc đưa ra các chính sách ép buộc Liên Xô phải đồng ý tồn tại chung trong hòa bình với Hoa Kỳ sau Đệ Nhị Thế Chiến.
Hiệp hội siêu quyền lực này tự động lần hồi biến mất vào đâu khoảng năm 1955 trở đi khi lãnh đạo Liên Xô là Nikita Khrushchev cuối cùng đồng ý và tỏ ý sẵn sàng tồn tại chung với chủ nghĩa tư bản trong hòa bình.
Hiệp hội này lại xuất hiện trở lại lần thứ hai vào cuối thập niên năm 1970, ngay  sau khi nước Mỹ thấm thía sự nhục nhã trong việc phản bội Việt Nam Cộng Hòa khiến toàn cõi Đông Dương nằm trong sự cai trị tàn bạo của cộng sản.
Vào thời điểm cuối thập niên 1970,  chiến thắng của cộng sản tại Việt Nam đã  kéo theo hàng loạt các chính thể cộng sản được thành lập tại vùng trung châu Phi, vùng trung Mỹ dưới hậu thuẩn của Liên Xô, nhất là tại Nicaragua năm 1979,  quân phiến loạn  Cộng sản Sandinista đã có thể lật đổ chính quyền của Tổng thống  Anastasio Somoza DeBayle. Cho đến ngày Tổng thống DeBayle bị lật đổ, Nicaragua là đồng minh vô cùng thân cận với Hoa Kỳ, đã từng công khai tuyên chiến với phe Trục vào thời Đệ Nhị Thế Chiến và ủng hộ Hoa Kỳ thành lập Liên Hiệp Quốc sau chiến tranh.
Lần thứ hai xuất hiện, tổ chức này cũng như lần đầu xuất hiện, cũng chỉ có một mục tiêu duy nhất, đó là tìm đủ cách ảnh hưởng lèo lái đường lối quốc sách của Hoa Thịnh Đốn để sao cho nước Mỹ đạt được chiến thắng sau cùng trong cuộc chiến tranh Lạnh với Liên Xô.
Các thành viên của hiệp hội này trong sự xuất hiện lần thứ hai đều có ảnh hưởng và vị trí rất cao trong nội các của tổng thống Ronald Reagan, có tài liệu còn khẳng định chính tổng thống Reagan cũng là một thành viên của tổ chức này.
Tổ chức này lại biến mất sau khi Liên Xô sụp đổ khiến không ai để ý, suốt thời tổng thống Clinton, người ta không thấy tổ chức này lên tiếng cho đến khi nước Mỹ bị al-Qaeda khủng bố tấn công vụ 911 vào năm 2001, người ta thấy tổ chức này lại xuất hiện trở lại vào năm 2004 để đưa ra các chính sách giúp nước Mỹ đề phòng khủng bố. Tổ chức này cũng lại biến mất không ai ngờ ngay sau đó, suốt 8 năm dưới triều Obama, tổ chức này không hề xuất hiện.
Thế nhưng vào ngày 25 tháng Ba năm 2019, tổ chức này lại xuất hiện. Và mục tiêu duy nhất của sự xuất hiện lần này là thúc đẩy để Hoa Kỳ đi đến các chính sách nhằm loại bỏ hoàn toàn chủ nghĩa cộng sản tại Trung quốc.
Nói một cách khác, mỗi lần tổ chức siêu quyền lực này xuất hiện và tăng ảnh hưởng của mình tại Hoa Thịnh Đốn thì coi như số phận của một đế chế, số phận của một chủ nghĩa, của một chế độ, hay số phận của các nhóm cực đoan  đã được định đoạt gần như không có ngoại lệ.
Hiệp hội này đã điều khiển Hoa Thịnh Đốn đằng sau hậu trường đẩy mạnh chạy đua vũ trang làm nền đế chế cộng sản Liên Xô hùng mạnh kiệt quệ phải tan rã.
Hiệp hội này đang điều khiển Hoa Thịnh Đốn đằng sau hậu trường kể từ bây giờ với mục tiêu duy nhất là làm nền đế chế cộng sản Trung quốc sụp đổ.
Hiệp hội siêu quyền lực này có tên là “The Committee on the Present Danger” (viết tắt là CPD),  và do mục tiêu của sự xuất hiện lần này, hiệp hội còn có tên là  “The Committee on the Present Danger: China”, tạm dịch là “Ủy Ban Đối Phó Hiểm Họa Cộng sản Trung quốc.
Hiện tại, CPD đang khẳng định là chỉ khi nào chế độ cộng sản tại Trung quốc sụp đổ thì nước Mỹ mới thoát khỏi mối đe dọa an ninh quốc phòng từ chế độ cộng sản này.
Trong bài viết của Ana Swanson  gởi cho New York Times với tựa đề :”A New Red Scare Is Reshaping Washington tạm dịch là : “Mối đe dọa lần nữa của cộng sản đang làm rung chuyển Hoa Thịnh Đốn”  có đoạn mở đầu như sau:
“Trong khắp các đại sảnh đối diện  với toà nhà Quốc Hội, một nhóm người bao gồm giới chức quân sự thế lực, những nhà hoạt động dân quyền, những người đấu tranh tự do cho Hồi giáo tại các vùng bị Trung quốc chiếm đóng và những người theo Pháp Luân Công đã  và đang tổ chức hội họp cảnh báo mọi người  rằng Cộng sản Trung Quốc  đe dọa trực tiếp đến tồn vong của Hoa Kỳ và sự đe dọa này chỉ có thể chấm dứt  khi mà đảng Cộng sản cầm quyền tại Trung Quốc bị lật đổ.”
Cũng trong bài viết, Swanson đã trích dẫn lời của Stephen K. Bannon, nguyên cố vấn chiến lược chính trị cho Tổng thống Donald Trump, một thành viên của CPD có đại ý  như sau:”Nền chính trị Mỹ và nền chính trị cộng sản Trung quốc là hai nền chính trị không thể cùng tồn tại. Do đó, một trong hai nền chính trị này cần phải bị tiêu diệt.”
Quan điểm và quyết tâm của Bannon trong việc loại bỏ hoàn toàn chế độ cộng sản tại Trung quốc đang ảnh hưởng ngày càng mạnh lên mọi giới quyền lực tại Hoa Thịnh Đốn. Có thể nói trước mắt, sự xuất hiện trở lại của hiệp hội CPD vào năm 2019 đã tác động rất lớn đến giới chính trị gia và xã hội Mỹ. Càng ngày, càng có thêm nhiều người Mỹ thừa nhận Trung cộng đang đe dọa đến vị trí lãnh đạo của Hoa Kỳ ở mọi mặt, từ kinh tế đến quân sự, và chính quyền cần phải làm một điều gì đó để đối phó.
Một điểm son cho sự xuất hiện trở lại của hiệp hội siêu quyền lực CPD là chỉ sau sáu tháng  xuất hiện  thì vào tháng 25 tháng Chín năm 2019, bài diễn văn của Tổng thống Trump tại Liên Hiệp Quốc đã thể hiện đầy đủ quan điểm của hiệp hội này về Trung cộng. Cả thế giới im lặng lắng nghe  Tổng thống Trump, thẳng thừng chỉ trích Trung cộng như sau:
“Năm 2001, Trung cộng được Hoa Kỳ đồng ý cho gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới WTO. Các nhà lãnh đạo của chúng tôi lúc bấy giờ tin tưởng  rằng quyết định này sẽ thúc đẩyTrung cộng tự do hóa nền kinh tế và tăng cường các biện pháp luật lệ bảo vệ tài sản trí tuệ. Trải qua  hai thập niên đã cho thấy quan niệm này hoàn toàn sai lầm.
Trung quốc không chỉ từ chối áp dụng các cải cách kinh tế như đã hứa, mà họ còn áp dụng mô hình kinh tế gia tăng các rào cản bảo hộ mậu dịch, đẩy mạnh hoạt động kinh tế nhà nước, thao túng tiền tệ, bán phá giá sản phẩm, chuyển giao công nghệ lén lủt và trộm cắp tài sản trí tuệ  bí mật thương mại trên bình diện quy mô lớn ở mọi mặt.”
Không những như vậy, thế giới hết sức ngạc nhiên khi thấy tổng thống Trump còn đi xa hơn nữa khi tuyên bố những câu như sau trong bài diễn văn của mình, có thể coi đây như là một lời tuyên chiến với chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản:
Các sự kiện xảy ra ở Venezuela nhắc nhở tất cả chúng ta thấy rằng chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản không hề tôn trọng công lý,  không hề bảo vệ  sự bình đẳng, hay là để nâng đỡ người nghèo như rêu rao, và  chắc chắn  cũng  không phải là vì lo lắng đến lợi ích của quốc gia. Chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản chỉ nhằm mục đích bảo vệ quyền lực cho giai cấp đảng cầm quyền.”
Tổng thống Trump còn tiếp:
Trong thế kỷ trước, chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản đã giết chết 100 triệu người. Thật là điều đáng buồn, như chúng ta đã thấy ở Venezuela, số người chết vẫn tiếp tục ở đất nước này. Hệ tư tưởng độc tài toàn trị xã hội chủ nghĩa hay cộng sản, kết hợp với công nghệ hiện đại, có đủ sức mạnh và khả năng để  thực hiện các hình thức đàn áp và bành trướng sự  thống trị một cách dã man, tinh vi và rất đáng lo ngại.”
Trong một thời đại mà chiến tranh Lạnh và chiến tranh ý thức hệ đã chấm dứt từ lâu thì việc công kích chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản công khai thẳng thừng của tổng thống Trump tại diễn đàn Liên Hiệp Quốc là một điều lạ lùng không ai nghĩ đến, nhất là sau bao nhiêu năm kể từ khi Trung cộng gia nhập WTO, không còn người Mỹ nào khi được hỏi lại nghĩ rằng Trung quốc là một quốc gia cộng sản.
Hiệp hội CPD nay tìm đủ cách để người Mỹ nhận  ra rằng Trung quốc vẫn là quốc gia Cộng sản.
Hiệp hội CPD nay cũng tìm đủ cách để người Mỹ nhận  ra rằng chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản đang đem đến thảm họa cho nước Mỹ một cách trực tiếp và lật đổ hoàn toàn chủ nghĩa cộng sản hay chủ nghĩa xã hội tại những nơi chủ nghĩa này còn duy trì quyền lực là biện pháp duy nhất .
Trong một bài viết vào tháng 10/2019 với tựa đề “Không thể giao dịch với một Trung cộng láo, gian lận và trộm cắp” , luật sư Gordon Chang đã viết như sau:
“Thông qua việc Bắc Kinh phá vỡ thêm một thỏa thuận thương mại trong những ngày gần đây, cho thấy rõ ràng CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN TRUNG QUỐC không thể nào làm việc tồn tại chung với Hoa Kỳ – hoặc bất kỳ quốc gia nào khác trong thương mại. Vì vậy,(có thể khẳng định)  không thể giao dịch với một cộng sản Trung Quốc dối trá, lừa gạt và trộm cắp.”
Như vậy lần hồi mọi người có thể nhận ra, người Mỹ và giới truyền thông của Mỹ nay bắt đầu không còn gọi Trung quốc đơn thuần là ” China” như trước nữa  mà  chuyển đổi từ từ sang cách gọi đích danh ” the communist regime in China” tức “chế độ cộng sản tại Trung quốc”.
Việc thay đổi cách gọi như vậy là một nỗ lực từ giới trí thức Mỹ muốn người dân Mỹ thoát ra khỏi sự ngộ nhận bấy lâu, quên rằng Trung quốc vẫn còn là một quốc gia cộng sản sau khi tham dự WTO.
Có thể nói, mặt trận dân vận nhằm thúc đẩy cả xã hội Hoa Kỳ lao vào chống cộng sản Trung quốc thật sự bắt đầu một cách gay gắt, gay cấn ở mọi nơi, mọi lúc như Swanson đã trích dẫn lời của cựu  Giám đốc Cơ Quan Điều Tra Liên Bang FBI như sau:
Tại một phiên điều trần của Thượng viện năm ngoái, Christopher A. Wray,  Giám đốc  FBI , cho biết chính quyền Trump đang cố gắng để nâng mối đe dọa từ cộng sản Trung Quốc không chỉ là mối đe dọa của toàn chính phủ, mà còn là mối đe dọa của toàn xã hộiI”
Tiếc rằng đối với cộng sản  Việt Nam, báo chí tự do, các trang mạng tự do vẫn dùng hai chữ Việt Nam thay vì là “cộng sản Việt Nam”, tạo ra cơ hội tốt cho cộng sản trốn trách sự chống đối của thế giới và nhất là của Hoa Kỳ về mặt công luận.
II. SƠ LƯỢC NHỮNG KHÓ KHĂN CỦA HIỆP HỘI CPD TRONG LẦN XUẤT HIỆN THỨ TƯ:
Khó khăn lớn nhất mà hiệp hội CPD trong lần xuất hiện này phải đối phó là cộng sản Trung quốc, vốn quỷ quyệt ranh ma hơn cộng sản Liên Xô cả ngàn lần. Thành công của hiệp hội trong chiến Lạnh khi đối phó với Liên Xô không có nghĩa là sự thành công đó sẽ được lập lại  cho lần đối mặt này. Trên thực tế, hiệp hội siêu quyền lực này đang vấp phải những khó khăn vô cùng lớn khi xúc tiến các kế hoạch của mình tại Hoa Thịnh Đốn. Những khó khăn có thể tạm liệt kê khái quát  như sau:
1. Khó Khăn Về Hoàn Cảnh Xã Hội:
 
