Mất bao nhiêu năm để dựng lại người?

8
Nhóm thanh niên VN chửi cầu thủ ghi bàn thắng người Uzbekistan. Ảnh FB

Bạn có thể trồng lại một cánh rừng, “tẩy sạch” một dòng sông ô nhiễm, hiện đại hóa một ngôi làng, canh tân kỹ thuật bắt kịp bước tiến nhân loại… Tất cả đều gần như không thể ở hoàn cảnh hiện tại nhưng vẫn có thể xảy ra nếu tận tâm tận lực. Tuy nhiên, bạn sẽ mất bao nhiêu thời gian để “dựng lại người” (tựa một quyển sách của nhà báo Đoàn Khắc Xuyên)? Với đà thoái hóa văn hóa đến tận cùng như hiện nay, chắc chắn phải mất ít nhất 100 năm để khôi phục lại những giá trị nhân bản căn bản và cốt lõi nhất vốn từng tồn tại ngay cả trong những giai đoạn thăng trầm và bi thương của lịch sử đất nước. 100 năm với một ý chí nhất định. Còn không thì sẽ chẳng bao giờ, khi mà văn hóa không những không được bồi đắp mà còn bị tẩy xóa hàng ngày.

Rải rác trong các bài viết mình, tôi thỉnh thoảng nhắc đến văn hóa miền Nam trước 1975. Điều này không phải là sự thương cảm hay hoài niệm. Tôi không ủy mị đến mức ấy. Tôi chỉ hàm ý rằng để dựng lại văn hóa thì cách khả dĩ hiện nay là học lại những bài học mà nền văn hóa miền Nam cũ để lại. Miền Nam ở đây không phải vùng miền trong khái niệm địa lý mà là một không gian văn hóa kết tinh từ ba miền. Muốn thay đổi “nền văn hóa” hiện tại thì phải có cái gì để thay thế. Cái đó chính là nền văn hóa và những giá trị văn hóa của miền Nam trước 1975. “Dựng lại người” là khó vô vàn. Nó phải trở thành một ý thức thường trực và được thực hiện thường xuyên. Dựng lại người là khó vô cùng. Điều đó vĩnh viễn không bao giờ làm được nếu không làm ngay từ bây giờ. Điều đó vĩnh viễn không bao giờ xảy ra nếu mỗi chúng ta không tự dựng lại mình, tự học lại mình và học từ người, tự tìm cho mình một liều kháng thể văn hóa đủ mạnh để không bị những thứ vô bổ nhảm nhí bủa quanh và tấn công hàng ngày.

Facebook Mạnh Kim. Đàn Chim Việt đặt tựa

8 BÌNH LUẬN

  1. Ơ…địt m, có đéo gì đâu mà các ông/bà phải bức xúc. Thế nước đang lên thì vận nước lên, các cháu ngoài bắc lên giây…địu ngay giữa đường để cả thế giới biết đến trái tim của cả nước là việc hoàn toàn đúng đắn. Vâng, chúng nó địt một cách nhân bản, vui buồn đều địt, sướng hay đau cũng phải địt. Đây là lối địt truyền thống có tự lâu rồi, từ thời đời ta có đảng. Thế các ông các bà cứ nghĩ xem, tiên sư nhà nó mà không địt thì đảng và nhà nước ta có đéo người mà làm cán bộ phục vụ nhân dân. Gia đình cách mạng không đấy! Nếu không cho các cháu địt đíu thì chúng lại đấm đá, đánh đập, đâm, đạp người khác thì khổ. Thôi, chúng ta hãy chia vui cùng với các cháu. Đéo mẹ…hơi đâu mà lo.

    • Ông Mạnh Kim trăn trở sau khi thấy thế hệ của Boác,…trần truồng địu nhau trên xe đầy đường phố, rồi địu cầu thủ đầy trên Vietjet Air chỉ vì mấy trái banh mà hỏi “Mất bao nhiêu năm để dựng lại người?”, thì có lẽ cũng hơi quá bi quan! Nên…thôi kệ mẹ nó hơi đâu mà lo.
      Nhưng bổng dưng tui giựt mình nghĩ lại, chết…mẹ rồi, phải lo chứ, bởi nếu có ai lở tay dựng cái…thằng cha huấn luyện viên đang nằm trong cái Mả lớn ở Ba Đình dậy là nguy.
      Bởi vì thằng chả sẽ…tái cấu trúc đội hình, rồi cho đá những cú…cướp bóc tàn khốc hơn và đoạt giải vô địch…Hốt Của Toàn Cầu thì đám nhóc nầy chúng sẽ bay lên tận Mặt Trăng, Sao Hoả, Sao Tinh…để xúm nhau địu địt là đất đá trên đó rơi về Trái Đất như thiên thạch thì bỏ mẹ cả đám!
      Mong ai đó? Làm ơn và làm phước đừng lở tay dựng dậy cái thằng người huấn luyện viên già… Râu đó, tui lo lắm!

  2. Bộ trưởng GD, bộ trưởng TTTT, tất cả trung ương đảng viên nên xem tấm hình những con người mới XHCN này để xem phải làm gì thêm nữa. Hồn nước đang réo gọi.

  3. “Dựng lại người khó vô vàng” Đồng ý với suy nghĩ nầy.Thật vậy dựng-lại-người có khi mất vài thế hệ,và có thể không-bao-giờ, nếu mổi con người không tự-dựng-lại mình và bên cạnh phải có một nền giáo dục khai phóng-nhân bản hổ trợ. Cam ơn Mạnh Kim đả mạnh dạn đưa ra quan niệm nầy. “Dựng-lại-người” có nghĩa con người hiện trạng của VN không phải là con người của Thế giới hiện tại !Hay nói khác hơn “con-người của bóng đá !!”của bàn nhậu.. !!

  4. Chúng tôi,những người sinh ra và lớn lên ở miền Nam.Không hề được giáo dục thù hận ai.Tôn trọng đối phương,không bôi nhọ họ.Cụ thể,không khi nào gọi ông Hồ là thằng,như người bắc gọi ông Diệm là thằng Diệm,coi đó là hành động hạ cấp.Không xem người Bắc là kẻ thù.Vẫn học thơ Xuân Diệu,Huy Cận,Chế lan Viên,Hoài Thanh,Hoài Chân…cho dù họ đã trở thành bồi bút,văn nô vì nhận định rằng họ chỉ là những nạn nhân,đáng thương.Quan trọng là thơ văn của họ được đưa vào sách giáo khoa của nhà trường.Vẫn cho lưu hành nhạc hay của các nhạc sĩ miền Bắc,ngay cả bản quốc ca của VNCH cũng của nhạc sĩ Lưu hữu Phước,trong khi ông cũng là tác giả của bản Giải phóng miền Nam,”Quốc ca” của phe đồi đầu đang giật mìn xe đò,pháo kích vào trường học Cai lậy..Vẫn hát nhạc của Văn Cao,tác giả Tiếng quân ca,quốc ca của đối phương,và học sinh miền Nam chẳng bao giờ được biết Văn Cao đã giết Khái Hưng,một nhà văn nỗi tiếng của Tự lực Văn đoàn,rồi cho vào bao bố ném xuống sông Hồng…
    Giáo dục phải nhân bản,vị tha và trân trọng chân lí.
    Dân tộc,nhân bản,khai phóng.Phương châm giáo duc miền Nam

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Tên