|

Con đường “xã hội dân chủ”

Bài thứ nhất

Ý tưởng cũ, bước đột phá mới

lenin

Sau cơn đau thập tử nhất sinh, người đảng viên Lê Hiếu Đằng xưa rất “trung kiên” đã viết liền ba bài, đề xuất việc ra khỏi đảng Cộng sản, bỏ đảng một cách tập thể, công khai, để thành lập một đảng, đảng Xã hội Dân chủ (hay Dân chủ Xã hội).

Hẳn ông Lê Hiếu Đằng đã biết ý tưởng đưa thể chế chính trị Việt Nam sang quỹ đạo Xã hội Dân chủ, để thoát khỏi con đường Cộng sản một cách vừa triệt để vừa “êm thấm”, như các nước Bắc Âu, đã được nung nấu khá lâu [1] nhưng nay ông mới phát ngôn bởi theo ông lúc này “thời cơ đã đến”, ông và các chiến hữu đi bước đột phá rất mới.

Trước khi giới thiệu ba bài viết cũ của nhiều tác giả liên quan đến con đường Xã hội Dân chủ cho Việt Nam xin được lưu ý mấy điểm:

1/ Từ ngữ Social Democracy một số tác giả dịch là Xã hội Dân chủ, ông Mai Thái Lĩnh và một số khác đề nghị dịch là Dân chủ Xã hội để đừng lầm với khái niệm “chủ nghĩa Xã hội dân chủ” (Democratic Socialism, đây là ý tưởng riêng của một số nước Cộng sản vì thực ra đã là Cộng sản thì phải chuyên chính, ngược với dân chủ).

2/ Ngày nay tuy không còn một chủ nghĩa nào có thể đóng vai trò một khuôn mẫu giáo điều, nhưng xây dựng mỗi công trình lớn đều cần có một “triết lý” làm cơ sở huống chi sự nghiệp phát triển của một quốc gia? Ngày nay, xu thế Xã hội Dân chủ là chân lý phổ biến nhất, thành công nhất trên thế giới.

“Hiện nay, Quốc tế Xã hội Chủ nghĩa (Socialist International, viết tắt: SI) là một tổ chức của các đảng phái chính trị lớn nhất thế giới với 143 thành viên và đại diện là các tổ chức, các đảng theo theo lý tưởng Xã hội Dân chủ ở 140 quốc gia khắp các châu lục”, “Sau năm 1945, các đảng XHDC thường xuyên cầm quyền ở tất cả các nước công nghiệp phát triển, các nước Tây Âu, Bắc Âu, đã góp phần quyết định vào việc xây dựng thành công nhà nước pháp quyền dân chủ, xã hội công bằng văn minh và thịnh vượng” [2]. “Khi chủ nghĩa xã hội bạo lực đi đến sơn cùng thuỷ tận, thì chủ nghĩa xã hội ở Tây Âu và Bắc Âu lại giành được thành công cực lớn”, “Thuỵ Điển là tấm gương của chủ nghĩa xã hội dân chủ, kinh nghiệm của Thuỵ Điển có giá trị phổ cập thế giới, là cống hiến vĩ đại cho văn minh nhân loại”. [3]

3/ Tuy về gốc gác, con đường Dân chủ Xã hội bắt nguồn từ Quốc tế II, anh em sinh đôi với Quốc tế III Cộng sản, song đó là con đường mở, đã dẫn đến sự đoạn tuyệt hoàn toàn với những nguyên lý sai lầm Mác-xít.

“… phong trào XHDC ngày nay đã được giải phóng khỏi sự ràng buộc truyền thống vào ý thức hệ tư tưởng” , “Họ hoạt động không theo chủ thuyết, hay vì chủ thuyết, mà vì con người, vì sự phát triển hài hòa giữa kinh tế và xã hội, vì sự bảo vệ và phát triển hài hòa quyền lợi của mọi thành viên trong xã hội” [2]

4/ Phan Châu Trinh chính là nhà “Dân chủ Xã hội” đầu tiên mang màu sắc Việt Nam, không gợn chút ảnh hưởng sai lầm nào của chủ nghĩa Mác.