Xã hội Hoa Kỳ cuối thập niên 1970 là một xã hội nổi giận vì bị đánh lừa nên thua cuộc tại Việt Nam trong tức tưởi. Tin tức về thuyền nhân, thảm cảnh cướp bóc cầm tù và bị sát hại bởi cộng sản mà nhân dân ba nước Đông Dương phải gánh chịu sau sự phản bội làm nước Mỹ thẹn đỏ mặt, nhức nhối. Hơn nữa, phe cộng sản thừa thắng xông lên tấn công bành trướng lãnh thổ và vùng kiểm soát khắp mọi nơi, từ Trung Mỹ lan ra đến châu Phi, khiến người dân Mỹ nhanh chóng nhận ra phải cương quyết loại trừ Liên Xô thẳng tay để diệt trừ mối đe dọa của cộng sản cũng như để gỡ thẹn sự phản bội tại Việt Nam. Từ đó, đường lối và chính sách cứng rắn của nước Mỹ đối với Liên Xô xuất phát từ hiệp hội CPD được người dân Mỹ ủng hộ tuyệt đối.
Những thuận lợi như thế vào cuối thập niên 1970 đã không còn nữa cho hiệp hội CPD ngày nay.
Cho đến giờ phút này, hầu hết người dân Mỹ vẫn chưa cảm nhận một cách trực tiếp  được sự đe dọa của Trung cộng lên nước Mỹ như cảm nhận sự đe dọa của Liên Xô lên nước Mỹ vào cuối thập niên 1970.
Trong các cuộc thăm dò cho thấy hiện giờ người dân Mỹ cảm thấy hay nghĩ rằng hàng hóa Trung cộng bán rẽ tại thị trường Hoa Kỳ chỉ có lợi cho người tiêu thụ. Công ăn việc làm từ Mỹ đúng là có di dời sang Trung cộng nhưng đều đó không có nghĩa là người dân Mỹ không thể kiếm công ăn việc làm khác. Ăn cắp mẫu mã thì thiệt hại cho một nhóm tư bản nào đó nhưng bình dân bá tánh chẳng mấy quan tâm.  Theo suy nghĩ của người Mỹ, thâm hụt mậu dịch tuy có xảy ra nhưng sự thâm hụt mậu dịch này lại đi vào túi các công ty Mỹ, quay trở về Mỹ nên cũng chẳng sao. Nói tóm lại, người dân Mỹ hầu hết vẫn còn đang hoài nghi Trung cộng có thật sự là mối đe dọa nước Mỹ hay không hay chỉ là ảo tưởng.
Ngoài ra, nhiều người dân Mỹ cũng không mấy lo lắng là sự lớn mạnh của Trung cộng sẽ đẩy nước Mỹ xuống hàng thứ hai. Các cuộc thăm dò cho thấy, hầu hết dân Mỹ đồng ý rằng Trung quốc có cả tỷ người, nhiều tài nguyên, trở thành cường quốc số một cũng là lẽ đương nhiên .
Đó cũng là lý do tại sao mà hiệp hội CPD hiện đang đặt trọng tâm vấn đề vận động tuyên truyền rộng khắp nước Mỹ về thảm họa mang tên “cộng sản Trung quốc “
Dưa trên nỗ lực này, các bảng quãng cáo về thảm họa và tội ác cộng sản sẽ bắt đầu xuất hiện trên đường phố của nước Mỹ. Tin tức về sự bội tín của Trung cộng cần phải được lan rộng khắp mọi phương tiện thông tin. Các cuộc hội thảo tranh luận về thảm họa cộng sản cũng được mở ra khắp nơi.
Hàng loạt các tin tức về đàn áp nhân quyền, đàn áp phụ nữ, đàn áp người thiểu số, cầm tù sát hại vạn người Hồi giáo của chế độ cộng sản Trung quốc cũng được loan truyền rộng rãi trên khắp mọi phương tiên truyền thông, nhắm cố gắng gây ác cảm của người dân Mỹ đối với chế độ cộng sản Trung cộng .
Tuy nhiên, bất luận là hiệp hội CPD cố gắng như thế nào đi chăng nữa, nếu không có một sự kiện khiến toàn thể người dân Mỹ nổi giân lên chế độ cộng sản Trung quốc như vụ Trân Châu Cảng khiến người dân Mỹ nổi giận lên Đế quốc Nhật;  hay vụ  phản bội bại trận ở Việt Nam khiến cả xã hội Mỹ căm tức cộng sản;  hay vụ  911 khiến người dân Mỹ nổi giận lên Bin Ladin, thì mọi nỗ lực ảnh hưởng của hiệp hội CPD khi đối phó với Trung cộng cũng sẽ chỉ đạt kết quả nữa vời, vì quyền lực của các nhà chính trị tại Hoa Thịnh Đốn vẫn có một mức giới hạn nhất định không thể ra ngoài khuôn khổ.
Và do đó, mục đích triệt tiêu hoàn toàn chế độ cộng sản tại Trung quốc của CPD dù có thể khả thi  nhưng có thể nói khó khăn hơn nhiều so với mục đích làm sụp đổ khối Sô viết vào cuối thập niên 1970 .
2. Khó Khăn Về Kinh Tế:
 
Trong cuộc chiến tranh Lạnh đối đầu với Liên Xô, người Mỹ phải đối phó với một cuộc chiến có chiến tuyến lằn ranh  rằng hẳn hòi dù không có động binh đao hay nổ súng.
Cuộc chiến đối đầu với Trung cộng thì lại khác, đây là một cuộc chiến vật lộn hòa trộn lẫn nhau trên mọi mặt từ tình báo, kinh tế, quân sự, tuyên truyền.
Vì vậy, để bảo đảm chiến thắng cho mình, giới chiến lược gia của hiệp hội CPD đang tìm đủ cách tách rời hai nền kinh tế, hai nền ngoại giao Hoa Kỳ- cộng sản Trung quốc ra, biến đổi từ tình trạng đối tác, hợp tác thành đổi thủ và kẻ thù.
Tuy nhiên, hiệp hội CPD sẽ phải nhức đầu đầu để giải quyết những khúc mắc quan trọng về kinh tế khi tách rời hai nền kinh tế lệ thuộc nhau mà phát triển trong suốt mấy chục năm qua.
Cụ thể trước mắt người ta thấy hàng trăm ngàn tỷ Mỹ kim tiền tiết kiệm để dành của người dân Mỹ, tiền về hưu của người dân Mỹ đã được các công ty Mỹ đem sang Trung cộng đầu tư mấy chục năm nay để kiếm lời cho thân chủ. Bất cứ một sự đối đầu căng thẳng nào khiến cộng sản Trung quốc và Hoa Kỳ tách rời nhau hẳn ra và có chiến tuyến hẳn hỏi cũng dẫn đến một thảm họa khủng hoảng tài chánh trầm trọng chưa từng có mà  trong đó, tiền dành dụm của giới lao động nước Mỹ có thể sẽ tiêu tan thành mây khói ngay lập tức. Hiện nay, chưa có một nhà chính trị nào ở Hoa Thịnh Đốn có đủ bản lãnh và sẫn sàng đương đầu với tình trạng khủng khiếp này để thực hiện triệt để những chính sách của hiệp hội nhằm đưa Trung cộng vào chổ sụp đổ.
Frank Gaffney, một chuyên gia về các vấn đề an ninh kinh tế đã có cuộc phỏng vấn cảnh báo người dân Mỹ về vấn đề quỹ  để dành khi về hưu của mình có thể đang bị Trung cộng khống chế do các công ty Mỹ đem sang đầu tư ở Trung cộng kiếm lời về cho thân chủ. Trong đó, Gaffney, khẳng định người dân Mỹ đang bị cộng sản Trung quốc nắm cán một cách dễ dàng và đã đến lúc ông kêu gọi cần phải thức tỉnh.
Điều này cho thấy rõ nước Mỹ thật sự đã bị lún rất sâu về an ninh an toàn kinh tế trước sự đe dọa khống chế của cộng sản Trung quốc, đòi hỏi cần một thời gian tuyên vân khá dài, bền bỉ từ hiệp hội CPD để người dân Mỹ nhận ra điều này, để nước Mỹ từng bước từ từ thoát ra khỏi vòng kiềm tỏa âm thầm của Trung cộng.
Tuy nhiên, dù đứng trước sức ép từ các đại công ty Mỹ rất nặng nề, hiệp hội CPD vẫn có thể xoay sở  để Quốc Hội thông qua đạo luật do hai Thượng Nghị Sĩ Rubio và Jeanne Shaheen chủ xướng mà trong đó, cấm chỉ việc đem tiền tiết kiệm về hưu của nhân viên chính phủ Liên Bang đầu tư vào Trung cộng. Xin lưu ý, quỹ hưu tiết kiệm của người dân Mỹ đầu tư vào Trung cộng xẩy ra ở mọi  cấp không những chỉ ở cấp Liên Bang mà còn ở địa phương, tiểu bang. Cho nên, hành động này cũng chỉ là mang tính chất biểu tượng cảnh báo người dân Mỹ vẫn còn đang không hề hay biết lương hưu của mình đang bị Trung cộng kiểm soát.
Chính sách tăng thuế quan của tổng thống Trump là những gì mà hiệp hội CPD có thể cố vấn chính phủ thực thi  trong lúc này, nhưng sự tăng thuế lại khiến các đại công ty Mỹ bị giảm lợi nhuận nên quay sang ép buộc ngược trở lại chính quyền đòi hỏi thay đổi hay hủy bỏ chính sách tăng thuế quan. Đơn giản là vì có hơn 90% hàng hóa bị tăng thuế là hàng hóa, dù gia công tại Trung quốc,  nhưng lại là sản phẩm của các đại công ty Mỹ như Apple, Microsoft, GE, vân vân.  Hãng Apple thường xuyên gây áp lực mạnh lên chính phủ Trump về chính sách tăng thuế quan buộc chính phủ Trump có đôi khi phải kéo dài gia hạn thời gian không tăng thuế.
Cũng từ đó, hiệp hội CPD trở thành mục tiêu thanh trừng của các đại công ty đầy thế lực của Hoa Kỳ. Hay nói ngược lại, để đường lối của mình thành công, hiêp hội CPD lại phải có những chính sách đối phó với các đại công ty đầy thế lực của Hoa Kỳ, chỉ biết đến lợi nhuận bất kể đến nền an ninh quốc gia như Apple, Microsoft  chẳng hạn.
Để đối phó với những đại công ty nhiều tiền thừa của này không phải là đơn giản. Nhất là khi các công ty này đồng loạt liên kết hợp tác để gạt bỏ ảnh hưởng của CPD ra khỏi Hoa Thịnh Đốn.
Có thể nói, hiệp hội siêu quyền lực CPD lần này gặp phải một sự phản kháng quá mạnh từ nội bộ nước Mỹ – sự phản kháng từ các đại công ty Hoa Kỳ. Nếu quá khứ cho thấy hiệp hội siêu quyền lực CPD bất khả chiến bại trong việc đẩy mạnh ý đồ chiến lược của mình thì các đại công ty của Hoa Kỳ khi liên minh lại cũng chưa bao giờ bị quy phục bởi sức mạnh của chính quyền Liên Bang một cách dễ dàng cả.
Áp lực từ các đại công ty lên hiệp hội siêu quyền lực CPD, tìm đủ cách gạt bỏ ảnh hưởng của hiệp hội này là điều mà hiệp hội này chưa từng gặp phải trong những lần xuất hiện trước. Sự giằng co giữa các đại công ty Hoa Kỳ và hiệp hội siêu quyền lực CPD sẽ tạo ra nhiều xáo trộn trên chính trường của Mỹ, mà vụ đòi truất phế Tổng thống Trump sẽ chỉ là sự khởi đầu của sự giằng co này
3. Khó Khăn Về Ngoại Giao:
 
Tình hình thế giới cuối thập niên 1970,  nhất là sau vụ Hoa Kỳ bại trận tại Việt Nam,  tận mắt nhìn  những thảm họa mà phe cộng sản  gây ra cho người dân, cũng như sau khi nhận ra dã tâm của Liên Xô muốn đánh bại khối NATO bằng quân sự, toàn bộ các thành viên của khối NATO và các đồng minh khác của Hoa Kỳ đều quyết tâm sát cánh cùng Hoa Kỳ đeo đuổi đường lối cứng rắn của hiệp hội CPD để ra thông qua chính phủ của tổng thống Ronald Reagan bằng mọi giá để đi đến chiến thắng sau cùng trong vụ chiến tranh Lạnh, mà kết cục là Liên Xô tan rã.
Trong khi vào thời điểm bây giờ, nhiều quốc gia đồng minh của Hoa Kỳ vẫn chưa đồng ý quan điểm của hiệp hội CPD đưa ra, tức là vẫn chưa coi  cộng sản Trung quốc là mối đe dọa toàn cầu như thời còn Liên Xô.
Trong một chừng mực nào đó, các nước đồng minh Hoa Kỳ thừa nhận cộng sản Trung quốc đang tranh giành ảnh hưởng siêu cường với Hoa Kỳ  trong vùng Đông Nam Á Thái Bình Dương nhưng các quốc gia này vẫn thừa nhận Trung cộng là một đối tác kinh tế quan trọng cho quốc gia mình, không phải là mối đe dọa như Hoa Kỳ tuyên bố.
Do đó, các nước đồng minh của Hoa Kỳ cho đến giờ này vẫn còn thờ ơ miễn cưỡng trong việc cùng Hoa Kỳ chống lại cộng sản Trung quốc. Đó cũng là lý do tại sao người ta thấy Tổng thống Trumps hằn học khối NATO ra mặt, cắt mọi chi phí viện trợ quân sự, cũng như tăng thuế quan lên hàng hóa khối Tây Âu, chỉ trích lời qua tiếng lại về mặt ngoại giao đối với chính phủ các nước.
Mặc dù giới chính trị gia của đảng Dân Chủ  chỉ trích Trump về thái độ được coi là du côn trong lãnh vực ngoại giao, nhưng bên trong, mọi người đều Hoa Kỳ hiểu rõ tổng thống Trump đang tìm đủ mọi cách có thể được để ép buộc các nước đồng minh NATO của mình phải đứng cùng chiến tuyến, giúp đỡ Hoa Kỳ chống đỡ những đòn phép thâm trầm của cộng sản Trung quốc.
Cho đến giờ phút này, dường như chỉ có Canada, Anh, Bỉ, Áo, Ba Lan, Hung, Ucraine,  là đứng về phía Hoa Kỳ trong việc đối phó với Trung cộng. Đức và Pháp biết rõ dã tâm của Trung cộng tranh giành ảnh hưởng  với Hoa Kỳ nhưng vẫn nhích gần hơn về phía Trung cộng trong mọi hợp tác kinh tế. Quốc gia Ý vẫn còn coi Trung cộng là một bạn  hàng gần gũi.
Nỗi chán chường của tổng thống Trump trước hai đồng minh Pháp và Đức trong việc hai quốc gia này thờ ơ trước thảm họa cộng sản Trung quốc  dẫn đến nhiều rạn nứt nghiêm trọng buộc CPD phải tung ra những đòn công phá Trung cộng trên bình diện toàn cầu, mà trong đó, người ta thấy có vụ tiết lộ tin tức về các trại tập trung bí mật của Trung cộng giam giữ có thể  gần cả mấy triệu người thiểu số để từ từ thanh trừng chủng tộc, cũng như giật dây vụ biểu tình ở Hồng Kông đang làm các nước Tây Âu thất vọng rất nhiều đối với Trung cộng.
Có thể nói bàn tay vô hình của cộng sản Trung quốc đã âm thầm khôn khéo khống chế xã hội Hoa Kỳ từ lâu sao cho có lợi cho mình, khống chế qua các đại công ty Hoa Kỳ, khống chế qua truyền thông và các lãnh vực giải trí, không chế qua các lãnh  vực tài chánh, mua bán. Cộng sản Trung quốc thật sự có được sự hậu thuẩn của người dân Mỹ về mặt tâm lý khi người Mỹ vẫn rất yêu chuộng hàng hóa giá rẻ,  và yêu chuộng tiền lời cao mà quên suy sét hậu quả.
Mức độ nước Mỹ ở từng mặt bị khống chế sâu rộng hay nặng nhẹ còn tùy nhưng nước Mỹ không thể một sớm một chiều mà thoát khỏi sự không chế này ngay lập tức nếu không muốn thấy những hậu quả bất lợi quá lớn. Tuy nhiên, nếu thoát ra một cách từ từ thì lại càng dễ dàng lún sâu khó thoát hơn trong sự khống chế ma quỷ của cộng sản Trung quốc.
Khó khăn trở ngại về tâm lý xã hội, trở ngại kinh tế và trở ngại đối ngoại đang làm cho những chính sách đối phó Trung cộng của hiệp hội CPD bị chậm lại. Mặc dù vậy cũng phải thừa nhận rằng, với sự xuất hiện trở lại chưa đầy sáu tháng sau mười mấy năm biệt tích, hiệp hội CPD cũng đã chứng tỏ sức mạnh ảnh hưởng siêu quyền lực của mình- một sức mạnh rõ ràng đủ sức đối phó và bảo vệ nước Mỹ trước sự đe dọa và những mưu tính thâm độc của cộng sản Trung quốc
III. SƠ LƯỢC NHỮNG THUẬN LỢI CỦA HIỆP HỘI CPD TRONG LẦN XUẤT HIỆN THỨ TƯ:
 
Song song với những khó khăn nêu ở trên, hiệp hội CPD cũng có những thuận lợi rất quan trọng mà những thuân lợi này đang được hiệp hội CPD vận dụng tối đa.
1. Thuận Lợi Về Sức Mạnh  Tình Báo:
 
