Chúng Tôi Không Đối Thoại Với Những Kẻ Vô Tư Cách

4
Thiếu úy Hải kéo lê chị Thảo. Ành & chú thích: GĐVN

Về cơ bản, chị là loại rác rưởi bật lại công an, những kẻ cặn bã này đéo phải dân, chúng là tội phạm, cần đc tóm lên đồn

Nguyễn Quang

Tú Xương tên thật là Trần Tế Xương, người làng Vị Xuyên – M Lộc – Nam Định. Ông sinh năm 1870, và từ trần vào năm 1907.

Thế còn bà Tú?

Bà ấy chào đời lúc nào? Tạ thế năm nao? Quê quán nơi đâu? Nhũ danh là gì?

Sách của nhà văn học Vương Trí Nhàn (Cánh Bướm Hoa Hướng Dương – Phác Thảo Chân Dung 39 Nhà Văn, NXB Phụ Nữ, Hà Nội: 2006) có ba bài viết Tú Xương nhưng cũng không một chữ nào nhắc đến người bạn đời của ông!

Bà Tú âm thầm đi bên cạnh cuộc đời của nhà thơ sông Vị như một cái bóng mờ, và chỉ được độc giả biết rất lơ mơ, qua năm ba câu thơ (ngăn ngắn) của chồng:

Quanh năm buôn bán ở mom sông

 Nuôi đủ năm con với một chồng

Lặn lội thân cò khi quãng vắng

Eo sèo mặt nước buổi đò đông

Tôi băn khoăn tự hỏi: những chiều “lặn lội thân cò khi quãng vắng(hay những sáng “eo sèo mặt nước buổi đò đông) có hôm nào bà Tú bị một tên sai nha bạo hành, nắm tóc kéo lê trên đường đê, vì tội “buôn bán ở mom sông” không? Câu hỏi này chợt đến đêm rồi, một đêm khó ngủ, sau khi tôi tình cờ đọc xong một bài báo ngắn (“Người Phụ NBCông An Túm Tóc, Kéo Lê Gây Thương Tích Lên Tiếng”) trên trang Gia Đình Việt Nam. Xin ghi lại toàn văn:

Đêm 29/9, trên mạng xã hội lan truyền một clip công an túm tóc, kéo lê một người phụ nữ bán hàng dong bên vệ đường khiến chị chảy máu đầu đã khiến cư dân mạng xôn xao. Qua tìm hiểu, được biết, chị Nguyễn Thị Thu Thảo (39 tuổi, ngụ phường 12, quận Bình Thạnh) bị Thiếu úy Bùi Xuân Hải (công tác tại Công an phường 6, quận 3, TPHCM) túm tóc, kéo lê gây thương tích.

Chia sẻ với Dân trí, chị Thảo cho biết, hàng ngày chị bán hàng rong ở khu vực hồ Con Rùa từ khoảng 17h đến 1h sáng hôm sau.

Chị Thảo thừa nhận, lúc bị công an yêu cầu không được lấn chiếm lòng lề đường, chị có chửi Thiếu úy Hải. “Tôi bán hàng lương thiện chứ có bán heroin đâu mà đuổi. Vợ anh ở nhà có cực khổ như tôi đâu mà anh biết… Sau đó ảnh đuổi theo túm cổ áo, nắm tóc tôi. Anh Hải đánh vào đầu tôi, vết rách trên đầu là do nhẫn của ảnh gây ra“.

Chị Thảo chia sẻ thêm: “Có thể lúc đó anh Hải sốc vì câu chửi của tôi, sẵn hơi men nên mới làm vậy. Chứ ngày thường tôi cũng nói chuyện với ảnh, thường ngày ảnh chỉ nhắc nhở, đuổi đi chứ không hung dữ như tối hôm đó”.

Trưa ngày 30/9, chị Thảo và mẹ được Công an phường 6, quận 3 mời lên xin lỗi, đề nghị bồi thường chi phí chữa trị vết thương. “Anh trưởng công an phường nói là cha mẹ anh Hải muốn gặp mặt Thảo để xin lỗi nên mời 2 mẹ con tôi lên phường, khi tiếp xúc nhìn họ cũng rất hiền và chân thành nên 2 mẹ con tôi đã chấp nhận lời xin lỗi. Họ có đưa cho Thảo ít tiền nói là để bồi bổ sức khỏe và lo chi phí thuốc men, chứ tôi cũng không đòi hỏi gì cả”, bà Nguyễn Thị Thu Cúc (mẹ chị Thảo) chia sẻ với Dân trí.