“Phan Chu Trinh thuộc những nhà DÂN CHỦ XÃ HỘI tiên phong, một chủ nghĩa dân chủ xã hội mang dấu ấn Việt Nam, sinh ra từ điều kiện Việt Nam. Cái chủ nghĩa xã hội nhân đạo mà ta đang định hướng về Bắc Âu để kiếm tìm thì nay chẳng những không phải tìm đâu xa, mà còn sẵn có một phương sách thích hợp hơn với dân với nước ta nữa”[4]. “Cũng đau lòng vì cảnh đất nước trong vòng nô lệ, cũng một môi trường trưởng thành là Paris nước Pháp, lại cũng yêu lý tưởng xã hội đến say mê, vậy mà khác với Nguyễn Tất Thành, Phan Chu Trinh không sa vào chủ nghĩa chuyên chính. Trước sau trong tâm hồn nhà nho cách mạng vẫn thắp sáng một ngọn đèn dân chủ” [5]. “Trong khi những người xã hội chủ nghĩa ở Pháp vẫn còn bị ràng buộc ít nhiều với chủ nghĩa Marx thì quan niệm về chủ nghĩa xã hội của Phan Châu Trinh lại không có dính dáng chút gì với chủ nghĩa Marx. Không có đấu tranh giai cấp, không có sự lên án đối với chế độ tư hữu, và do đó cũng không có chủ trương quốc hữu hoá.” [5]

5/ Con đường “Xã hội Dân chủ” cho Việt Nam hoàn toàn không mâu thuẫn hay hạn chế những tư duy khác, những con đường khác, nếu cùng dẫn đến một đích chung. Chính Phan Châu Trinh chủ trương các cánh tả, cánh hữu đều phải cùng tồn tại. Đảng Dân chủ Xã hội không bài bác bất cứ đảng phái nào, kể cả hai thái cực Cộng sản và Chống Cộng, vấn đề là một đảng nào đó có ra đời được không, có được đông đảo nhân dân ủng hộ hay không là do sức sống của bản thân đảng đó quyết định. Xin nói ngay rằng chúng ta cứ bàn vấn đề đa đảng thoải mái vì Hiến pháp và Luật Việt Nam (ngay cả điều 4) không cấm đa đảng, và chính Trung Quốc Cộng sản cũng đang có 7-8 đảng kia mà, tất nhiên ta cần đa đảng thật sự chứ không cần đa đảng cuội như họ.

6/ Bàn về khả năng thành công của một con đường hay một lộ trình, tôi nhớ đến một quy luật mà tôi nhận thức được khi còn đi học. Trong các hiện tượng vật lý, hóa học, hay tiến hóa sinh học, nếu việc chuyển từ trạng thái A đến một trạng thái B nào đó có nhiều con đường thì bao giờ thực tế cũng “chọn” con đường nào có tiêu hao năng lượng thấp nhất, phải cung cấp năng lượng ít nhất! (Thế giới vô sinh cũng “khôn” đáo để!). Muốn đánh đổ một khối đá lớn không nhất thiết phải đập thẳng vào khối đá ấy nếu có giải pháp ít tốn năng lượng hơn mà đạt cùng hiệu quả, làm đúng cách có khi “bất chiến tự nhiên thành” là do biết “chiến” vào nơi yếu nhất của đối tượng.

Bậc anh hùng tất nhiên cần tiết tháo và đức hy sinh, nhưng Chính trị lại khác. Chính trị là một nghệ thuật. Yếu muốn thắng mạnh thì nghệ thuật lại càng phải cao, cổ nhân dạy thế.