Hiệp hội siêu quyền lực CPD được thành lập trong sự hậu thuẩn mạnh mẽ của giới tình báo đầy thế lực và uy tín ở Hoa Kỳ. Tất cả các đối sách mà CPD đưa ra hay vận động để Hoa Thịnh Đốn thi hành đều dựa trên tin tức tình báo chính xác cung cấp bởi giới chức tình báo Hoa Kỳ.
Trong danh sách hội viên trên bề mặt của hiệp hội, người ta thấy đã có tướng William Gerald “Jerry” Boykin, nguyên thứ trưởng bộ Quốc phòng đặc trách về tình báo, từng là toán trưởng lực lượng biệt kích Delta Force của Mỹ suốt cả mười mấy năm. Người ta còn thấy Đại tá  James E. Fanell, nguyên trưởng phòng tình báo Hạm Đội Bảy, hay giáo sư Nicholas Eftimiades, chuyên gia phân tích tình báo, tiến sĩ Peter Vincent Fry, tổng chỉ huy lực lượng chuyên viên phòng chống tấn công mạng, tấn công bằng từ trường thuộc  Bộ An Ninh Quốc Gia, hay luật gia R. James Woolsey Jr, nguyên giám đốc CIA từ năm 1993 đến 1995, sau còn làm Thứ Trưởng bộ Hải quân, hay có cả giáo sư chuyên giảng dạy về tình báo Kenneth E. deGraffenreid.
Đương nhiên, danh sách các hội viên ngầm trong lãnh vực tình báo của hiệp hội CPD còn dài hơn như thế nữa, không chỉ là có vài dòng như trên.
Lực lượng tình báo trong hiệp hội CPD đã đưa ra những bằng chứng tình báo cho thấy đảng cộng sản Trung quốc thật sự đã tiến hành nhiều âm mưu thâm độc để không chế một nước Mỹ hiền lành, khống chế suy nghĩ vô tư của người dân Mỹ, và tìm đủ cách dùng nước Mỹ để phục vụ cho sự bành trướng ảnh hưởng của mình. Những bằng chứng này rõ ràng minh bạch khiến giới chính trị gia ở Hoa Thịnh Đốn không thể nhắm mắt làm ngơ dù rằng tác động của những âm mưu trên chưa thật sự ảnh hưởng trực tiếp hay ảnh huởng một cách cụ thể đến đời sống của người dân Hoa Kỳ trước mắt. Tuy nhiên, nếu Hoa Thịnh Đốn không làm gì cả để ngăn cản thì tương lai, người dân Mỹ sẽ bị mất trắng ở mọi mặt, từ tài chánh đến độc lập về kinh tế.
Đó là chưa kể sức mạnh quân sự của Trung cộng cũng bắt đầu phát triển vượt ra ngoài khuôn khổ an toàn trong khi Trung cộng từ chối hợp tác với Hoa Kỳ trong việc kiểm soát sức mạnh quân sự song phương. Điều này dẫn đến nền quốc phòng của Hoa Kỳ thật sự đang bị đe dọa từ Trung cộng một cách nghiệm trọng chứ không phải là dựng chuyện hay ảo tưởng. Sự đe dọa của Trung cộng lên nền an ninh quốc phòng của Hoa Kỳ không còn giới hạn ở khu vực mà đang loan ra trực tiếp trên toàn cầu. Ảnh hưởng  sức mạnh quân sự của Trung cộng có thể thấy không phải chỉ ở Đông Nam Á, ở Phi châu, ở Ấn Độ Dương mà ngay cả ở vùng Trung Mỹ và vùng Caribbean, sát gần lãnh thổ Hoa Kỳ.
Chính sách phát triển quân sự có tên  gọi là “thao quang dưỡng hối” của đảng cộng sản Trung quốc thực tế là một chính sách phát triển quân sự lừa đảo dối trá thể hiện đúng bản sắc  dối trá của cộng sản, mà trong đó, mọi sự phát triển quân sự nhằm tăng khả năng bành trướng của cộng sản điều được giấu kín, khiến cho toàn cầu lâm vào tình trạng bất ổn vì không có hay mất sự hợp tác kiểm soát đa phương rõ rệt khi phát triển quân sự giữa các quốc gia. Chính sách phát triển quân sự “thao quang dưỡng hối” của Trung cộng cũng liên hệ đến việc buôn bán vũ khí lén lút cho các chế độ chỉ muốn phá hoại sự phát triển ổn định của nhân loại mà Hoa Kỳ đã dày công thiết lập sau Đệ Nhị Thế Chiến. Chính sách này cũng liên quan đến nỗ lực của đảng cộng sản Trung quốc trong việc chôm chỉa kỹ thuật quốc phòng của Hoa Kỳ và của các đồng minh Hoa Kỳ thay vì thông qua các kênh trao đổi mua bán hợp pháp công khai có sự kiểm soát.
Cũng bởi vì vậy, đứng trước một chế độ cộng sản quỷ quyệt ranh ma như đảng cộng sản Trung quốc, giới chính trị gia của Mỹ tại Hoa Thịnh Đốn hết cách lựa chọn mà phải dựa dẫm hoàn toàn vào khả năng của lực lượng tình báo để nắm rõ tình hình và để có những đề nghị đối phó thích hợp , Do đó, lực lượng tình báo đông đảo tham dự trong tổ chức CPD đã khiến tổ chức này có một sức mạnh ảnh hưởng chính trị gần như tuyệt đối tại Hoa Thịnh Đốn, đủ khả năng đối phó với sự vây hãm bởi thế lực của các đại tài phiệt, các đại công ty liên hệ chặt chẻ với đảng cộng sản Trung quốc như Apple, hay Microsoft, vân vân.
2. Thuận Lợi Về Hậu Thuẫn Quốc Phòng:
 
Để đủ sức mạnh tiền tài đối phó với các đại tài phiệt hay các đại công ty liên hệ chặt chẽ với đảng cộng sản Trung quốc, thì ngoài sức mạnh tình báo ra, muốn đứng vững tại Hoa Thịnh Đốn, tổ chức CPD còn cần phải có sức mạnh tài chánh hậu thẩun từ giới tư bản kỹ nghệ quốc phòng, lúc nào cũng đứng ngay sau lưng chính phủ Hoa Kỳ. Tiền tài của chỉ một nhóm Microsoft hay của Apple, hoặc của Facebook, Amazon, Dell, HP, vân vân khi tung ra đã dư sức phong toả mọi hoạt động của CPD ở Hoa Thịnh Đốn, đủ sức hậu thuẫn giới chính trị gia ở Hoa Thịnh Đốn tự tin bỏ phòng họp tổ chức bởi CPD mà không lo sợ tổn thất sức mạnh hậu thuẩn. Ngược lại, không có giới chính trị gia nào muốn làm mít lòng CPD trong lúc này vì đàng sau CPD , các tập đoàn kỹ nghệ quốc phòng liên tục vận động để buộc Quốc Hội phải thừa nhận công khai mối đe dọa quân sự của Trung cộng trực tiếp lên Hoa Kỳ, thừa nhận công khai  đã đến lúc nước Mỹ mở tốc lực chạy đua vũ trang trở lại như hồi đầu thập niên 1980.
Hoa Kỳ và Trung cộng đang có một cuộc chạy đua vũ trang dù không tuyên bố như thời chiến tranh Lạnh. Và cách thức chạy đua vũ trang lần này cũng khác hẳn với thời chiến tranh Lạnh, khi mà Hoa Kỳ trình bày chiến lược phòng thủ không gian của mình công khai khiến phía Liên Xô hiểu rõ hỏa tiển của họ không thể  tấn công vào Hoa Kỳ được nữa trong khi hỏa tiển của Hoa Kỳ có thể tấn công vào Liên Xô bất cứ lúc nào.
Tình huống chạy đua vũ trang lần này giữa cộng sản Trung quốc và Hoa Kỳ là thể hiện khả năng hủy diệt trong cự ly gần trên biển trên không nhằm kiểm soát ảnh hưởng lãnh thổ. Đơn giản là Trung cộng không có ý định loại bỏ Hoa Kỳ hoàn toàn như Liên Xô đã từng viễn vong ao ước trong kế hoạch chiến lược quân sự của mình. Trung cộng chỉ muốn Hoa Kỳ thua trong chiến tranh địa phương cục bộ ở Ấn Độ Dương, ở Caribbean, ở Việt Nam, ở Bắc Á. Những trận  nhỏ này sẽ giúp Trung cộng bành trướng hơn nữa ảnh huởng của mình trong khu vực, cũng như bảo đảm nguồn tài nguyên được chở về lục địa được duy trì đều đặn, giúp nền kinh tế khổng lồ của Trung cộng tiếp tục phát triển.
Ý đồ chiến lược quân sự của Trung cộng là muốn vẻ lại vùng ảnh hưởng trên toàn cầu với Hoa Kỳ, mà trong đó, Nam châu Á Thái Bình Dương, Ấn Độ Dương, Trung Phi, Trung Nam Mỹ nằm trong ảnh hưởng của Trung quốc. Tây Âu, Trung Âu, vùng Vịnh, Bắc Phi, Bắc Âu, Bắc Á thuộc trách nhiệm bảo vệ của Hoa Kỳ . Từ ý đồ chiến lược này mà cuộc chạy đua vũ trang giữa cộng sản Trung Quốc và Hoa Kỳ bùng nổ một cách âm thầm nhưng gay gắt, so kè nhau từng chút một. Đây là một cuộc chạy đua vũ trang đường dài, ai dai sức người đó thắng chứ không phải là cuộc chạy đua chớp nhoáng như thời chiến tranh Lạnh. Hoa Kỳ cũng vì lý do này không thể để cho nền kinh tế Trung quốc yên ổn phát triển được nữa, để Trung quốc có điều kiện chạy đua vũ trang đường dài với mình.
Cũng vì lý do này mà kinh tế quốc phòng của Hoa Kỳ cần phải được phát triển trở lại, khiến các đại công ty của Hoa Kỳ thuộc các lãnh vực khác không phải quốc phòng đang hợp lại, liên kết lại giúp Trung cộng đánh gục sức mạnh chính trị của các tập đoàn quốc phòng Mỹ tại Hoa Thịnh Đốn.
Do đó, sự đối đầu này giữa các đại công ty ở Hoa Kỳ đãn đến  sự đối lập trong lập trường giữa cái gọi là “globalist” (chủ nghĩa toàn cầu hóa) mà ứng cữ viên Joe Biden là đại diện và “US nationalist” (chủ nghĩa quốc gia Hoa Kỳ) của Trump. Tuy nhiên, thực tế vẫn là thực tế, cho dù Biden có thắng cử, trước thảm họa của Trung cộng sờ sờ trước mắt, nếu ông là một người Mỹ không bị khống chế bởi Trung cộng một cách bí mật, thì ông cũng phải hành động để lèo lái đất nước của ông ra khỏi thảm họa này.
3. Thuận Lợi Về Thời Cuộc:
 
Một sự thuận lợi về thời cuộc cho hiệp hội CPD là sự xuất hiện Tập Cận Bình trong đảng cộng sản Trung Quốc.
Xin lưu ý rằng Hoa Kỳ đã mượn tay Tập Cận Bình thanh toán toàn bộ thế lực dầu hỏa trong nội bộ đảng cộng sản Trung quốc khi trao tập hồ sơ cung khai mọi bí mật đảng và bí mật vây cánh Thượng Hải của nguyên Giám đốc Công an tỉnh Trùng Khánh là Vương Lập Quân. Ông này  chạy vào tòa đại sứ Mỹ tại Thành Đô xin tỵ nạn vì muốn trả thù bí thư Bạc Hy Lai và muốn giữ mạng, dẫn đến ông tổ của ngành dầu hỏa của đảng cộng sản Trung quốc là Chu Vĩnh Khang vốn đứng thứ ba trong giới chóp bu ở Bắc Kinh, bị mất quyền lực và bị cầm tù. Từ đó, cả trăm ngàn đảng viên cao cấp thuộc các phe nhóm trong nội bộ đảng cộng sản bị thanh trừng cùng chung số phận với Chu Vĩnh Khang (7). Họ Tập càng thanh trừng để củng cố quyền lực bao nhiêu thì sức phan kháng bạo loạn bên trong nội bộ đảng càng bùng phát bấy nhiêu, không bao giờ dứt
Điều này tạo cho CPD một cơ hội nghìn vàng trong tương lai trong việc cài đặt và làm nổ tung đảng cộng sản ra làm nhiều nhóm, phái, khiến đảng cộng sản Trung quốc nát rời như đóng gạch vụn.
Tập Cận Bình cũng không hề có ý định thoả hiệp bất cứ điều gì với Hoa Kỳ, cũng như nay đã ra mặt công khai chạy đua tảnh giành ảnh huởng với Hoa Kỳ  càng làm cho CPD thuận lợi trong việc đẩy mạnh các chính sách đối đầu đảng cộng sản Trung quốc của mình tại Hoa Thịnh Đốn. Không có Tập Cận Bình, CPD sẽ còn gặp nhiều khó khăn hơn khi thuyết phục cả nước Mỹ và giới chính trị gia của Hoa Kỳ  nhận ra thảm họa mang tên “cộng sản Trung quốc,” một đối tác kinh tế với Hoa Kỳ hơn mấy chục năm.
Ngoài những khó khăn, có thể nói, hiệp hội siêu quyền lực CDP xuất hiện lần này cũng có được rất nhiều thuận lợi, mà trong đó, ngoài sự thuận lợi về tình báo và quốc phòng,  bất ngờ nhất là sự xuất hiện của Tập Cận Bình, giúp CPD khẳng định trước người dân Mỹ mối thảm hoạ đe dọa nước Mỹ mang tên “cộng sản Trung quốc” là một thực tế không thể chối bỏ.
IV. ẢNH HƯỞNG CHÍNH TRỊ CỦA HIỆP HỘI CPD ĐỐI VỚI ĐÔNG NAM Á:
 