Tôi biết bán hàng rong ở hồ Con Rùa là vi phạm pháp luật nhưng vì không có việc nào khác để kiếm tiền trong khi sức khỏe mình lại yếu. Hàng ngày, tôi phải ra hồ bán hàng từ lúc 5h chiều cho đến 1h sáng ngày hôm sau mới được nghỉ nhưng cũng chỉ thu được hơn trăm ngàn.

Vì không chịu được cái nghèo, chồng tôi đã rũ bỏ trách nhiệm, để lại 2 đứa con còn ngây dại cho mình tôi nuôi. Ngoài ra, tôi phải nuôi thêm bố bị tai biến nằm một chỗ, mẹ bị hở van tim và 2 đứa cháu nữa. Hàng tháng, tiền ăn, tiền học cho con, tiền thuốc men cho bố mẹ đã khiến cho tôi thêm gánh nặng mưu sinh, phải liều lĩnh để kiếm tiền nuôi họ”, chị Thảo buồn bã cho biết.

Chia sẻ thêm với Trí thức trẻ, chị Thảo nói: “Sự việc đã xảy ra rồi, tôi cũng có phần sai nên không oán trách gì anh Hải. Phía Công an P.6 và gia đình anh Hải cũng nói lời xin lỗi và hỗ trợ thuốc men nên tôi muốn kết thúc sự việc ở đây.”.

Bà Thảo dù bị nắm tóc kéo lê trên đường phố nhưng vẫn nhận “phần sai” về mình, cũng không dám “oán trách” ai cả, và chỉ “muốn kết thúc sự việc” cho nó êm xuôi thôi. Đó là một thái độ cần thiết của một người hiểu biết. Bà biết rằng cuộc đời mình sẽ còn phải gắn liền với ghánh hàng rong (cho tới chết) để nuôi con thơ, cùng bố mẹ già nên cần nhẫn nhục với lực lượng công an và dân phòng.

Tuy biết điều như thế nhưng bà Thảo vẫn bị đám dân phòng trên mạng, trực thuộc Ban Tuyên Giáo, đánh bồi thêm một trận nữa (cũng) tàn bạo và kinh hoàng không kém:

Chị lừng danh hồ con Rùa với ngoại hiệu Thảo xì ke, hay Hồ thị thu Thảo, chị thu tiền bảo kê và cho vay lãi, thân nhân lẫn nhân thân của chị tuyệt đối xấu, toàn nghiện. đéo tin tôi, ra hồ con Rùa hỏi luôn hehe.

ko 1 người tử tế nào nghe danh chị mà ko lạnh toát sống lưng, chị là bất hủ. Chị có hành vi chửi bới và chống cự anh công an tội nghiệp, nếu ở nước Anh thần thánh của tôi, chị sẽ bị cớm đấm đá đạp và thậm chí bắn chết.

Sự tồn tại của loại cặn bã như chị hoàn toàn phí phạm tài nguyên. Và lũ dân đen đang bênh chị và chửi công an hãy nắc não, chúng mày đang hòa mình với quân rác rưởi.( ảnh của lũ kền kền chó đẻ đang cố xây dựng chị như là 1 người hàng rong nghèo tội nghiệp, nhưng chị vẫn lòi ra bộ mặt của 1 nữ sát thủ nghẹo. Tôi cũng kính đề nghị các anh công an đéo làm việc 1 tuần, kệ mẹ dân với lũ cặn bã, xem chúng nó ( dân) có kêu như cháy đồi ko ??

 

Bài báo thượng dẫn (“Thông Não Siêu Nhanh Vụ Công An Kéo Lê Phụ Nữ”) đã được phổ biến trên rất nhiều trang mạng:

https://giaidocthongtindongthap

http://www.cainghienmatuythanhda

https://www.facebook.com /thanhniendongthap

http://wanew.org

https://www.baomoi.biz

https://www.facebook.com/nguyen.quang

http://www.trelangblog

http://nguoinhaqueblog

….

Không thể nói ông Trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương và năm vị phó ban (Mai Văn Ninh,Võ Văn Phuông, Lâm Thị Phương Thanh, Phạm Văn Linh, Bùi Thế Đức, Trương Minh Tuấn) hoàn toàn không hay biết chi về những bài viết ti tiện cùng thứ ngôn ngữ thô tục và bẩn thỉu (đến thế) trên những trang web do nhà nước tài trợ.

Tuy thế, vào hôm 18 tháng 5 vừa qua, ông Võ Văn Thưởng vẫn mặt dầy mày dạn tuyên bố rằng: Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý.

Tội quá, ông Thưởng ơi! Lý luận và học thuyết cách mạng” thì còn gì để mà “tranh luận” nữa? Nó đã “cọ xát” với thực tế ở nhiều nơi trên thế giới (cả trăm năm qua, khiến cho hằng trăm triệu người oan mạng) và đã bị nhân loại vứt vào thùng rác từ thế kỷ trước rồi mà!