Chỉ 16 chữ vàng, quan hệ 4 tốt và tình hữu nghị mà “Hồ chủ tịch và Mao chủ tịch đã dày công vun đắp”, chữ nghĩa mềm như bún mà buộc chặt cả một đảng Cộng sản Việt Nam không thể cựa quậy, đó là “nghệ thuật” của kẻ xâm lược. Chỉ việc sang Thái Lan trao “Kiến nghị 258” của các blogger trẻ cho các tổ chức quốc tế mà mở được một bước đột phá về nhân quyền có hiệu quả thực tế, đó cũng là nghệ thuật. Lê Hiếu Đằng vận động bỏ đảng Cộng sản để tham gia một “đảng anh em” là đảng Dân chủ Xã hội, rất ôn tồn chững chạc và “hữu nghị” mà hiệu quả chưa thể lường trước, đó cũng là nghệ thuật.

Cuộc chiến dân chủ hóa cũng như mọi cuộc chiến, phải gồm nhiều binh chủng, mỗi binh chủng có chức năng riêng, phương pháp riêng. Nếu anh lính pháo binh hay lính quyết tử lại trách sao “đội quân tóc dài” không đánh địch giống mình thì thật hài hước.

Có việc người dân chủ trong nước chưa nên làm hoặc chưa thể làm, dành việc ấy cho anh em ngoài nước, ngược lại có việc chỉ người trong nước nên làm, làm giống nhau nhiều khi hỏng việc. Nhiều việc nhận thức giống nhau nhưng cách làm phải khác nhau, nhưng cùng nhau hỗ trợ, hiệp đồng.

7/ Tác động đúng “huyệt”, đúng nền tảng thì sai một ly đi một dặm. Nếu năm 1920 Nguyễn Ái Quốc đã chuyển từ Quốc tế II sang Quốc tế III chỉ như một “cú nhích chân” nhẹ nhàng tại hội nghị Tours [6], để “đi một dặm” đến cuộc khủng hoảng toàn diện cho Dân tộc hôm nay, thì hiện nay sao ta không biết “nhích chân” rất “nhẹ nhàng” từ Cộng sản Quốc tế III trở về Quốc tế II, với nội hàm hiện đại, của con đường Dân chủ Xã hội mà thế giới văn minh đã kiểm chứng?

Song chúng ta không hề ảo tưởng rằng sự “nhích chân” tưởng như nhỏ nhẹ và đơn giản này sẽ dễ dàng. Đừng quên đảng Cộng sản không sợ các đế quốc to hay các “thế lực thù địch”, không sợ những đao to búa lớn, mà chỉ sợ nhất “người anh em sinh đôi” là phong trào Dân chủ Xã hội của Quốc tế II mà họ gọi là “chủ nghĩa xét lại hiện đại”, vì chỉ có đảng Dân chủ Xã hội mới là đối thủ có thể giành mất quần chúng của họ trong nước Việt Nam này. Đọc bài “Xây dựng Đảng ta thật vững mạnh” của ông Nguyễn Đức Bình tháng 2-2006 đủ biết đảng Cộng sản ghét (và e sợ) “người anh em” Quốc tế II như thế nào.

Nhưng ghét là một chuyện, bây giờ Đảng Cộng sản có chống được hay không, là chuyện… hãy đợi đấy!

H. S. P. (16/8/2013)

_________________________________________

Ghi chú:

[1] Lê Bảo Sơn – Phan Trọng Hùng, “Năm nhà trí thức phát biểu về “Con đường xã hội – dân chủ” ở nước ta”

[2] Huệ Đăng, “Xã hội Dân chủ là xu thế ngày nay”

[3] Tạ Thao, “Mô hình chủ nghĩa xã hội dân chủ và tiền đồ Trung Quốc”

[4] Hà Sĩ Phu, “Tư tưởng và dân trí là nền móng xã hội”

[5] Mai Thái Lĩnh, “Tìm hiểu quan niệm chính trị của Phan Châu Trinh”

[6] Hà Sĩ Phu, “Xưa nhích chân đi, giờ nhích lại”

14 Phản hồi cho “Con đường “xã hội dân chủ””

  1. vietnam says:

    Qui luật phát triển của dân chủ:
    ” Nhân dân chỉ được hưởng dân chủ từng phần thôi”. Điều này không những đúng mà còn là “quy luật khách quan” của xã hội loài người. Mức độ dân chủ phụ thuộc tùy theo mức độ “dân trí”. Nếu ‘dân trí” thật cao thì cho dân chủ hoàn toàn 100% như ở Mỹ và các nước Tây Âu. Nếu dân chủ rất thấp thì phải cho “độc tài” cai trị nếu không sẽ đại loạn như ở VN…. Ví như mấy nước I Raq, Apganistan, Libya Mỹ và Tây Âu đem quân đội đến để ép cho các nước này sài “dân chủ”. Tuy nhiên mấy nước này “dân trí” quá thấp không tiếp thu được cái “văn minh dân chủ” nên bom cứ nổ, khủng bố cứ dài dài, chẳng thể nào ổn định.. Nếu các vị cứ đòi dân chủ toàn phần như ở Mỹ cho VN, tức là các vị đã “đôt cháy” giai đoạn rồi đấy!

    Ở VN ta dân trí cũng còn thấp nên cần có độc tài độc đảng cai trị, không thì cũng loạn gần như I Raq, Apganistan mà thôi (có thể mức độ loạn sẽ thấp hơn các nước này một tý). Nếu KT mà phát triển lên thì mức độ dân trí cũng lên theo và đương nhiên dân chủ cũng tiến theo cho phù hợp.
    Nói cụ thể hơn, chỉ mươi năm nữa thôi, lớp CS già bảo thủ chết đi, lớp trẻ được học từ Mỹ, Tây Âu về lãnh đạo, mặc dù họ có thể là con cháu các vị CS bảo thủ kia nhưng họ được học các kiến thức tiên tiến chắc chắn sẽ có cái nhìn khác, cộng với dân trí lúc đó cũng tiến bộ lên theo sự PT của nền KT. Dân chủ, đa đảng, nhân quyền chắc đương nhiên sẽ đến với VN./.

    Trên đây là vài dòng tóm tắt ngắn gọn về “qui luật dân chủ tùy thuộc vào mức độ dân trí”. Thực ra nếu muốn làm rõ “cái qui luật này” thì phải viết bằng một “cuốn sách dày vài trăm trang”. Vậy, do không có thì giờ, chỉ ngắn gọn thế, mong các vị tự suy luận thêm xem sao./.

  2. DâM TiêN says:

    Này anh Lê Hiếu Đằng, ta hỏi cái này, anh trả lời rốt ráo nhá. Anh nói:

    ” Trong thực tế, miền Nam đã giải phóng miền Bắc trên mọi lãnh vực.”

    Anh Đàng, anh có nên thằng thắn nói rõ , miền Nam, tức là Việt Nam
    Cộng Hòa, hay là những cu Ấn Quang cộng với Mặt chạn giải
    phóng Miền Nam?

    Nếu các anh — Ấn Qung, MTGPMN và bè lũ — đã làm tan nát VNCH,
    thì sao anh không lên lời kêu gọi PHỤC HỒI LẼ PHẢI CHO VNCH,

    mà còn ỡm ờ xin đối lập (cuội) với thằng Cộng phỉ Bắc kỳ làm chi?

    • DâM TiêN says:

      Nếu không có yếu tố Việt Nam Cộng Hòa trong công cuộc hưng quốc,

      thì đến khi anh Cộng Sản VN từ bỏ Mác Lê, khó mà toàn thậy, khó !

      Vậy, phải có một phương trình nào đó, phải có yếu tố VN Cộng Hòa.

      ( Hai bạn Chưng Sơn, Viễn Khách chắc là…run run đọc Comment này?)

      ( Các phong trào, đảng phái hiện nay… chỉ là vòng ngoài, thứ yếu).