Một điều dễ thấy trước mắt là hiệp hội CPD đã vận động buộc Quốc Hội Hoa Kỳ có thái độ dứt khoát ủng hộ sự vùng dậy của người dân Hồng Kông . Vẫn còn quá sớm để thấy tác động của cuộc cách mạng Hồg Kông sẽ ảnh hưởng đến lục địa như thế nào trong ba năm tới, nhưng luật sư Gordon Chang đã nhận định trong bài ” Hong Kong May Topple Communism” tạm dịch là: ” Cách mạng Hồng Kông sẽ làm sụp đổ cộng sản Trung quốc”, cuộc cách mạng ở Hồng Kông là khởi điểm để đi đến sự sụp đổ toàn diện của đang cộng sản Trung quốc ở tương lai.
Riêng về biển Đông thì người ta thấy Hoa Kỳ lầm đầu tiên công khai ra mặt chỉ trích Trung cộng lấn hiếp cộng sản Việt Nam, cũng như bắt đầu lên kế hoạch bố trí hỏa tiển trong vùng, trong đó có Việt Nam khi cần thiết.
Đồng thời, người ta cũng thấy Bắc Kinh gia tăng công khai gây hấn với cộng sản Việt Nam trong năm nay nhằm tiến gần hơn đến chiến tranh vì muốn chiến tranh xảy ra càng sớm cáng tốt khi hiệp hội CPD vẫn còn đang bận bịu với nhiều khó khăn tại hậu trường chính trị Hoa Thịnh Đốn
Điều này cũng dẫn đến một kết quả chắc chắn là họ Tâp sẽ chọn Việt Nam, chọn đảng cộng sản Việt Nam là đối thủ chiến tranh để thực tập cho quân đội mấy chục năm không có kinh nghiệm trận mạc của mình.
Mặc dù bộ trưởng Đài Loan Joseph Wu loan báo rằng Đài Loan có thể bị Bắc Kinh tấn công quân sự nhằm tháo gỡ bế tắt chính trị cho đảng cộng sản Trung Quốc khi bị suy thoái kinh tế dồn ép đến chân tường, thế nhưng, điều mà Ngoại trưởng Wu tuyên bố chỉ đúng có phân nữa.
Cái đúng phân nữa đó là khi nền kinh tế Trung Quốc có số nợ khoảng gần năm ngàn tỷ Mỹ kim, gần gấp ba lần tống sản lượng quốc dân GDP, thì sự suy thoái kinh tế trầm trọng sẽ từ dẫn đến rối loạn tài chánh toàn diện, tê liệt xã hội, tê liệt chế độ và làm mất đi tính chính danh cầm quyền của đảng cộng sản Trung Quốc, vốn dĩ còn tồn tại trên quyền lực nhờ vào sự tin tưởng của người dân là đảng cộng sản có thể đem đến công ăn việc làm cho người dân và sự thịnh vượng cho đất nước.
Suy thoái kinh tế trầm trọng sẽ khiến thất nghiệp tại Trung Quốc gia tăng dẵn đến sự nổi giận và nổi loạn trong xã hội, vốn dĩ đã có trên 300 triệu người đang sống dưới mức đói nghèo, cần công ăn việc làm để tồn tại. Suy thoái kinh tế cũng khiến các khoản nợ khổng lồ của Trung quốc đè lên làm tê liệt nền tài chính và dẫn đến tê liệt chế độ.
Do đó, chỉ có gây chiến tranh, đảng cộng sản Trung quốc mới có cớ để giảm bớt thất nghiệp, có tính chính danh để tiếp tục cầm quyền, lãnh đạo đất nước đi đến chiến thắng. Chiến tranh cũng sẽ khiến tâm lý ngưới dân chuyển hướng, không còn trút sự nổi giận của mình do sống khốn khổ vì suy thoái kinh tế lên đầu lên cổ đảng cộng sản cầm quyền. Chiến tranh cũng sẽ giúp Trung Quốc trong giai đoạn ngắn tăng mức cầu để tạo công ăn việc làm trở lại. Thông thường, chiến lợi phẩm trong chiến tranh nếu chiến thắng cũng giúp cho chế đổ xoá bớt áp lực nợ nần.
Cũng vì tầm quan trọng sinh tồn của chiến tranh mà đảng cộng sản Trung quốc không thể lực chọn mục tiêu chiến tranh một cách cẩu thả như Ngoại trưởng Wu tuyên bố mà mục tiêu chiến tranh phải hết sức chọn lọc, hội đủ bốn điều kiện căn bản sau đây:
1. Đối tượng bị gây chiến sẽ không có cơ hội lan rộng cuộc chiến.
2. Đối tượng bị gây chiến sẽ không có cơ hội kéo dài cuộc chiến.
3. Đối tượng bị gây  chiến sẽ không có khả năng dành chiến thẳng quân sư.
4. Đối tượng bị gây  chiến sau khi bại trận sẽ đem đến cho Trung Quốc tài nguyên, tài chánh và ưu  thế chiến lược để tiếp tục tranh dành ảnh hưởng của Trung Quốc trước Hoa Kỳ.
Để thỏa mãn được bốn điều kiện trên, Đài Loan lại không phải là đối tượng vì tấn công Đài Loan, nguy cơ lan rộng cuộc chiến trực tiếp đến Hoa Kỳ và Đồng Minh là rất lớn, dẫn đến cuộc chiến có thể bị kéo dài làm khả năng chiến thắng quân sự đem về cho đảng cộng sản Trung quốc bị giảm đi rất nhiều.
Đó là  chưa kể tuy Đài Loan là một quốc gia giàu mạnh nhưng tài nguyên cần có cho sự phát triển của lục đại lại không có. Chiến lợi phẩm từ cuộc chiến sẽ là con số không về đường dài.
Việt Nam thì ngược lại, khống chế được tài nguyên dầu hỏa và dầu đá thuộc vùng lãnh hải của Việt Nam sẽ giúp Bắc Kinh thoát được sự kiềm hãm năng lượng của Hoa Kỳ thông qua eo biển Malacca, vốn là nổi ám ảnh lớn nhất của đảng cộng sản Trung quốc hiện nay. Không có dầu thì coi như Trung quốc rối loạn trong vòng ba tháng.
Tấn công  cộng sản  Việt Nam có thể  sẽ làm thế giới lên án đảng cộng sản Trung Quốc nhưng chắc chắn không dẫn đến rủi ro gây chiến tranh trực diện với Hoa Kỳ như tấn công Đài Loan mà còn được lợi thế cũng cố đường biển xuống phương Nam của mình.
Tấn công cộng sản Việt Nam, Trung cộng sẽ có được ngay một chiến thắng ngắn hạn, một thỏa ước đề cao sức mạnh của cộng sản Trung Quốc.
Có thể nói, đảng cộng sản Việt Nam đang phải đối phó với nguy cơ cộng sản tấn công từ phương bắc như ngày nào mà Việt Nam Cộng Hòa phải hứng chịu nguy cơ này. Mà đứng trước nguy cơ này, cộng sản Việt Nam không mời quân đội Mỹ vào giúp đỡ phòng thủ thì không được.
Mặc dù cộng sản Việt Nam không muốn làm bia đỡ đạn cho Trung cộng thực tập, tìm đủ cách nhún nhường để né tránh chiến tranh vì không muốn rước Mỹ vào  nhưng  việc khai chiến tấn công  không nằm trong sự kiểm soát của Hà Nội mà nằm trong sự kiểm soát của Bắc Kinh.
Cho nên sự nhún nhường của cộng sản Việt Nam chung cuộc cũng không được như ý vì đây là ý đồ chiến lược đã định sẵn của họ Tập, nhất là Bắc Kinh vốn không coi trọng các quy tắc ứng xử ngoại giao như Hoa Kỳ.
Đó là chưa kể đảng cộng sản Việt Nam nếu không muốn chiến tranh sẽ bị quân đổi đảo chánh theo sự hậu thuẩn của Hoa Thịnh Đốn do nhóm CPD đứng đằng sau hậu thuẫn  nhằm đẩy Việt Nam đi đến chiến tranh với Trung cộng cho bằng được để Hoa Kỳ có thể hưởng lợi.
Từ đó, người ta có thể thấy hành động của nhóm CPD lần này khi ra mặt tuyên yêu cầu Hoa Kỳ chỉ trích Trung cộng lấn hiếp Việt Nam như là một hành động đổ dầu vào lửa, khiến giới chức quân sự Bắc Kinh càng nóng lòng muốn tấn công thanh toán Hà Nội càng sớm càng tốt để mở rộng đường đi xuống phương Nam biển Đông.
Và điều này cũng là sự mong mỏi của hiệp hội siêu quyền lực CPD  trong kế hoạch dùng cộng sản để diệt cộng sản  của mình,  nhằm kết thúc hồ sơ thảm họa mang tên “cộng sản Trung quôc”, vốn là một phần di sản của chính sách  phản  bội  đồng minh Việt Nam Cộng Hòa sai lầm  của Hoa Kỳ lại.
Nguyễn Trọng Dân

76 BÌNH LUẬN

  1. “Lực lượng tình báo trong hiệp hội CPD đã đưa ra những bằng chứng tình báo cho thấy đảng cộng sản Trung quốc thật sự đã tiến hành nhiều âm mưu thâm độc để không chế một nước Mỹ hiền lành, khống chế suy nghĩ vô tư của người dân Mỹ, và tìm đủ cách dùng nước Mỹ để phục vụ cho sự bành trướng ảnh hưởng của mình. Những bằng chứng này rõ ràng minh bạch khiến giới chính trị gia ở Hoa Thịnh Đốn không thể nhắm mắt làm ngơ dù rằng tác động của những âm mưu trên chưa thật sự ảnh hưởng trực tiếp hay ảnh huởng một cách cụ thể đến đời sống của người dân Hoa Kỳ trước mắt. Tuy nhiên, nếu Hoa Thịnh Đốn không làm gì cả để ngăn cản thì tương lai, người dân Mỹ sẽ bị mất trắng ở mọi mặt, từ tài chánh đến độc lập về kinh tế.”— tác giả viết rất chính xác.

  2. Chào ngài Tổng Đà Chủ…

    Em đọc bài này xong thấy nhức đầu quá, đối với em và chồng em & bình dân bá tánh thì chỉ đơn giản với câu hỏi đặt ra là “khi nào thì vùng lên giết cộng?” vậy thôi!

  3. Tôi đồng ý với nhận định này của tác giả. Trích: “Điều này cũng dẫn đến một kết quả chắc chắn là họ Tâp sẽ chọn Việt Nam, chọn đảng cộng sản Việt Nam là đối thủ chiến tranh để thực tập cho quân đội mấy chục năm không có kinh nghiệm trận mạc của mình.”-Ngưng trích.

    Mặc dù Đài Loan la làng là Trung cộng sẽ đánh mình nhưng tôi thấy Trung cộng đánh cộng sản Việt Nam ( csVN) có lợi hơn. Mới đây, báo của Trung cộng tố cáo Mỹ xúi giục csVN chống Trung quốc cho thấy quan hệ CSVN và Trung quốc như ly nước đã đổ, không dừng lại được, sẽ có chiến tranh.

    • Nhầm to rồi bác Lộc Ròm ơi! Trung + hơi đâu mà đánh thắng Việt +, nó chỉ cần “bao vây kinh tế” là Việt + chết sạch gạch! Tháng Tư năm 2017 Trung trả đũa vụ VN lên án tàu Hải Dương bằng cách cấm nhập khẩu heo, thế là giá lợn hơi tụt xuống còn 20.000 VNđ/kg. Cấm nhập khẩu nông sản, thế là hàng ngàn xe dưa hấu, nahn, xoài… nằm phơi nắng ở cửa khẩu Lạng Sơn, Lào Cai, Cao Bằng, Hà Giang… phải đổ đi.
      Chả cần bom đan, Trung + chỉ cần đánh vào dạ dày là VN … biết thế nào lam được lòng đàn anh nước lớn!
      Chắc chắn Đài Loan sẽ bị Trung + xóa sổ, đó là điều không thể tránh khỏi cũng như Việt+ xóa sổ VNCH, nó tùy thuộc vào “thiên thời địa lợi nhân hòa” mà thôi.
      Một nhà hai chữ bất hòa,
      hai vua một nước ắt là chẳng yên.
      Các cụ cứ cố sống mà xem ngày tận thế của Đài Loan.

    • Quan bác Lộc Ròm luận rất có lý. Tuy nhiên, liệu người Tàu đã sẵn sàng cho một cuộc chiến với một đối thủ lỳ lợm như Việt Nam chưa? Đây là chuyện nhức nhối mà người Tàu phải nghĩ cho kỹ.
      Người Mỹ biết và người Tàu không bao giờ quên những thảm bại đau đớn mỗi lần đụng tới Việt Nam.
      Dù Xịa có xúi cách mấy đi chăng nữa, mỗi lần nhìn xuống phía Nam, Trung Nam Hải toát mồ hôi hột.
      Kính đàn anh Lộc Ròm!

  4. Trọng kính qúi trưởng thượng Còm Sĩ!
    Kính ngài Trọng Dân, tác giả bài viết!

    Thưa qúi ngài:
    Ai đã từng định cư trên đất Mỹ một thời gian dài nhưng vẫn lờ mờ về “bàn tay Phù Thủy” của các nhóm Deep States lèo lái sân khấu chính trị Hoa Kỳ cũng như toàn Thế Giới, người đó vẫn còn đang cưỡi ngựa xem hoa trên mảnh đất Chúa ban này..

    Trong bài, ngài Trọng Dân nói về nhóm “The Committee on the Present Danger” (viết tắt là CPD) mà hiện nay mang cái tên; “The Committee on the Present Danger: China”, tạm dịch là “Ủy Ban Đối Phó Hiểm Họa Cộng sản Trung quốc”.

    Thưa qúi Trưởng:
    Mới đây, ngài Thứ Trưởng Quốc Phòng Việt Cộng, Nguyễn Chí Vịnh đã công bố Sách Trắng Quốc Phòng. Thoạt nhìn thì dù có thêm một KHÔNG nữa, nhưng cũng chẳng có gì khác với ba cái KHÔNG có trước.Tuy nhiên đọc tới đoạn diễn giải, em giật mình…Vậy là có “bàn tay lông lá CPD” dính vô rồi!

    Xin trích đoạn diễn giải:
    (Khẳng định thực hiện uyển chuyển, tùy cơ ứng biến: “Tùy diễn biến tình hình và trong những điều kiện cụ thể, Việt Nam sẽ cân nhắc phát triển các mối quan hệ quốc phòng, quân sự cần thiết với mức độ thích hợp trên cơ sở tôn trọng độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của nhau”.)

    Chẳng cần dài dòng, chúng ta cũng hiểu ngài thượng tướng muốn nói rằng:
    Nếu bị Tàu Cộng tấn công, Việt Nam sẽ liên minh quân sự ngay lập tức với Hoa Kỳ. Và tất nhiên: CIA, CPD, DEEP STATES .v.v. cũng đã gật đầu bảo kê cho Nguyễn Chí Vịnh.

    Thưa qúi Trưởng Thượng:
    Một khi có liên minh quân sự với Hoa Kỳ, bố bảo Tàu Cộng dám bén mảng vào mảnh đất hình chữ S của Cha Ông chúng ta để lại. Tuy nhiên, Uncle Sam mà đại diện là bố già Donald Trump lại chỉ lo “Make America great again” và “America first”, chắc chắn chẳng ép Việt Cộng chơi Dân Chủ-Nhân Quyền.
    “Chúng ta lại hụt hẫng again!”
    Buồn kính qúi trưởng!

    • Trong bài ông N Trọng Dân viết có đoạn này làm tôi hơi nhức đầu…”…Đó là chưa kể đảng cộng sản Việt Nam nếu không muốn chiến tranh sẽ bị quân đổi đảo chánh theo sự hậu thuẩn của Hoa Thịnh Đốn do nhóm CPD đứng đằng sau hậu thuẫn nhằm đẩy Việt Nam đi đến chiến tranh với Trung cộng cho bằng được để Hoa Kỳ có thể hưởng lợi.”

      Anh Tony lại nhắc đến Vịnh ngố … Chuyện gì xẩy ra đây anh Tony. Chẳng lẽ Vịnh ngố là người của XỊA?

      • Gớm, quan bác Blackjack cứ giả vờ!
        Hồi còn mồ ma Liên Bang Xô Viết, cụ thể là những năm 60, ai cũng cho rằng thì là, Khơ Rúp Sốp là người của Xịa. Thế nhưng Gô Ba Chóp mới là người sẽ phá nát khối Đông Âu sau này.
        Và với Xịa:
        Tướng Vịnh, tướng Lịch hay ngay cả bác Trọng, tất cả họ cũng chỉ là con cháu Bà Trưng, Bà Triệu… Chẳng vị nào ưa Tàu Cộng.
        Đó là lý do, thưa bác Blackjack, Mỹ bảo kê hết mình cho Việt Cộng!
        Kính đàn anh!

