Hai nước chúng ta có một quá khứ khó khăn và đau lòng. Nhưng chúng ta đã không ràng buộc mình với quá khứ đó…
Sao chú không hỏi nền giáo dục nào khiến trẻ con phát điên
Sao chú không hỏi xã hội thế nào người lớn đâm sau lưng nhau, anh chị em giành nhau cái nhà cho bố mẹ ra ngoài đường ngủ
Sao chú không hỏi truyền thông thế nào toàn du nhập những văn hoá ngoại lai báo chí thì một điều Ngọc Trinh gái ngoan, Mai Phương Thúy lộ hàng, Hoàng Thùy Linh băng sếch
Trên lý thuyết và trong thực tế trong những cuộc bầu cử của Hoa Kỳ, sự tương phản giữa hai Đảng Cộng hoà và Dân chủ biểu hiện sự đối lập dân chủ của một nền cộng hoà bền vững. Hai phe Cộng hòa và Dân chủ đối chọi, tranh đua dữ dội nhưng sau khi có một phe đắc cử tổng thống thì phe khác nhượng bộ, chúc mừng và sẵn sàng dốc sức ủng hộ người lãnh đạo mới và nhiệm sở mới một cách ôn hòa. Nhưng ngược lại, thể chế chính trị của Hoa kỳ đã gây nhiều chia rẽ đáng tiếc, thay vì đề cao những mẫu số chung của hai đảng Cộng hòa và Dân chủ, họ lại đào sâu sự khác biệt để hạ bệ phía địch thủ nhằm nâng cao lập trường của đảng mình.
Là những thế hệ đi trước, chúng ta nên mừng đã có nhóm hậu sinh biết suy tư đến xã hội Việt Nam và những người kém may mắn hơn họ đang sống ở đó. Trong khi nhiều người lớn hay tranh cãi vì chuyện đại sự, có lẽ người trẻ hiểu nhiều hơn — nhất là những gì chúng ta nghĩ về họ — và đắc lực hơn chúng ta trong chuyện giúp làm sáng sủa cho bộ mặt Việt-Nam.
Và quả thực, như lục địa châu Phi đang chứng minh, Đảng Cộng sản Trung Quốc đang bành trướng, mở rộng đôi cánh của họ trên toàn thế giới thông qua thương mại, chứ không phải qua phương tiện quân sự. Như vậy, tất nhiên đó là một chính phủ chịu ảnh hưởng bởi những người bán hàng, đang sử dụng phạm vi sinh hoạt rộng lớn của mình cho mục đích xây dựng một liên minh riêng rẽ của mình.
Đương nhiên mấy ngàn năm lịch sử với Bắc triều đã là một bài học đắt giá, do đó sức mạnh của lòng dân vẫn là một đối trọng tiên quyết so với bất cứ một ma lực nào, sau đó mới đến sự hợp tác của một cường quốc anh minh, mong muốn nó sẽ mang lại một ích lợi tương tác của đôi bên – không riêng gì với Hoa Kỳ mà với bất kỳ một thế lực Âu châu nào.
Tôi hy vọng đây là tiếng chuông cảnh tỉnh cho ban giám đốc. Hãy trở lại, đặt khách hàng làm trọng tâm cho doanh nghiệp của bạn. Không có khách hàng, bạn sẽ không kiếm ra tiền. Thật thế, bạn sẽ không hiện hữu. Loại bỏ những kẻ thất nhân mất đức, không cần biết họ mang lại cho công ty bao nhiêu tiền. Hãy trử lại một văn hóa mẫu mực một ngày xưa, để những người muốn làm việc ở đây sẽ tìm đến vì những lý do đúng đắn. Những người chỉ quan tâm đến chuyện làm tiền sẽ không duy trì được công ty này – hoặc sự tin tưởng của khách hàng của họ – lâu dài được đâu.
Xã hội dân sự là một hoạt động bình thường của các công dân trong một quốc gia tiên tiến, họ thuộc các tổ chức, quỹ từ thiện, những nhóm người tình nguyện có đầu óc theo đuổi những mục tiêu hướng thượng và chủ trương vô vụ lợi, cáng đáng những công việc an bang tế thế, giúp ích cho xã hội. Từ phạm trù học đường cho đến y tế và kế hoạch nhân sinh, họ đóng góp thì giờ, công sức, tiền của tùy theo khả năng riêng của mình để giúp đỡ cho những người nghèo khó, kém may mắn hơn mình.
“Điều làm tôi ngạc nhiên nhất là học hỏi cách thích nghi với một môi trường đầy tranh đua và căng thẳng. Lúc nào người ta cũng nhìn ngắm chăm soi và đánh giá mình,” cô nói. “Tôi không quen sống trong một môi trường như vậy, nhưng chắc chắn rằng tôi muốn các vị chấm biết thực chất của tôi. Bỗng nhiên Nguyên lý Cơ bản của trường Berkeley-Haas đã đến với tôi: Tự tin mà Không Cần Tỏ Thái độ.”
Việt-Nam-Trung quốc-Hoa Kỳ là một bang giao xét trên bình diện quốc tế, khó hiểu và vẫn tái diễn không ngừng, một hiện tượng liên hệ đến những diễn viên lớn của thâm cung bí sử. Xét cho cùng nếu Việt Nam là một chủ thể độc lập thì phường tuồng Việt Nam -Trung quốc chỉ có thể hiểu theo tựa đề “Chúng ta đã gặp Kẻ Thù và Hắn chính là Ta” (lấy ý của họa sĩ biếm họa Mỹ Walt Kelly, 1913-1973). Dưới bình diện quốc tế, ta vẫn có những hiện tượng cá nhân riêng lẻ, tự mình tạo ra kẻ thù cho mình.
Dù một lúc nào đó, Hoa Kỳ có sai lầm trong đường lối và đi xa ý dân, thì cơ cấu dân chủ vẫn giúp cho người dân phương tiện và cơ hội để đưa lên tiếng nói và nguyện vọng chống lại sự quá độ này, tỉ dụ như hiện nay dân tình đang chống lại nạn tham nhũng thái quá và vô lối của nhóm tư bản Wall Street. Họ cần được chế tài và người dân phải có tiếng nói và góp phần trong việc chỉnh trang lại hệ thống Wall Street.
…nhiều chuyện bất cập trong cộng đồng, như chửi bới, chụp mũ, tranh giành ảnh hưởng, thế đứng và chính nghĩa v.v.., nhiều lúc đã làm cho lớp trẻ chán ngán không muốn dính dấp đến chuyện cộng đồng Việt Nam, thậm chí đẩy họ về phía lập trường thiên tả cho rằng những sai trái ở Việt Nam là do hậu quả chiến tranh Mỹ đã gây nên, dễ dãi chấp nhận những chuyện phi lý ở Việt Nam hơn.