Còn những vấn đề khác của đất nước hiện nay thì e rằng chuyện “đối thoại” cũng là điều bất khả vì chúng tôi không cùng chung băng tầng với cái thứ ngôn ngữ (đầu đường xó chợ) của qúi vị:

Tên phản động Lê Mỹ Hạnh bị đánh ghen tại nhà nghỉ vì cướp chồng người khác

Con nhà báo thối mồm Bạch Hoàn và vụ việc gây rối ANTT tại Nghệ An

CA SĨ LÂM NGÂN MAI – CÁI QUÁI THAI BA QUE SỎ LÁ

Trần Thị Nga cùng người tình nhập kho

ĐOAN TRANG THỐI MIỆNG LẠM BÀN LÝ LẼ

Đỗ Thị Minh Hạnh là kẻ lừa đảo, tráo trở

Quỳnh là một con rắn độc hai mang, là con hồ ly tinh chuyên cướp chồng người khác, và nay là tin đồn cho rằng cô Quỳnh đang âm mưu hãm hại đồng đội

Chúng mày im mẹ mồm đi

Vâng. Chúng tôi không đối thoại với những kẻ vô tư cách. Chấm hết!

4 BÌNH LUẬN

  1. Cái gọi là “văn hoá” đối thoại của chúng chỉ có thế

    Thật sự cái kiểu đối thoại đầu đường xó chợ này đã được tay Hồ chí Minh cổ động và khuyến khích
    qua bài viết Địa chủ ác ghê dưới tên CB ,trước khi xử bắn bà Cát Hanh Long . Cái ngôn ngữ đó đã
    được phát triển bởi đám con cháu dấu tay ,qua vụ Nhân Văn Giai Phẩm,sau này .

    Anh không thể “đối thoại ” được với kẻ ,cứ chơi trò giả vờ ngu đần ,rồi xài những thứ ngôn ngữ cặn
    bã để bao che cái đuối lý của họ . Họ không còn cái gì cả ,ngoại trừ cái mớ ngôn ngữ hỗn loạn,đầu
    đường xó chợ kia, hòng để bảo vệ cái “chân lý” khốn nạn,trong cuộc tranh luận đàng hoàng.

  2. Băng đảng cộng Việt có 1 ban (kín) có tên là “Nhóm bảo vệ đảng đến chết”. Nhóm này có 2 tiểu ban. 1 nhóm là dư luận viên lý thuyết . Và 1 nhóm là nhóm hành động, tập hợp các côn đồ, du đãng, ngu dân, cựu cán bộ ngu dốt, quá khích.

    Nhóm “lý thuyết” chuyên đăng bài chửi bới, vu khống, kêu gào bắt bớ, giam cầmi dân chúng nếu dân lên tiếng phản đối những sai trái của chính quyền, cùng lúc ca tụng lãnh tụ, liếm giày giặc Tàu.

    Nhóm “hành động” thì người ta đã thấy: chuyên đi tập họp đấu tố các người yêu nước, quăng phân, mắm ruốc của đảng vào nhà dân, đi đến các cuộc biểu tình yêu nước để đánh đập, phá rối, hò reo. Bọn chúng cũng không ngại vào tận nhà dân đánh đập phụ nữ, trẻ em, người già …

    Khi đảng nguy ngập thì nhóm hành động có thể theo lệnh cấp trên mà xung đột vũ trang với dân chúng. (Tuy nhiên khi tình hình nguy ngập thì bọn chúng có thể tự tan rã vì chúng rất sợ sự nổi giận của dân chúng)

    Tất cả đều dưới sự tổ chức và lãnh đạo vĩ đại của đảng Việt cộng. Làm sao đối thoại với 1 cái đảng với những hành vi cặn bã như vậy ?

  3. ” Cọ với Xát”, tên Vỏ văn Thưởng,cưu bí thu Đoàn “chó-đẻ” HCM,chuyên đi ăn cướp,đội lốt CA và du đảng đàn áp biểu tình, đó chính là nhiệm vụ của chúng.Tên gọi chính thức là “Đoàn thanh niên CSHCM” ! Chính hắn kêu gọi đối thoại. Lạy Chúa!!

  4. Hmmmm…
    Đối thọi với côn đồ cộng sản ư ?

    Minh chưa kịp mở miệng, chúng đã dở cái món tư tưởng và đạo đức Hồ Chí Minh ra thì người đối thoại chỉ có nước vãi cứt ra mà…chết.

    đừng tin nhưng gì CS nói, mà hãy nhìn kỹ những gì CS làm !!
    – Sông có thể cạn, núi có thể mòn – song chân lý ấy đéo bao giờ thay đổi !!

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Tên