        • “Tướng Vịnh, tướng Lịch hay ngay cả bác Trọng, tất cả họ cũng chỉ là con cháu Bà Trưng, Bà Triệu…”
          Chúng nó là con cháu hochiminh, ông ơi. Chúng nó nhận là con cháu Bà Trưng Bà Triệu bao giờ. Đàn anh chắc là bị bệnh si khờ người già rồi

    • Lần này bác Tonydo nham to. Vài tuần trước BBC Việt ngữ có đăng tải bài Viet Nam không Thể trở thành đối tác chiến lược của Hoa Kỳ. Chính sách của HK đối với Việt + và Trung + theo binh pháp Tôn Tử là để “bọ ngựa bắt ve, chim sẻ dùng cho” và “ngư ông đắc lợi”. Vi HK còn biết bao chuyện ram roi chưa gõ xong nhất là chuyện Syria, Afghanistan, Irag, Iran, Bắc Triều…. và Tôn Tôn Trump đang đối mặt với đảng Dân Chủ muốn hạ bệ, cưa chân ghế và chiến dịch chạy đua vào Nhà Trắng năm 2020 đang chuẩn bị nước rút cũng như thường chiên với Trung+ chưa biết mèo nào cắn mèo nào.
      TT Trump có mười ngón tay đang phải giữ mười con cào cào còn tay nào mà voi sang Biển Đông Gần 1/2 the ky VNCH sup do, chúng ta hy vọng quá nhiều về cái ngày “khi đoàn quân tiến về…” sao mà xa lắc xa lơ đến thế.
      Lễ kỷ niệm 70 năm thành lập NATO diễn ra ở London đã có một câu hỏi rất thú vị mà không dễ gì trả lời: Ai là kẻ thù chính của NATO? TT Pháp tuyên bố Nga không phải là ke thu cứa NATO. Trung + hiện nay chắc chắn không phải là kẻ thù, còn Trung Đông chưa từng đe dọa NATO. Đến NATO còn bối rối chưa tìm ra kẻ thù vậy tại sao Hoa Kỳ lại coi Trung + là kẻ thù với một đất nước có tới hơn 1 ty 300 trieu dan và xa vạn dặm chỉ vì những kẻ CCCD cua VNCH lưu vong xứ người!
      Nhà văn Nam Cao viết “Hy vọng cũng như tuyệt vọng đều hứa và huyễn hoặc.”
      Chúc bác Tonydo khoẻ re hon bò kéo xe để phản loạn “mua vui cũng được vài chục phút” tren DCV

      • Quan bác Tao Lao dạy thế này thì ông cụ nhà em có sống lại cũng đành bó tay.
        Khổ cái là:
        Thưa đàn anh: Trong chính trị, người ta luôn phải tạo ra kẻ thù, bá ạ. Nó cũng như các bà tạo ra ngáo ộp để dạy con, ấy mà.
        Kính đại ca Tao Lao!

      • NATO đã quyết định và tuyên bố Trung quốc là kẻ thù NATO cần phải đối phó trong tuần vừa qua. Đã chống cộng dưới ngọn cờ vàng thì cần phải cương quyết giữ vững lập trường quốc gia dân tộc, không có gì là cực đoan cả. Chỉ có đảng viên cộng sản mới là cực đoan chủ nghĩa.

        • Giời ạ! Bác cứ động viên hoài, chúng ta chống Việt + từ những ngày đầu còn xanh chân ướt chân ráo đặt chân lên mảnh đất Có Hoa, nay đã gần năm mươi năm, chúng ta đã lên chức “cụ ông cụ bà” với cái tuổi già non thế kỷ, lưng cong uốn nặng kiếp long đong… mà cứ hy vọng “trùng trùng đi trong câu hát, lớp lớp đoàn quân tiến về…Hà Nội” ngày càng xa vời vợi, theo bác chúng ta cứ hy vọng cho đến khi trở về với Chúa và vẫn cứ hy vọng…
          Ngày xưa sang xứ HK lúc bấy giờ Việt+ là kẻ thù của Mỹ này lại là “bạn cánh hẩu” của bốn đoi Tôn Tôn Mỹ thì hy vọng chỉ đưa đến tuyệt vọng mà thôi.
          Thế sự ngày nay đã khác rồi
          Mười người chống cộng tám thang thoi….
          Ôi thế sự ngày nay là thế đó! Buồn cho đời tỵ nạn.

    • @ Tonydo

      Tôi nghĩ Trump không hề ép cộng sản Việt Nam chơi nhân quyền mà Trump lại muốn…đạp luôn cộng sản Việt Nam xuống hố để thằng khác lên chơi nhân quyền.

      • Thưa đàn Lộc Ròm “không phải Lộc Vàng”.
        Cụ Trump kêu họ Tập là người bạn tốt, còn Dân Chủ, Dân Quyền cái gì nữa, bác?
        Chính trị là mưu mô, quỷ quyệt. Khôn sống, mống chết.
        Cụ Trump là thế, họ Tập phải thế. Và chính trị, nó phải thế!
        Ôi loài người, ôi cuộc đời.
        Kính đàn anh!

  5. Tác giả xuất hiện chơi một bài thượng hạng làm tôi choáng váng! Cám ơn tác giả cùng Đàn Chim Việt

    Xin trích lại đoạn cuối: ”

    Mặc dù cộng sản Việt Nam không muốn làm bia đỡ đạn cho Trung cộng thực tập, tìm đủ cách nhún nhường để né tránh chiến tranh vì không muốn rước Mỹ vào nhưng việc khai chiến tấn công không nằm trong sự kiểm soát của Hà Nội mà nằm trong sự kiểm soát của Bắc Kinh.

    Cho nên sự nhún nhường của cộng sản Việt Nam chung cuộc cũng không được như ý vì đây là ý đồ chiến lược đã định sẵn của họ Tập, nhất là Bắc Kinh vốn không coi trọng các quy tắc ứng xử ngoại giao như Hoa Kỳ.

    Đó là chưa kể đảng cộng sản Việt Nam nếu không muốn chiến tranh sẽ bị quân đổi đảo chánh theo sự hậu thuẩn của Hoa Thịnh Đốn do nhóm CPD đứng đằng sau hậu thuẫn nhằm đẩy Việt Nam đi đến chiến tranh với Trung cộng cho bằng được để Hoa Kỳ có thể hưởng lợi.

    Từ đó, người ta có thể thấy hành động của nhóm CPD lần này khi ra mặt tuyên yêu cầu Hoa Kỳ chỉ trích Trung cộng lấn hiếp Việt Nam như là một hành động đổ dầu vào lửa, khiến giới chức quân sự Bắc Kinh càng nóng lòng muốn tấn công thanh toán Hà Nội càng sớm càng tốt để mở rộng đường đi xuống phương Nam biển Đông.

    Và điều này cũng là sự mong mỏi của hiệp hội siêu quyền lực CPD TRONG KẾ HOẠCH DÙNG CỘNG SẢN ĐỂ DIỆT CỘNG SẢN CỦA MÌNH, nhằm kết thúc hồ sơ thảm họa mang tên “cộng sản Trung quôc”, vốn là một phần di sản của chính sách phản bội đồng minh Việt Nam Cộng Hòa sai lầm của Hoa Kỳ lại.”

    Nếu đúng là như vậy, thì thưa anh em bằng hữu, người Việt chúng ta việc gì phải cầm súng chết thể cho đảng cộng sản Việt Nam ? Việc gì phải đi biểu tình chống Trung cộng khắp nơi trên thế giới quốc tế vận dùm cho cộng sản Việt Nam?

    Theo thiển ý của tôi, hãy để cho Trung cộng đập Việt cộng nát bét rồi người Việt cờ Vàng không cộng sản chúng ta vùng lên diệt Việt cộng như Lenin chờ Sa Hoàng đánh với Đức bị nát bét rồi vùng lên cướp chính quyền vậy.

    Cha con nhà đỏ chúng nó đánh giết nhau thì kệ chúng nó! Bọn đỏ biểu tình chống Trung cộng ở Đức, Đông Âu thì thay kệ con nhà đỏ chúng nó. Tôi thấy người Việt cờ Vàng ở Đức không nên phụ giúp chúng như đã từng làm trước đây.

    • Xin cho tôi trích lại đoạn này “Từ đó, người ta có thể thấy hành động của nhóm CPD lần này khi ra mặt tuyên yêu cầu Hoa Kỳ chỉ trích Trung cộng lấn hiếp Việt Nam như là một hành động đổ dầu vào lửa, khiến giới chức quân sự Bắc Kinh càng nóng lòng muốn tấn công thanh toán Hà Nội càng sớm càng tốt để mở rộng đường đi xuống phương Nam biển Đông.
      Và điều này cũng là sự mong mỏi của hiệp hội siêu quyền lực CPD TRONG KẾ HOẠCH DÙNG CỘNG SẢN ĐỂ DIỆT CỘNG SẢN CỦA MÌNH, nhằm kết thúc hồ sơ thảm họa mang tên “cộng sản Trung quôc”, vốn là một phần di sản của chính sách phản bội đồng minh Việt Nam Cộng Hòa sai lầm của Hoa Kỳ lại.”

      Lý do là vừa đọc trên VOA thấy có bài mới vừa đăng hôm nay trùng với ý của tác giả

      Báo Trung Quốc tố Mỹ kích động VN đối đầu TQ https://www.voatiengviet.com/a/5192831.html

    • Kính bác Blackjack!
      Xin cho em trích một câu rất tuyệt vời, rất chính xàc của đàn anh:

      (Nếu đúng là như vậy, thì thưa anh em bằng hữu, người Việt chúng ta việc gì phải cầm súng chết thể cho đảng cộng sản Việt Nam ? Việc gì phải đi biểu tình chống Trung cộng khắp nơi trên thế giới quốc tế vận dùm cho cộng sản Việt Nam?)

      Thưa đại ca Blackjack cùng qúi đàn anh Còm Sỹ:
      Các cụ nhà mình, đặc biệt là ở California và Hoa Thịnh Đốn cứ lẩm cà, lẩm cẩm từ hơn bốn chục năm nay. Ngay từ khi chạy vọt ra biển Đông, quần áo chưa khô hẳn, các cụ đã kéo nhau đi biểu tình chống…..Trung Cộng.

      Chỉ mới cách nay ít ngày, cụ Phan Kỳ Nhơn già cả, sức khỏe không mấy khả quan cũng kéo bà con ra biểu tình chống….Cộng Sản Tàu.

      Ôi, qúi các cụ Việt Nam Cộng Hòa nên đọc câu trích trên của ngài Blackjack, rồi đấm ngực 7 lần, trước khi kéo nhau đi hét cho tới khản cổ…..Red China get out of Việt Nam!

      Các cụ đã dạy:
      (Chó dại có mùa!), (Người dại quanh năm!) quả không sai.
      Cám ơn đàn anh Blackjack cùng qúi huynh trưởng!

      • Tony do miệt thị các đấng bám càng dữ quá tội nghiệp phan kỳ Nhơn ,Ngô kỷ hơn 40 chống cộng bằng mồm rã rệu bây giờ Tony đo tống cho câu (Người dại Quanh năm) thật tội nghiệp Tudo đâu ? Không binh các đấng chống cộng cho đỡ tủi thân ./

        • Nhờ người Việt hải ngoại chống cộng bằng mòm mà thằng Việt cộng nó phải bỏ kinh tế hợp tác xã mác lê để lấy đô la đấy, nếu không thì Việt Nam vẫn còn giống Bắc Hàn

        • Thiệt là khổ!
          Nhắc lại thì anh mày…buồn. Không nhắc thì anh mày…bựa.

          Cho nên hỏi anh mày, tổng thống Reagan có bắn phát súng nào đâu, ổng chỉ đứng ở bức tường “ô nhục” Berlin rồi uốn…mồm:

          “Mr. Gorbachev. Tear down this wall !”

          Vậy mà “Xô Viết vĩ đại“ của anh mày…sập một cái rầm!

          Có thấy…mồm nhiều khi hiệu quả hơn hỏa tiễn liên lục địa, phải không?

          • Nói như em mày mà không biết vì lý do gì bức tường bá linh bị sụp ,Dân Đông Âu nó có trình độ hơn cái não trạng của các Nguỵ bám càng như Tudo chẳng hạn , anh mày nói là csvn chính là con nuôi của Mỹ nên khó sụp lắm

        • Tổng bí…đao nhớ giữ gìn sức khỏe. Đừng…lóc gà quá sức, biết đâu một hôm nào đó vừa thức dậy nghe tin vui:

          “ChxhcnVN…ưu…vật,lộn..ưu việt, bị dịch vật ngã ra..cái đùng!

          Bựa tiếp đi tổng bí…cu

          • Hơn 42 năm Nguỵ kêu gào Phục Quốc hơn 42 Nguỵ chống cộng bằng mồm ,Chú Sam tọng vào mồm bằng cách bãi bỏ cấm vận và bang giao vô điều kiện ,nhưng csvn yêu cầu đem hết đám con đã cải tạo qua để Mỹ nuôi báo cô .Mỹ đành phải miễn cưỡng chấp nhận , he he mẹ họ nằm mơ đi csvn nó như kỳ nhông nó đổi màu Da theo từng giai đoạn nhưng bản chất nó không thay đổi .co thằng nào đủ bản lãnh để làm công sản sụp hả Tudo?

      • Ơ hay cái anh Tony này, mình cũng không nên nhìn đời toàn bằng màu xám như thế. Lúc đi biểu tình, bà con cầm cờ Vàng khắp phố cũng có cái lợi của nó…Anh Tony chửi người , chửi luôn cả cộng đồng các cụ mà lại khéo lôi tôi vào đây hứng đạn, sao mà thâm thế?!

  6. Quyền lực ngầm trong chính trường Mỹ là một thực thể, chứ không phải là một huyền thoại hoặc là những đồn đoán vô căn cứ!
    Người đương thời đa phần không thể hiểu những gì họ làm trong bóng tối. Mãi đến khi những biến cố ấy đã lùi vào một dĩ vãng rất xa thì may ra giới quan sát mới có thể lý giải sao cho hợp lý, nhưng khó mà tìm ra bằng cớ chắc chắn để biện minh cho những “lý giải” ấy.
    Dẫu sao, nói cho cùng thì những điều mà “quyền lực ngầm” này đã và đang làm, thảy cũng chỉ vì phục vụ tối đa cho quyền lợi của nước Mỹ. Tiêu chí thứ hai, không kém phần quan trọng, đó là phải truy diệt những nhân tố có mưu đồ thay thế vai trò bá chủ của nước Mỹ, dù có lâu dài hoặc tốn kém đến đâu cũng mặc. Bởi thế, những chính sách bang giao quốc tế của Mỹ xưa nay vẫn quay quanh một định luật bất di bất dịch, đó là:
    “CHẲNG THÀ MÌNH PHỤ NGƯỜI, CÒN HƠN LÀ ĐỂ NGƯỜI PHỤ MÌNH” (Tào Tháo, b.155 – d.220 AD).

    • Tên đi theo người và vì thế tên cũng là người!
      Quan bác Lý Chính Luận viết hay quá, sâu sắc quá!
      =Mâc dù ngài chỉ phân tích ngắn gọn, nhưng rất đầy đủ để đi đến kết luận chắc và đẹp như đá Hoa Cương-Granite!
      Trích Lý Chính Luận:
      (Bởi thế, những chính sách bang giao quốc tế của Mỹ xưa nay vẫn quay quanh một định luật bất di bất dịch, đó là:
      “CHẲNG THÀ MÌNH PHỤ NGƯỜI, CÒN HƠN LÀ ĐỂ NGƯỜI PHỤ MÌNH” ).
      Cho em ngả mũ kính đàn anh Lý Chính Luận!

