“Ăn của rừng, rưng rưng nước mắt”! Từ khá lâu rồi, chính xác là từ những năm 60 của thế kỉ trước các nhà khoa học đã nhận thấy hậu quả nghiêm trọng về chính trị và kinh tế mà các nước giàu tài nguyên thiên nhiên có thể gặp. Họ gọi đấy là “căn [...]
Tấn thảm kịch cuộc chiến tranh “cốt nhục tương tàn” được lồng trong một truyện ngắn đơn sơ gọn ghẽ nhưng ý nghĩa rộng rãi bao la tràn đầy tình yêu nhân loại.
Than ôi, người tâm huyết trí óc vạch ra đường lối rồi, lại phải có người trung gian cũng phải tâm huyết và có trí óc để đi diễn giải cho nhân dân hiểu được đường lối, chủ trương ấy nữa. Rồi người dân phải để tâm trí cố mà tiếp nhận được nữa.
Nếu Ngô Kha còn sống đến hôm nay anh sẽ nghĩ gì và làm gì? Anh đã “theo gió tang bồng”. Hi vọng thế hệ sau và những người còn sót lại trong thế hệ anh sẽ tìm ra câu trả lời giả định cho anh và câu trả lời đích thực cho chính mình.