    • Lâm Vũ says:

      Câu hỏi cũ của bác DT, nhưng lần này hỏi đúng người! LV

  3. Hai Ngoai says:

    Trông hình mấy ông râu ria xồm xoàm này sao mà chán thế, nó cứ như ăn cơm với thịt mỡ vậy, trông mấy ông này thấy hiện ra cái lạc hậu, hủ lậu, mọi rợ của một thời bán khai

  4. nguenha says:

    Rất nhiều đảng viên có vị trí trong Xả-hội,khi gần chết mới nói thật lòng mình: không thích DCS! Khi nguyễn Tuân,một nhà văn có thời “vẽ bùa’ cho csvn,trước khi chết đả thốt lên:”tớ sống đến hôm nay vì biết sợ”.Nhà thơ “bưng bô’ Chế lan Viên thì cho rang tất cả chỉ là “bánh vẻ”…Nguyễn m Từơng,Trần đức Thảo,nguyễn khắc Viện..những trí thức Tây học theo HCM từ thời “củ khoai,củ sắn’,khi cuối đời cũng phải “xổ toẹt” vào CNCS,vào HCM!! Nói cho cùng,tất cả cũng chỉ vì “sợ”! “người ta”đang lo,Vỏ nguyên Giáp năm nay trên 100 tuổi,không biết trước khi chết có kêu tên Đổ Mười (Đ M) kèm Với HCM không!!(Đ M HCM).

  5. biencuong says:

    Hiện nay có hàng triệu bạn trẻ VN đang âm thầm dạy học, làm việc ở những vùng khó khăn nhất của đất nước, hàng vạn bạn trẻ đang chắc tay súng bảo vệ biên giới, hải đảo(Trong đó có QD Trường sa, biên giới Việt-Trung); họ tự hào được cống hiến cho Tổ quốc, dù phải xa người thân, thiếu thốn đủ bề nhưng họ vẫn yêu đời, họ tin sự cống hiến âm thầm của họ, đất nước sẽ mạnh lên; còn 1 số ít lại có những hành động giả tạo “yêu nước”, thực chất là chống lại đất nước. Tôi mong rằng hai bạn trẻ này hãy cải tạo tốt. Trường Sa đang thiếu trí thức trẻ, các bạn vẫn có cơ hội ra đảo cống hiến, đó mới là yêu nước đích thực.

    • Nói với biencuong says:

      Hàng triệu bạn trẻ đang âm thầm dạy học ở những nơi xã xôi khó khăn nhất mà đảng cộng sản chỉ trả được đồng lương chết đói; trong khi những tên tham nhũng chẳng làm gì thì nhà cao cửa rộng, trương mục ở nước ngoài có hàng triệu, trăm triệu, thâm chí hàng tỷ đô la!

      Những chiến sĩ bão vệ biên cương sẵn sàng nã đạn vào đầu giặc thì bị đảng cộng sản bán nước trói tay bắt quy hàng tên cướp nước Trung cộng! Viết tên mà không biết viết chử hoa thì còn làm ăn gì được nữa? Chỉ láo lếu!

      Bá láp vừa thôi, dư lợn viên. Tự tử chết đi cho đỡ nhục. Những tên lưu manh đầu đường xó chợ, mạt hang như chúng mày sống chỉ uổng đời trai. Nhục! Nhục không còn gì hơn!

    • người Việt says:

      “hàng vạn bạn trẻ đang chắc tay súng bảo vệ biên giới, hải đảo”
      Đất nước này, nó đã từng bước bán cho Trung cộng rồi.Do đó, bảo bệ biên cương chỉ là bảo vệ lảnh thổ cho Tàu mà thôi.