    • Không phải đâu là không phải đâu. Bang giao của OBama thế nào thì không nên nói đến, bởi vì…. biết cái gì mà nói. Nó nói đàng đông thì mình phải nhìn về đàng tây. Nó lại thừa tiền đi vung vãi như đại còm sĩ Tony đã nhắc.
      Chỉ có điều, thấy cái gì lợi lộc thì ca hát, cái gì không được thì vừa la làng vừa phòng thủ.   
      Thí dụ như VOA Tiếng Việt, mình vẫn xem, nhưng thấy cái gì cả chớn là lật mắt ra liền cho mọi người cùng thấy để đừng có mừng hụt. Đại còm sĩ Tony đã nói : Chơi với OBama chỉ được ngủ một con mắt.
      Xin phép đàn anh Tony để trích dẫn những lời vàng ngọc. Không hiểu tại sao lúc nầy, nhà cháu thuộc những lời phán bảo của đàn anh đến vậy.

      • Kính cám ơn quan bác Minh Nguyen đã quá khen em!
        Gớm, quan ngài cứ khéo đùa:
        Cả thế giới, kể cả qúi đống minh chí cốt của Hoa Thạnh Đốn một thời gian dài cũng hoa mắt chẳng hiểu sáng mai khi mặt trời le lói sau lớp sương mù bao phủ Nhà Trắng, Tông Tông Mỹ Quốc sẽ họp báo nói gì…
        Ấy là chỉ có hai mươi bốn tiếng đồng hồ thôi nhá.
        Còn về lâu về dài thì ai mà đoán được Uncle Sam sẽ binh đường nào?
        Chúc quan bác cùng gia quyến một mùa Giáng Sinh đầy Ơn Chúa Hài Đồng!

  7. Trọng kính quan tác giả Trọng Dân!
    Kính thưa qúi Trưởng Thượng:
    Có tuổi, trải đời và chịu nghiền ngẫm chính trị trên xứ sở tự do, dân chủ như anh em Việt Nam tị nạn chúng mình, ai cũng biết rằng thì là:

    (Cái gì lên tới đỉnh, rồi ra cũng phải xuống!)
    Những con sóng biển lên xuống dễ nhìn, nhưng ngay như làn sóng điện, mặc dù không nhìn thấy, nhưng nó cũng lên xuống theo chu kỳ.

    Chính trị và văn minh nhân loại cũng thế!
    Quốc gia này lên một thời gian, rồi cũng phải nhường cho quốc gia khác.
    Sắc dân này khôn hơn những dân tộc khác, kênh mặt ta đây dạy đời cũng chỉ được một khoảnh khắc so với chiều dài lịch sử nhân loại.

    Thế kỷ trước thuộc về người “Da Trắng Tây Phương”. Họ đã đóng góp cho nhân loại những phát minh tiến bộ vượt bực.
    Nói đâu xa:
    Ngay tại nước Mỹ này, cụ Tổng Thống Donald Trump cũng đang “vuốt ve tự ái” của nhóm đa số đã bị bỏ quên trong suốt 16 năm dài của hai thời kỳ Bill Clinton và Barack Obama….

    Và nhìn tổng thể trên toàn thế giới, mấy anh “Da Vàng” Nhật, Tàu, Hàn, Việt…v.v. đang đua nhau tiến thẳng về phía trước…

    Và sớm hay muộn, ai hiểu đời cũng biết:
    Cái gì cũng sẽ được thay thế theo thời gian, đó là luật trời!
    Cám ơn quan tác giả cùng qúi trưởng thượng!

    • Mới đi Hawaii về thì không ngờ diễn đàn sôi động đến như vậy. hai bài viết của tác giả post cùng một lúc. Đọc bài này xong tôi choáng váng. Chào anh Tony, vẫn khỏe chứ? Bên vùng East của mình tuyết đổ lạnh quá chịu không nổi, lật đật bay xuống lại Cali.

      • Vâng thời tiết Cali mùa này thì quá tuyệt vời.
        Đồ ăn thức uống chắc chắn khỏi chê, xin đán anh Blackjack “hưỡn hưỡn” càng lâu càng tốt…nhe.
        Lạnh lẽo tuyết tung, già cả như anh em mình, chịu lâu, không chêt vì bệnh này cũng tiêu vì “tật” nọ, bác ạ.
        Cụ Trọng Dân giấu nghề bấy lâu nay, giờ mới chịu tung mấy miếng “Võ Độc” làm bà con hoa mắt thán phục.
        Xin đàn anh ráng giữ gìn sức khỏe để còn chia sẻ ý tưởng mưu mẹo với bác Trọng Dân nhé.
        Kính bác Blackjack!

  8. Một lần nữa, rất cám ơn t/g và d/đ DCV đã biên soạn một bài viết súc tích cho đọc giả.

    Lần theo bài viết, tôi tìm được trang mạng của CPD để tìm hiểu thêm về vấn đề các công ty Mỹ đem tiên hưu pension đầu tư sang Trung quốc…link

    https://presentdangerchina.org/2019/10/navy-secretary-senators-weigh-in-on-national-security-risks-of-passive-investments-in-malevolent-chinese-companies/

    Thật là hết nói nổi mấy cái công ty Mỹ phản phúc nối giáo cho giặc. Chúng ta cần phải liên lạc với các quỹ đầu tư retirement của chúng ta để truy hỏi cho rõ vấn đề này.

    • Thưa anh Political Science 101,

      May mùa này tôi retire rồi nên cái việc đầu tư tiền retire qua Trung cộng tôi không lo mấy. Trong phần 401K có option US stock và Foreign stock. Người Việt chúng ta chỉ cần đừng lựa option Foreign Stock là đỡ được phần nào cái vụ đầu tư tiền của mình qua China

      Tuy nhiên, một anh bạn của tôi vốn là accountant lại nói mình lại bị dích vào các option lựa mutual fund, mà hầu hết đều đem qua China. Cho nên giống như anh nói, cần phải có một Civil Right movement nho nhỏ trong cộng đồng người Việt phản đối các công ty 401k đầu tư tiền hưu qua China. Phản đối bằng email thông báo al64n nhau trước, rồi phản đối bằng complaint letter lên Human Resource khi có dịp, vv

      Về phần FED employee như tôi thì vừa mới gần đây, đã có luật cấm đem tiền hưu của nhân viên LB đầu tư sang China.

      Trân trọng

    • Kính đàn anh Political Science 101:
      Dù quan bác đầu tư kiểu gì đi chăng nữa, đến 70 tuổi rưỡi, đàn anh cũng phải lấy ra một số tiền theo tỷ lệ nhất định hàng năm. Để tiêu xài, và…..đóng thuế.
      Sau đó, khi không còn lái được xe nữa, chúng ta bắt buộc phải vô viện dưỡng lão. Viện sập sệ nhất cũng khoảng sáu ngàn usd/tháng.
      Nhưng nếu vị nào không còn khả năng tự lo cho mình nữa, tháng mười ba, mười bốn nghìn/tháng là chuyện thường.
      Và với ngôi nhà gần triệu, một người bạn em cũng bay cái vèo trong vòng mười năm cuối đời (Recovery Property).
      Chúng ta đến Hiệp Chủng Quốc với cái quần xà lỏn, hãy tin em đi, anh em mình sẽ ra đi với hai bàn tay trắng!
      Kính đại huynh Political Science 101!

      • Tôi mới đang vừa retire phơi phới mà anh Tony hù kiểu này làm tôi teo quá, thôi, kỳ này chờ có dịp cầm cờ vàng lao ra mà chết với Việt cộng, vừa hà tiện tiền vừa lại có thể giúp ích gì cho núi sông.

  9. Cám ơn bài viết tuyệt vời của T/g Nguyễn Trọng Dân.

    Nhiều sự thật và viễn kiến trong bài chủ giúp Dân Nam thêm tin tưởng và hy vọng vào lời đoán mò của mình bắt đầu từ năm 2011 rất có thể trở thành sự thật.

    Dân Nam gởi lại đây link bài viết vừa nói, thử đoán mò Mỹ hợp với phe Đồng minh sẽ giựt sập 4 nước cộng sản còn lại : Trung cộng, Việt cộng, Hàn cộng và Cu cộng. Phù hợp với mục tiêu của “The Committee on the Present Danger: China”, “Ủy Ban Đối Phó Hiểm Họa Cộng sản Trung quốc.” do T/g Nguyễn Trọng Dân dịch thuật và trình bày.

    Mỹ Trở Lại Á Châu và Lộ Trình Hoa Kỳ

    http://www.danchimviet.info/my-van-bao-ke-cho-viet-cong/01/2019/13451/#comment-47964

    Dân Nam

  10. Đọc Trong Dân viết ủy ban Quyền lực của chú Sam giống phù Đổng Thiên Vương (Thánh gióng) sao mà lạnh xương sống món nợ mấy ngàn tỷ trên đầu Dân Mỹ chỉ có Chiến tranh với Tàu mới quỵt nợ ,cái ủy ban nầy ra đời chỉ nhằm xoa dịu cái hết thời của Mỹ ,dám gây chiến với Tàu không ? 100%là không . Thế giới hôm nay dựa vào nhau mà sống ,Chiến tranh thương mại vừa qua bên nào cũng mẻ đầu sức trán ,Thời Liên Xô khác nhau rất nhiều với Thời Tập cận Bình ,các công ty Mỹ thì thậm thụt buôn bán với Tàu ,Anh Trump làm được gì ,đang lo sốt vó không biết có ngồi yên trên cái Ngai Vàng hay không ? Toàn thánh trên bàn phiếm ./

    • Đàn anh không ở Mỹ cho nên không thắc mắc , nhưng dân con cháu OBama như chúng tôi lo sốt vó. Tiền bỏ vào quỹ hưu bổng là tiền mồ hôi nước mắt, chứ chúng tôi đâu có thậm thụt tiền của dân của nước bỏ vào túi riêng thoải mái như cs Vietnam đâu.
      Của đau thì con xót, đàn anh thông cảm.

      • Đàn anh đang làm ở hãng …gà bên Úc à.
        Chết mẹ, Tàu ở Úc đông như ruồi ở Việt nam ấy, có một anh đẹp trai còn nhà Tolam đã dê được bà Bộ trưởng thương mại đa tình của Úc hồi lẩm. Không biết bà có nghe lời anh đẹp trai mà đem tiền hưu bỗng của hãng gà qua tàu không dậy. Đàn anh hỏi cho kỹ xem sao. Đứng cắt gà ngày 8 tiếng đâu phải chuyện đùa, chưa kể đứt tay chảy máu nữa. Nếu bị úp hụi, già không có đồng teng nào thì có nước chửi thề chứ làm gì được nhau…. Cẩn thận nhá.

          • Em ơi bà nầy mê thằng công an nầy ,tự thú nhận là không cản nỗi cái hấp dẫn đặt biệt của con người cộng sản nên ngã ngay vào vòng tay .còn chuyện lóc thịt Gà ,thì nhiều dân việt lắm Nguỵ già vào làm lậu ăn tiền trợ cấp nhãn nhãn ,có gì phải bàn luận ,còn tiền hưu trí thì tụi Úc nó đầu tư khắp nơi tiền lời cũng rủng rỉnh ./

  11. Thật ra, bộ phim “Chiến tranh VN” của Ken Burns chỉ là một trong những bước đầu của cả một chiến dịch qui mô nhằm đạp đổ những gì rất nhỏ, rất ít còn sót lại của VNCH. Nhìn bên ngoài thi chúng ta ai cũng tưởng Ô Trump kèn cựa, đấu đá, tưởng chừng như “không đội trời chung” với truyền thông Mỹ. Nhưng nói về chiến dịch bôi bẩn xoá sổ VNCH thì dường như cả hai cùng đồng điệu với nhau. Công khai công kích John Mac Cain từ lúc vận động chạy vào Nhà Trắng cho đên khi MacCain nằm xuống, Ô Trump quả đã đạp đổ một nhân vật huyền thoại của Mỹ trong chiến tranh VN mà bất kỳ một người Mỹ nào cũng biết đến! Đó là chưa kể những sự kiện về quan hệ nồng ấm giữa Mỹ và Việt Nam: 4 đời tổng thống Mỹ liên tiếp, ai cũng qua thăm VN. Tháng 3 năm 2018, HKMH USS Carl Vinson ghé thăm hữu nghị VN và giao lưu với người dân địa phương VN ở Đà Nẵng đến mấy ngày liền, mời cả quan chức VC lên tàu để tham quan, ăn uống linh đình mới rình rang chứ! Chưa hết, lần qua VN dự thượng đỉnh với Ủn ở Hà Nội hồi đầu năm nay (2019), ông Trump còn giựt lá cờ máu từ tay một em thiếu nhi và vẫy vẫy, cười cười với bàng dân, làm dấy lên một cơn bão mạng đến mấy ngày liền…

    Tuy nhiên, tôi thấy tất cả chỉ là một màn ngắn trong một thiên trường kịch không bao giờ dứt. Người Mỹ ngu lắm hay sao mà không thấy CSVN trước sau cũng chỉ là một bọn cô hồn, đầu trộm đuôi cướp? Muốn o bế tâng bốc bọn này, không lẽ Mỹ cứ đấm ngực than van “lỗi tại tôi mọi đàng” trong chiến tranh VN hay sao? Mỹ chỉ còn VNCH để làm mục tiêu phỉ báng để cho CSVN thấy một điều: tao viện trợ cho VNCH ăn ngập mặt mà chúng làm ăn không ra gì nên mới thua, chúng mày đánh giỏi hơn VNCH nên chúng tao phải trọng dụng. Hơn nữa, VNCH trước kia là con chốt thí đã chết từ lâu. Nó đã chết một lần rồi, nay có lôi nó ra giết cho nó chết vài lần nữa cũng… đâu có sao, miễn mình đạt được mục đích thì thôi chứ!

    Coi chừng, có nhiều dấu hiệu cho thấy, đoạn kế tiếp trong thiên trường kịch này vẫn là VNCH. Còm sĩ quèn như tôi, có viết mấy thì cũng chỉ là “mua vui cũng được một vài trống canh” thôi! Xin nhường qúi còm sĩ phán đoán những gì sẽ xảy ra.

    • Nếu Việt Nam cộng Hòa đã chết rồi thì tại sao lại phải lôi ra để giết lần nữa. Điều này chỉ chứng tỏ Việt Nam Cộng Hòa chưa chết, đang sống hùng sống mạnh.
      Những điều trông thấy : sau 50 năm, cái tên Ngô Đình Diệm sống lại đường hoàng trong một cuộc triển lãm về lịch sử của dinh Norodom, mà thực ra chỉ là một cái cớ. Tàu Mỹ ghé bến Đà Nẵng. Sân bay quân sự Biên hòa được giao cho quân đội Mỹ. Đại sứ Mỹ tại Việt Nam lần đầu tiên viếng Nghĩa trang Biên hòa, và sau đó là trùng tu lại nghĩa trang này, những đơn vị quân sự sống trong đó đã dời ra….
      Một điều nữa nếu để ý thì sẽ thấy rằng tất cả các hoạt động của Mỹ đều nằm trong phần lãnh thổ của Việt Nam Cộng Hoà, không có một tàu chiến nào của Mỹ hay đồng minh Mỹ ghé bến Hải phòng, không có một sự sửa sang nào của Mỹ ở miền Bắc….
      Không có chuyện ngẫu nhiên, tất cả đều có một mục đích.
      Có thể là Mỹ đang tái thiết lại miền Nam để bồi thường chiến tranh , để một ngày nào đó Việt Nam Cộng Hòa trở lại ???

      • Quên, còn một công trình lớn : nhà máy nhiệt điện, nghe đâu Mỹ nó xây ở Biên hòa, Đồng nai gì đó. Nghĩa là ở miền Nam mà thôi.
        Mấy nhà máy nhiệt điện cs Vietnam xây dựng toàn xài đồ Tàu. Đây là nhà máy nhiệt điện xây bằng vật liệu made in usa nha.

        • @Minh nguyen: Cám ơn góp ý của bạn. Vâng, nhìn vẻ bề ngoài thì thấy như Mỹ đang o bế CSVN và đang muốn triệt tiêu VNCH. Tuy nhiên, thực tế cho thấy không phải vậy, ngược lại là đàng khác! Trích: …”Những điều trông thấy : sau 50 năm, cái tên Ngô Đình Diệm sống lại đường hoàng trong một cuộc triển lãm về lịch sử của dinh Norodom, mà thực ra chỉ là một cái cớ. Tàu Mỹ ghé bến Đà Nẵng. Sân bay quân sự Biên hòa được giao cho quân đội Mỹ. Đại sứ Mỹ tại Việt Nam lần đầu tiên viếng Nghĩa trang Biên hòa, và sau đó là trùng tu lại nghĩa trang này, những đơn vị quân sự sống trong đó đã dời ra”….(ngưng trích). Chưa hết, lúc gần đây, hàng loạt quân nhân Mỹ gốc Việt (VNCH) đồng loạt thăng chức và nắm giữ những vai trò quan trọng trong quân đội Mỹ đã đặt ra những câu hỏi cho giới quan tâm: Mỹ đang muốn gì với VNCH trong tương lai? Tương lai đó gần hay xa?

          • Sân bay Quân sự Biên hoà được giao cho Quân đội Mỹ hồi nào vậy Bác ,còn vụ cái tên NĐD sống lại chỉ là cuộc triển lảm về Dinh Norodom và lịch sử của nó có liên quan đến các nhân vật ngự trị trong đó ,còn chuyện Đại sứ Mỹ thăm nghĩa trang Nguỵ chẳng qua là thủ tục tưởng nhớ bạn bè mà nhà nước Hồ thông cảm ,còn chuyện thăng Tướng cho người Mỹ gốc. Việt chẳng liên hệ gì đến vai trò của họ ,Họ chỉ phục vụ cho Nước Mỹ ,với Mỹ Vnch đã Lui về dĩ vãng ,tương lai là họ đang giúp csvn sống Hùng sống mạnh theo nhu cầu Chiến lược đối đầu với Tàu ,xin các Bác thờ Nguỵ khai sáng não bộ nhìn vào thực tế hơn 40 năm chống cộng bằng mồm csvn nó sống khỏe và đang hất cẳng các bác chính ngay Nước Mỹ lớp Nguỵ Già sắp xuống lổ hết rồi ,con cái thì mất gốc thì làm được chuyện gì ?

          • Sao lại không làm được chuyện gì. Làm được quá trời thứ ấy chứ. Chẳng hạn 10 ngàn cs con được mướn chỉ để đập Việt Nam Cộng Hoà trên mạng, mà coi bộ còn phải mướn thêm nữa. Tạo job thơm tho không cực khổ gì cho các đồng chí đấy nhá.  
            Rồi những công trình của Mỹ làm tại miền nam tạo thêm một mớ công ăn việc làm cho dân lao động. Kệ, có chút đỉnh còn hơn không. Chứ những công trình giao cho Tàu thi công, nó đem dân chết đói của chúng nó qua, có mướn người Việt nào. Đă thế chúng còn lấy gái Việt, cạnh tranh bất chính với trai Việt bản xứ phải ế vợ, rồi nghe đâu, còn đòi phải có trường dạy chữ tàu cho con chúng nó nữa. Những chuyện này, chỉ có Việt Nam Cộng Hoà là lên tiếng ủng hộ, bênh vực dân Việt trong nước đấy nhá, có thấy cán nào lên tiếng đâu.  
            Còn chuyện tướng lãnh Mỹ gốc Việt lên lon vù vù, thì là chuyện bên Mỹ này, để ý làm gì.
            Chúng nó lên lon thì chúng nó nhờ, các anh mày đi trồng cỏ thấy mẹ để sống, có thèm nhờ đâu, phải không

          • @ TCLy :” Sân bay Quân sự Biên hoà được giao cho Quân đội Mỹ hồi nào vậy Bác”

            Lễ ký trao đất sân bay Biên Hòa cho Mỹ vào ngày 1/11 năm 2019/ Cover op bên ngoài cho rằng cần phải làm như vậy để tẩy rữa Dioxin trong …10 năm (?)

          • @Tưculy: Vâng, tư duy của bác nó như thế thì cứ để nó… như thế nhé! Cám ơn bác đã góp ý.

    • “Thật ra, bộ phim “Chiến tranh VN” của Ken Burns chỉ là một trong những bước đầu của cả một chiến dịch qui mô nhằm đạp đổ những gì rất nhỏ” -LCL

      Hay lắm! Câu hỏi đặt ra cho bạn là tại sao lại cần đến cả một chiến dịch quy mô như bạn viết chỉ để đạp …”những gì rất nhỏ”? “Những gì rất nhỏ ” đó nếu không bị đạp cho chết thì chuyện gì sẽ xảy ra?

      • @ LCL …

        One more thing…nếu bàn phím chỉ là mua vui một vài trống canh thì việc gì Việt cộng cần đến 10 ngàn thằng dư luận viên chống phá Việt Nam Cộng Hòa, lại còn tuyên bố văn học nghê thuật âm nhạc của Việt Nam Cộng Hòa là..”độc hại”

        • @Political Science 101: ” tại sao lại cần đến cả một chiến dịch quy mô như bạn viết chỉ để đạp …”những gì rất nhỏ”? “Những gì rất nhỏ ” đó nếu không bị đạp cho chết thì chuyện gì sẽ xảy ra?”
          Tôi cũng tự hỏi một câu như câu hỏi của bạn. Có điều, chính trị mà bạn, đôi khi coi vậy mà không phải vậy, có khi ngược lại là đàng khác! Tuy bạn chê tôi thiếu kiến thức (trong còm nói về Hiệp uơc quân sự- kinh tế Mỹ – VNCH), nhưng tôi vẵn không thể không suy đoán rằng, biết đâu Mỹ đang dùng kế “minh tu sạn đạo, ám độ Trần thương” của Hàn Tín năm xưa?
          Nói về Hiệp Ước Quân sự- Kinh tế Mỹ – VNCH, tôi có thể nói chắc chắn rằng đây chỉ là một cách nói của truyền thông dựa trên thực tế những viện trợ ồ ạt mà Mỹ đã giúp VNCH năm xưa. Trên thực tế, KHÔNG CÓ MỘT VĂN BẢN CHÍNH THỨC NÀO VỀ HIỆP ƯỚC NÀY, (văn bản qui ước phải nêu rõ quá trình đàm phán, các điều khoản thoả hiệp, nơi ký, ngày ký, ai đại diện cho mỗi bên để đưng ra ký). Do đó, “hiệp ước” này thật ra chỉ là cách hiểu biết nhau để hành động trong tình thế cấp bách của VNCH thuở đó.
          Tôi có nói sai, xin bạn trưng dẫn bằng cứ. Nếu có bị mắng là đồ “thiếu hiểu biết” mà có dịp được hoc hỏi thêm một điều mới thì tôi vẫn cho rằng mình rất may mắn, xin cám ơn bạn truớc.

        • Còm của tôi viết với tất cả tấm lòng, nhưng có thể cái mình viết không đúng với thực tế hoặc không hợp ý với người đọc, cho nên có thể làm cho họ cười. Không lẽ bạn không hiểu tôi nói: “mua vui cũng được một vài trống canh” là vì cái ý đó?

          Bạn không muốn đọc và không đồng ý với tôi thì đừng đọc, chả ai bắt, việc gì phải đem “mười ngàn” dư luận viên ra mà hù tôi cơ?

        • Khi nào Mỹ giao Cam ranh thì đáng nói còn Biên hoà chỉ là Tẩy độc dioxin ,thuần tuý thôi ông bạn Tình báo Tung Nam Hải nó khắp nơi trong quân đội cộng sản ,phi trường Quân sự chỉ là một căn chiến thuật không đáng để Mỹ Quan Tâm ./

  12. Trọng kính qúi đàn anh cùng ngài tác giả Trọng Dân!
    Thưa:
    Qúi cụ Việt Nam Cộng Hoà tị nạn trên đất Mỹ, những người không đội trời chung với Việt Cộng, chỉ cần đọc hết bài này là biết mình phải làm gì!

    Qúi quan chức chính quyền trong nước, những người đang lèo lái con tàu quốc gia, hoặc những vị đang cố giữ cái ghế của mình đặng bảo vệ an toàn cho quyền lợi cá nhân, chỉ cấn đọc hết bài này!

    Các em các cháu trẻ đang tranh đấu với Việt Cộng trong nước đang loay hoay tìm đường “giải phóng quê hương”, chỉ cấn đọc hết bài này!

    Những người mang dòng máu Việt may mắn được sinh ra và lớn lên ở những quốc gia dân chủ Tây Phương nhưng có lòng với nguồn gốc của mình, chỉ cần đọc hết bài này!

    Trọng kính qúi Trưởng Thượng:
    Biết cụ Trọng Dân qua văn thơ chính trị đã lâu, nhưng không ngờ kiến thức của vị Thức Giả này lại ghê gớm đến như thế này!

    Đúng như các cụ đã dạy:
    Thiên hạ nhân, thiên hạ tài!
    Ngả mũ phục ngài Trọng Dân đáng kính!
    Bye bye qúi Trưởng Thượng!

    • Còm bàn luận về chính trị thời cuộc mà đàn anh viết như đang quảng cáo thuốc trị bá bệnh của nhà thuốc Đại Từ Bi vậy.
      Chúc đàn anh hollidays vui vẻ.

      • Minh nguyen hãy thông cảm!
        Trong lời khen có cánh bay…lững lờ của đàn anh Tonydo là để bào chữa cho câu:”ai tin Mỹ chơi thẳng tay với Tàu cộng nếu không điên thì cũng tưng tửng”.

        Thôi, xin chúc đàn…Đu bình an, và nhớ câu:”quân tư nhất ngôn quân tử dại, quân tử nói đi nói lại là quân tử…Die,..lộn, quân tử khôn”.

        • Thưa đàn anh Tudo, cái nhà ông Tony nầy ghê gớm lắm chứ chẳng chơi. Ông ta đang chỉ đường cho cs Vietnam: “Qúi quan chức chính quyền trong nước, những người đang lèo lái con tàu quốc gia, hoặc những vị đang cố giữ cái ghế của mình đặng bảo vệ an toàn cho quyền lợi cá nhân, chỉ cấn đọc hết bài này! ”
          Như vậy, đại còm sĩ Tony là cs chăng ?? Không. Vì ” 50 năm nghiên kiu chánh trị” cho nên chứng tỏ cho thấy sự hiểu biết sâu rộng đó thôi. Nhưng dù thế nào, dù cho có thọt gậy bánh xe hay gì gì thì đại còm sĩ Tony cũng chỉ là một con bìm bịp, nghĩa là có thể làm cho người ta mất ngủ và chỉ có thế mà thôi.

        • Cám ơn quan bác Tudo.com!
          Vâng, từ đông sang tây, anh chính trị nào chẳng “nói đi, nói lại”?
          Ngay như cụ Trump nhà mình trong mấy năm qua, bác ạ.
          Trong chính trị, thưa đàn anh:
          (Quân tử nào mà NHẤT NGÔN thì quân tử đó chỉ có nước đi cày ruộng!)
          Đại huynh muốn biết thế nào là America First, xin vô Nhà Trắng hởi cụ Trump!
          Còn nếu ngài muốn biết thế nào là Qúa Độ Xã Hội Chủ Nghĩa, xin mời đàn anh về Ba Đình hỏi bác Trọng!
          Đơn giản cuộc đời chính trị:
          Lúc chưa có quyền trong tay, người ta nói một đằng!
          Khi nắm được thiên hạ, các cụ ấy phải phang một nẻo!
          Ôi chính trị loài người!
          Kính chúc đàn anh Tudo cùng gia quyến một mùa Noel vui vẻ và nhiều Ân Sủng từ Thượng Đế Toàn Năng!
          Xin giữ ấm và đừng nghĩ chính trị trong mùa Giáng Sinh nhe bác!

      • Kính bác Minh Nguyen!
        Vâng thưa đàn anh: Lễ Tạ Ơn đã qua, nhưng Noel thì đang ngấp ngé ngoài cửa số.
        Và thưa đại huynh:
        Là những người được thừa hưởng ánh sáng văn minh của người “Da Trắng Tây Phương” trong một thời gian dài, chúng ta hiểu rõ rànge rằng thì là:
        (Mọi sự đều nằm trong bàn tay của Đấng Toàn Năng, ngay cả một sợi tóc trên đầu!)
        Việt Nam ta cũng nghĩ gần giống vậy:
        (Người tính, không bằng trời tính!)
        Và dù bạn là người xứ nào, thông mimh tới cỡ nào đi chăng nữa: (Với tay cũng chẳng bao giờ qua khỏi Trời).
        Và thưa đàn anh Minh Nguyen:
        (Người Mỹ hiểu chuyện này hơn bất kỳ dân tộc nào!).
        Kính chúc đàn anh cùng gia quyến một mùa Giáng Sinh vui vẻ và đầy Hồng Ân của Đấng Toàn Năng!
        Kính đại huynh!

    • Trade deficit is the first phase. The next phase is the financial deficit which will create BANK RUN in China.

      Roger Robison not yet mentioned in The committee on Present Danger: China.

      Nhập mẹ nỏ vào China.

      • Thời xa xưa sau khi Mỹ trả lại độc lập cho Phi Líp Pin, đã có nhiều vị chính trị nghĩ tới chuyện cho Phi thành một tiểu bang của Hiệp Chủng Quốc.
        Thế nhưng dân Phi chống đối quyết liệt.
        Và thưa đàn anh son pham, kết quả nước Phi ngày nay ra sao, mọi người đều thấy.
        Bang California, Hoa Kỳ là một bang giàu và quan trọng nhất của quốc gia số một thế giới này.
        Thế nhưng hồi người Mễ Tây Cơ bị mất bang nảy vào tay Hoa Thịnh Đốn, rất đông dân chúng…. hoài cổ thương nhớ nhìn về Mexico City.
        Thế giới ngày nay với tiến bộ vượt bực về công kỹ nghệ, nước nhỏ nếu có điều kiện nên nhập vào nước lớn giàu mạnh, có lẽ tốt cho dân chúng, bác son pham ạ.
        Kính quan đàn anh son pham!

  13. Bài này decode rất nhiều info. Quả thật là không ngờ và hết sức khâm phục! Tôi vẫn còn đang nghiền ngẫm suy nghĩ về bài viết này và tôi có cảm tưởng như t/g có thể viết tiếp thêm nữa về chiều sâu chiến lược của CPD, nhưng lại cắt ngang khéo léo bằng đoạn kết. Nghĩa là tg vẫn chưa muốn trình bày hết sự hiểu bết của mình về hiệp hội siêu quyền lực CPD. Trong bài viết này có rất nhiều đoạn t/g viết làm tôi rùng mình, trong đó có đoạn t/g đưa ra về vấn đề về các quỹ tiền hưu retirement do dân Mỹ đi làm đóng góp lên trên cả ngàn tỷ dollar được đem qua Trung Quốc đầu tư để rồi bị Trung Quốc khống chế. Đây rõ ràng là một hiểm họa không thể coi thường. Cám ơn tác giả NTD và diễn đàn DCV đã biên soạn một bải rất súc tích cho mọi người đọc và suy nghĩ.