  6. Con đường của Marx ngày xưa hấp dẫn quần chúng vì lúc đó chủ nghĩa tư bản còn phôi thai, nên gây ra đủ thứ bất công trong quần chúng lao động, vì thế Mác có cơ hội phát triển cái thứ chủ nghĩa đại đồng, hầu giải quyết vấn đề bất công đầy dẫy trong xã hội. Nhưng mơ ước đại đồng tiến lên xã hội CS là một ảo tưởng, tạo nên những bất công mới chưa từng thấy, tạo ra một giai cấp mới, thống trị chuyên chế và độc tài gấp triệu lần xã hội tư bản phôi thai. Con người sống với xã hội tư bản vì chưa kinh qua xã hội chũ nghĩa nên cứ mơ một thiên đường khác, mong thoát khỏi những áp bức nặng nề chưa có hướng giải quyết của xã hội tư bản. Nhưng khi sống với xã hội quái thai VC thì con người mất hết ý nghĩa sống, chỉ biết cúi đầu tâng bốc cái quái thai của thời đại.

    Nhưng tại sao VC tàn bạo như thế mà chúng ta không thể lật đổ bọn chúng, vì chúng ta thiếu hợp đồng tác chiến, cứ gân cổ chửi bới những người tranh đấu khác với ý tưởng mơ hồ của mình, hiện tượng Liên Thành ở hải ngoại là một bằng chứng, khơi lại đống tro tàn lịch sử để hạ nhục nhau vì thế ta chống ta mà không biết điều ấy có hại cho công cuộc cách mạng đánh đổ chũ nghĩa VC,chủ nghĩa ấy đã sống trên đất nước này khá lâu và đã làm đảo lộn giá trí đạo đức xuống tận đáy sâu của cuộc đời.

    Ông Lê Hiếu Đằng, Tướng Trần Độ, LS Cù, Trung tá Trần Anh Kim, Phương Uyên và bao nhiêu người khác đã tiếp tục cuộc đấu tranh cho dân chủ, quyền làm người VN thế mà bọn xấu từ hai phía chửi bới thậm tệ, thì làm sao đất nước này có cơ hội thoát ra cảnh nghèo đói cơ hàn và ưu sầu trong ngục tối bất nhân của chế độ. Ngay thầy Nhất Hạnh ngày xưa thầy lầm lỗi đi theo giặc cướp VC, nay thầy thấy anh sáng đạo đức VC là trá hình, thầy đã đoạn tuyệt, sao có kẻ nhân danh chính nghĩa quốc gia, không kéo thầy về với chính nghĩa của chúng ta mà cứ chỉa mủi dùi đánh phá, làm như thế chúng ta có thể chiến thắng VC được không?.

    Tôi không có tài như anh Đằng, anh Cù, Thầy Quãng Độ, cha Lý, nhưng tôi cũng có khả năng chống VC, tôi gặp những người Lào, người Cam Bốt người Tàu là tôi tuyên truyền chống VC, tôi góp nhiều tài liệu để chứng minh thói đời ăn cháo đá bát của VC nên VC đi đến đâu là bị nhà nước anh em nghi ngờ. Ai chống VC là tôi ủng hộ, ai có ý chia rẽ là tôi chống. Lòng chống VC của tôi mỗi ngày mỗi tăng, không suy giảm và tôi tin tưởng bọn VC sẽ có ngày giải về Tàu vì tội phản, tôi tin tưởng tuyệt đối vào ngày ấy, cuộc chiến đấu hợp đồng của tôi chỉ đơn giản thôi, không có gì phức tạp.

    • Khinh Binh says:

      Nguyễn Hiền:”Ngay thầy Nhất Hạnh ngày xưa thầy lầm lỗi đi theo giặc cướp VC, nay thầy thấy anh sáng đạo đức VC là trá hình, thầy đã đoạn tuyệt, sao có kẻ nhân danh chính nghĩa quốc gia, không kéo thầy về với chính nghĩa của chúng ta mà cứ chỉa mủi dùi đánh phá, làm như thế chúng ta có thể chiến thắng VC được không?”

      Thầy Nhất Hạnh đoạn tuyệt với CS hồi nào? Ông không thấy “thầy cô, sư ông sư bà “về chụp hình với Nguyễn Minh Triết trước tượng HCM ư? Không thấy Sư Ông , Sư Bà chụp hình chung với vợ chồng Võ Nguyên Giáp ư? Hay ông nói thầy làm chính trị thì phải khôn? Điếm!