  14. Có ai ngờ Google, Microsoft, Facebook, Apple … bây giờ lại tha thiết về phe với Tàu cộng, chống lại chính tổ quốc tự do dân chủ của mình là nước Mỹ ? Cùng với tư bản chứng khoán như Bloomberg, đang ra tranh cử ứng viên TT cho đảng Dân Chủ, cùng với chiến lược gia siêu giàu, già lão nhưng còn ảnh hưởng mạnh Kissinger (vừa kêu gọi thần phục Tàu cộng), thì những người tự do dân chủ ở Mỹ và khắp thế giới đang đối diện với 1 cuộc chiến vô cùng khó khăn, nguy hiểm.
    Bọn trùm các công ty online đang nắm giữ thông tin cá nhân chi tiết của 7 tỉ người trên quả đất. Chúng có siêu quyền lực ma mãnh. Mỉa mai thay, siêu quyền lực của các công ty Mỹ lại đang chống lại nước Mỹ với mưu đồ hợp tác với Trung cộng tạo ra 1 xã hội Orwellian, xã hội Big Brother. (Xã hội mà bọn lãnh tụ theo dõi tất cả công dân mọi nơi mọi lúc)

    Tác giả bài này đã cho thấy 1 tia sáng lạc quan với sự tái xuất hiện của CDP. Cùng với TT Trump và các cộng sự thì nước Mỹ với lý tưởng tự do dân chủ, nhân quyền có cơ hội chiến thắng cuộc chiến chống lại bọn tân độc tài (digital dictatorship). Tuy nhiên có rất nhiều khó khăn. Dù sao thì nước Mỹ không thể để thua cuộc chiến này vì thua trận này là con người sẽ mãi mãi làm nô lệ.

  15. Tại sao bao lâu nay bác Trọng Dân “ở ẩn”? Phải chăng đến giờ này giữa CPD và phe các đại công ty làm ăn với (hoặc “bằng”) Trung + đã có sự ngã ngũ về những thoả thuận hệ trọng nào đó nên bác muốn cho chúng ta bắt đầu tiếp cận những thông tin quý giá? Cảm ơn bác rất nhiều.

  16. Vậy có sai lầm khi “Nhà nước ngầm” để chính phủ và Quốc Hội Mỹ bỏ rơi VNCH? Để Nixon cho Kissinger đi đêm bắt tay với Tàu Cộng làm ăn để rồi đưa đến hiểm họa cho toàn nhân loại ngày nay? Bây giờ nước Mỹ mới thấy cái sai trong quá khứ? Vậy cái gì của “Quyền lực ngầm” là đúng? Giải quyết một vấn đề này thì lại đẻ ra một vấn đề khác. Nó cũng chỉ giải quyết được trong giai đoạn hiện tại, còn xa hơn nữa cũng không thể đoán được. Và cái mà họ đưa ra và hành động hoàn toàn là vì lợi ích cho các ông chủ đại tư bản chứ không phải là lợi ích của nước Mỹ, và cũng chính các tư bản gộc này lợi dụng xương máu và người dân Hoa Kỳ để làm giàu. Làm gì có chuyện vì đất nước?! Tất cả là vì quyền lợi của họ. Cứ nhìn lại quá khứ. Từ Obama tới gia đình Clinton và Biden, Bush… Tất cả những gì họ đã và đang còn làm hoàn toàn không phải cho người dân Mỹ mà cho chính họ và quyền lợi của phe nhóm họ. Nhìn cách họ, đa số là trong đảng Dân Chủ, chống tổng thống Trump thì ai cũng thấy và hiểu.

    “Tiếc rằng đối với cộng sản Việt Nam, báo chí tự do, các trang mạng tự do vẫn dùng hai chữ Việt Nam thay vì là “cộng sản Việt Nam”, tạo ra cơ hội tốt cho cộng sản trốn trách sự chống đối của thế giới và nhất là của Hoa Kỳ về mặt công luận.” Điều này càng chứng tỏ không có đúng hoặc sai; cũng không có cộng sản hay tự do, mà tất cả là vì lợi ích. Cũng như vì lợi ích của tư bản mà họ đã làm ăn với Tàu Cộng 30 năm nay. Và nay đang bị Tàu đe dọa tới lợi ích, không chỉ kinh tế, thương mại, tài chánh mà cả an ninh và sự “sống còn” của nước Mỹ. Có nguy cơ Tàu Cộng sẽ ngoi lên làm bá chủ thế giới, đẩy tư bản Mỹ vào cửa tử nên tư bản phải thay đổi coi cộng sản Tàu là hiểm họa và muốn diệt. Đó là lý do cái gọi là “Ủy ban đối phó hiểm họa cộng sản” lại xuất hiện chỉ đích danh là Tàu Cộng nhưng là vì quyền lợi của những tay đại tư bản. Và cộng sản VN không phải là hiểm họa nên Mỹ vẫn còn nuôi dưỡng. Họ vẫn vì lợi ích, vẫn áp dụng chính sách cũ, kết thân với cộng sản VN để ngăn cản bước tiến của Tàu Cộng ngày nay cũng như dùng Tàu Cộng chống lại cộng sản Liên Xô ở thế kỷ trước. Và điều này phản ảnh chính sách nước Mỹ là không có bạn bè vĩnh viễn và cũng không có kẻ thù vĩnh viễn mà chỉ có lợi ích TƯ BẢN là vĩnh viễn.

    Chính tư bản Mỹ giúp nước Tàu mạnh trở thành cường quốc, và ngày nay cũng chính họ đang lo sợ cường quốc cộng sản này sẽ nuốt nước Mỹ. Và riêng cho đảng cộng sản VN. Không phải Việt Cộng lo sợ Tàu Cộng tấn công, mà cái Hà Nội lo sợ là sợ đảng cộng sản VN sẽ tan rã một khi có chiến tranh. Thế giới sẽ nhảy vào can thiệp. Cả hai đảng anh và em, Tàu Cộng và Việt Cộng, đều lo sợ chế độ cộng sản lần này sẽ bị hủy diệt hoàn toàn không còn trên trái đất.
    nv

    • Đoạn cuối xin thêm vào các chữ in đậm cho rõ ý.

      Chính tư bản Mỹ giúp nước Tàu mạnh trở thành cường quốc, và ngày nay cũng chính họ đang lo sợ cường quốc cộng sản này sẽ nuốt nước Mỹ. Và riêng cho đảng cộng sản VN. Không phải Việt Cộng lo sợ Tàu Cộng tấn công, mà cái Hà Nội lo sợ là sợ LÀM BẠN VỚI NƯỚC MỸ, và sợ đảng cộng sản VN sẽ tan rã một khi có chiến tranh. Thế giới sẽ nhảy vào can thiệp. Cả hai đảng anh và em, Tàu Cộng và Việt Cộng, đều lo sợ chế độ cộng sản lần này sẽ bị hủy diệt hoàn toàn không còn trên trái đất.
      nv

    • Tại sao “nhà nước ngầm” lại xuất hiện? Nên nhớ Donald Trump ra tranh cử và làm tổng thống không nhận tiền của bất cứ thế lực tài phiệt nào và cũng không ăn lương. Ông chủ trương “Make America Great Agian”. Hoàn toàn vì quyền lợi nước Mỹ và người dân Mỹ chứ không vì tư bản và nhóm lợi ích nào nên cũng dễ hiểu tại sao tất cả đều chống tổng thống Trump. Không chỉ kẻ thù là Tàu Cộng mà ngay cả đồng minh và bạn bè cũng chống vì họ mất hết quyền lời thâm căn cố đế từ nhiều thập niên nước Mỹ đã cho họ. Nay bỗng dưng Trump lên làm tổng thống và cắt bỏ, thay đổi, đòi lại lợi ích công bằng cho Hoa Kỳ. Lần này đích thực là cho nước Mỹ và người dân Mỹ. Còn cái nhà nước ngầm thì cũng chỉ lo kiếm tiền và bảo vệ lợi ích của tư bản và tài phiệt.

      Tổng thống Trump không nhận tiền của tài phiệt nên làm việc và quyết định không bị họ chi phối. Ông sẵn sàng “tống cổ” đuổi việc bất cứ ai dưới quyền không làm theo chủ trương của mình. Ông hoàn toàn là vì quốc gia Hoa Kỷ và người dân Hoa Kỳ. Ông chủ trương không chỉ tiêu diệt kẻ thù mà còn sòng phẳng với đồng minh và đối tác bạn bè. Sòng phẳng với ngay cả bất cứ ai hay đảng phái nào trong nước cản đường, ngay cả với những người đại diện dân Mỹ mà làm nước Mỹ suy yếu. Từ xưa tới nay chưa có bất cứ một tổng thống Mỹ nào làm được như Trump.

      Cái ủy ban đối phó với hiểm họa Tàu Cộng xuất hiện lần này là để hỗ trợ và chống lại với tất cả những ai chống lại tổng thống Trump. Trump không thể làm nước Mỹ vĩ đại trở lại nếu nhận tiền của tài phiệt tư bản nên cái “nhà nước ngầm” chống Trump là vì vậy.
      nv

    • Nước Mỹ vô cùng sai lầm khi bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa, và tình hình trước mắt tại biển Đông chính là hậu quả của sự bỏ rơi đó. Tình hình rối loạn hệ thống và suy yếu các nguyên tắc đạo dức để nước Mỹ hùng mạnh chính cũng là do quả báo của chính sách bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa để lại. Nguồn lợi kinh tế đem lại từ chính sách bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa hiện là một con số âm khổng lồ cho nền tài chính nước Mỹ và con số thặng dư khổng lồ đem về cho nền kinh tế Trung quốc. Quan trọng hơn hết, chiến lược bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa đã khiến nước Mỹ bị Trung quốc từng bước khống chế từ tài chánh, mậu dịch, đầu tư, lẫn phát triển kỹ thuật mà các thành viên hiệp hội CPD trình bày tại các buổi thuyết trình ở Washington DC. Hãy tham dự các buổi thuyết trình này của CPD để biết thêm chi tiết và hiểu rõ hơn.

      • @Political Science 101

        Nói Tàu khống chế Mỹ thì không đúng. Họ không khống chế được bất cứ cái gi mà chỉ ăn cắp và từng bước chạy theo cho bằng Mỹ. Tàu chỉ lấn áp, và lấn áp được là vì chính quyền tiền nhiệm Mỹ bạc nhược. Chỉ nói muốn bằng thôi là Mỹ đã muốn diệt rồi. Còn nói khống chế tức là hơn thì không có. Mỹ không bao giờ để Tàu hơn mà phải diệt trước khi thấy bị đe dọa và CPD lập ra là vì mục đích đó. Mỹ đã nhìn thấy tương lai bị đe dọa nên họ phải ra tay trước khi trễ.

        Bỏ MNVN lúc đó, người Mỹ không cho là sai lầm mà là lối thoát sau khi ký Hiệp Định Paris để có lý do rút quân về trong danh dự; bên cạnh đó, đi đêm được với Tàu, người Mỹ không còn lo sợ làn sóng đỏ cộng sản tràn xuống Đông Nam Á và các nước ASEAN sẽ sụp đổ như MNVN. Bằng chứng là đã có Tàu ngăn cản bước tiến của cộng sản VN. Lúc đó Lê Duẩn bỏ Tàu theo Liên Xô và đem quân qua Miên diệt Pol Pot nên cộng sản Tàu mới đem quân tràn qua biên giới Bắc VN dạy Hà Nội một bài học với sự thông đồng của Mỹ.

        Sự việc và chiến lược 20 năm sau đương nhiên là phải khác lúc bấy giờ huống chi hơn 40 năm sau. Bây giờ Mỹ nhìn thấy hậu quả ngày nay. Nhưng lúc đó Mỹ bỏ VNCH để bắt tay cộng sản Tàu chống Liên Bang Xô Viết và chế độ cộng sản Liên Xô sụp đổ; hơn nữa, Mỹ tin tưởng một khi cộng sản Tàu làm ăn với Mỹ và phương tây thì nước Tàu sẽ giàu lên và tầng lớp trung lưu sẽ thay đổi thể chế.

        Nhưng cộng sản thì không bao giờ thay đổi ngoại trừ sụp đổ. Tàu Cộng, Hàn Cộng và Việt Cộng, tất cả đều như nhau. Vẫn luôn muốn cướp và đe dọa các nước láng giềng. Riêng cộng sản Việt thì cán bộ đảng viên bây giờ giàu quá rồi nên sợ không còn muốn chiến tranh. Cướp thêm được MNVN và thống trị cả hai miền Nam-Bắc, tất cả tài sản của dân và đất nước nằm trong tay chúng, và Hà Nội cho ngoại quốc vào đầu tư để tham nhũng và hối lộ mua quan bán chức cầm quyền cai trị. Thế là chúng mãn nguyện và chỉ lo bảo vệ đảng, còn chuyện đất nước bây giờ để Tàu và Mỹ lo. Tàu thì bảo kê đàn em theo ý Tàu; Mỹ thì đang từng bước gây chia rẽ. Mỹ xúi Việt Cộng chống Tàu Cộng. VN dưới chế độ cộng sản không có chủ quyền. Người Tàu ra vào đất nước VN như đi chợ và Mỹ cũng muốn thế. Cộng sản Hà Nội để Mỹ vào làm ăn và lợi dụng Mỹ để ngăn bớt ảnh hưởng của Tàu. Mới đây, Hà Nội lại ra Sách Trắng và Nguyễn Chí Vịnh lập lại lập trường Ba Không và thêm một Không nữa. Hà Nội bắn tiếng cho thế giới, đặc biệt là Tàu cộng và Mỹ biết, khẳng định là quân đội cộng sản VN không liên kết với nước nào chống nước nào. Rõ ràng không chống Tàu và cũng không chống Mỹ. Quân đội chỉ lo làm ăn kinh tế và bảo vệ đảng, còn biển đảo để Tàu và Mỹ định đoạt. Và đương nhiên vì quyền lợi tự do hàng hải ở Biển Đông và sự sống còn trong tương lai mà Mỹ phải ngăn chặn ảnh hưởng của Tàu bằng mọi cách, kể cả nếu cần, Mỹ có thể sẽ lật đổ chế độ cộng sản thay bằng một chính quyền hoặc chế độ khác nếu Hà Nội phản bội.
        nv

  17. Từ lâu, ở Mỹ và thời gian gần đây người Việt mình cũng bàn túi bụi thuật ngữ “Deep state” và cho rằng “quyền lực ngầm” là những ông chủ tiền như núi đó có quyền đưa một người lên ngôi tổng thống hoặc kéo ổng xuống. Riêng tôi, dù với cặp mắt…gà mờ nên chỉ thấy…lù mù trong bất cứ một cộng đồng nào, dù ở địa phương nhỏ, hay rộng lớn hơn của một gia đều có nhiều thành phần ảnh hưởng, tác động tới chính quyền của nước đó để đòi hỏi cân bằng quyền lực và quyền lợi của nhóm họ.

    Khi ông Trump khai hỏa cuộc chiến thương mại, rồi ông sỉ vả Trung Cộng từ ăn gian, ăn cắp tới ăn cướp và chỉ trích luôn cả các đồng minh lợi dụng Mỹ để chỉ được lợi về phần mình. Lúc đó tôi cũng chỉ có cảm giác nước Mỹ đang làm một cuộc đại phẫu thuật để thay tim, đổi mật sau cơn bạo bệnh sai lầm ở VN. Nhưng tôi chưa bao giờ biết Hoa Kỳ lại có “hiệp hội siêu quyền lực” gồm những tay cự phách nằm ẩn mình khi thấy đất nước lâm nguy là đứng lên cứu nước.

    Đọc qua sự nhận định, phân tích xuất sắc của t/g Trọng Dân ở bài bình luận trên, rồi tôi tự hỏi những vị cự phách VN còn đang ẩn mình nơi đâu?

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Tên