    • Tuan says:

      @Nguyễn Hiền : ” Ông Lê Hiếu Đằng, Tướng Trần Độ, LS Cù, Trung tá Trần Anh Kim, Phương Uyên và bao nhiêu người khác đã tiếp tục cuộc đấu tranh cho dân chủ, quyền làm người VN thế mà bọn xấu từ hai phía chửi bới thậm tệ …” Xin ông dẩn chứng ” bọn xấu từ hai phía ” nào chưởi bới Phương Uyên ” thậm tệ .Chưởi bới ( lời của ông )có chăng ( theo tôi ) chỉ có đám Dư luận viên của VC , được thả đầy trên các báo mạng mà thôi .

      • nguyễnthịsôngđà says:

        Hãy làm ơn tách PU ra khỏi nhúng thằng cs trên .Chúng Nó là CS có sạn trên đầu ,không đươc “chia lơi quyền” khi ăn cuớp được miền Nam mà rồi “bao lợi quyền đó tụi “đàn em’ hưỡng hết ,lấy hết ,nên B ẤT MẢN,ỨC ỐI chống lại.ta chống ta. Tỏ quốc đât nước gì chúng . TQ/XHCN/CSCN ư? Tô quốc gì ? Toàn bọn láo…
        Nhất là đưng đưa PU ,cô em sinh sau cuộc chiến QC,con người sông trong môi trường xhcnvn ,học chưa ra trường ,thế mà đã nhân ra đâu là chính nghĩa,nhận ra đâu là sai traí. Em đã
        ngẩng cao đâu ,hiên ngang tố cáo T.A chí là BỊP ,bãn án đã có sẳn,và em khẳng khái nói rằng chống cs KHÔNGcó nghĩa la CHỐNG TỔ QUỐC, vào cùng với tên LHĐằng,một thằng có học dàng hoàng trong môi trương nhân bản nhân vị VNCH,có đây đủ tụ do dân chủ thât sự,
        mà vẩn theo cs ,vẩn theo một cách mù quáng cái chủ nghĩa cs Băc Việt ,làm tay sai cho chúngphá nát miên Nam tiếp tay cho bọn trên “tiến chiêm miền Nam”…để rồi “không được chia chác theo ý “nên bất mản chông đối.(nhưng phải sau 40 năm ,khi bị bệnh nặng gần chết.Sợ bị đày 18 tầng đia ngục châng ?)
        LHĐ không xưng ngồi cùng chiếu vơi bọn trần độ vv va vv trên vì họ đã ở và sông làm việc trong gọng kềm sắt của cs,dù họ muốn thoát ra cũng không được (huống gì họ chưa chắc đã muốn thoát),còn NH Đăng và đồng bọn?”Ăn cơm QG thờ ma CS,còn cái NGU nào hơn ?
        Hãy trã PU về vói cái trong sáng trong suy nghĩ đứng đăn,đầy trí tuệ của một người vn chân chính,một người vn thực sự là người vn.Đừng nốtcô trong cái rọ của những thằng cs “phản tỉnh” (nếu chúng có quyền lợi và địa vị đầy đủ thì chúng có phản tỉnh không ?) và nhât là tên LH Đ ,sống trong lòng QGDT lại phản trắc .lừa lọc /lưu manh. Nay Nó lên tiếng lập đãng ,chống đối bọn mà NÓ “PHÒ” thì có nên TIN mà “hoan hô” kẻ hai lần PHÃN không ?
        (ntsđ)

      • GIÓ NGÀN says:

        LÒNG NGƯỜI

        Lòng người thật đã rối rồi
        Biết ai là chính là tà cho cam
        Chính thì vì nước vì dân
        Tà thì chỉ cốt lo danh phận mình
        Ai vô mà biết được lòng
        Nên đành cứ tạm phẩm bình vậy thôi

        NON NGÀN
        (18/8/13)

Phản hồi