|

Nghĩa muội Tạ Phong Tần

“Đã qua rồi cái thời người dân chỉ được biết những gì nhà cầm quyền muốn cho họ biết, và không được biết những gì nhà cầm quyền muốn bưng bít, giấu nhẹm bằng cách quản lý chặt chẽ toàn bộ hệ thống báo chí trong nước…”

Tạ Phong Tần

Quãng đời ấu thơ của tôi buồn bã, và trơ trọi. Anh kế tôi, Tưởng Đăng Trình, qua đời lúc mới vừa lên chín. Tôi được sinh ra – có lẽ – chỉ để bù đắp (phần nào) cho sự mất mát quá lớn lao, và bất ngờ đã đến với bố mẹ mình.

Và vì thế giữa tôi và người chị kế là khoảng cách khá xa về thời gian, cũng như tình cảm. Chị hơn tôi đến gần mười tuổi. Chúng tôi, tất nhiên, không có thú vui nào có thể chia sẻ với nhau. Chị lớn của tôi thì lấy chồng rất sớm, và ở rất xa. Cả ngày tôi đành chơi lủi thủi mỗi mình, giữa đồi núi bao la và hoang dại, ở Tây Nguyên. Quanh tôi chả có ai ngoài hoa bướm, chim chóc, và sóc chồn.

Sự đơn độc này, xem chừng, đã ảnh hưởng không ít đến đời sống của tôi mãi mãi về sau. Như để bù đắp vào sự thiếu thốn của những ngày thơ ấu, trên đường đời, tôi hay kết nghĩa anh em với những người mà mình qúi mến.

Tạ Phong Tần là một trong những người này. Tôi “kết” em ngay sau khi đọc bài viết khai bút (“Mỗi Blogger Hãy Là Một Nhà Báo Công Dân”) vào ngày đầu năm 2008:

“Đã qua rồi cái thời người dân chỉ được biết những gì nhà cầm quyền muốn cho họ biết, và không được biết những gì nhà cầm quyền muốn bưng bít, giấu nhẹm bằng cách quản lý chặt chẽ toàn bộ hệ thống báo chí trong nước…”

“Khi bạn đưa thông tin lên blog của bạn, tức bạn đã đem sự hiểu biết của bạn truyền tải cho người khác để mọi người cùng được biết, qua đó, mọi người cùng bàn luận, cùng kiểm tra xem, dùng quyền công dân của mình đòi hỏi công chức Nhà nước phải thực hiện đúng chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn mà luật pháp quy định.”

“Có thể sự hiểu biết của bạn chỉ là một phần nhỏ nào đó trong đời sống xã hội, nhưng nhiều người góp lại sẽ tạo nên một bức tranh hiện thực xã hội hoàn chỉnh. Khi tự mình làm một nhà báo công dân, chính bạn đã góp phần công khai, minh bạch hóa xã hội, cùng chung sức xây dựng một xã hội dân sự cho đất nước chúng ta...”

Quan niệm tích cực vừa nêu, tiếc thay, đã không được chia sẻ bởi những kẻ đang nắm quyền lực ở Việt Nam. Với bản chất phá hoại và đa nghi, giới người này có khuynh hướng xem blog (nói riêng) và web (nói chung) chỉ là “âm mưu của những con nhện” – những kẻ đang toan tính …“diễn biến hoà bình” – cần phải bị giam giữ và trừng phạt nặng nề.

Tạ Phong Tần bị họ bắt giam vào ngày 5 tháng 9 năm 2011, đưa ra toà vào ngày 24 tháng 9 năm 2012 (cùng với hai thành viên khác của Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do) và đã bị kết án hàng chục năm tù, với tội danh rất mơ hồ (và hàm hồ) là “tuyên truyền chống nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.”

Và điều này đã được Tạ Phong Tần dự đoán trước đó, khá lâu:

Anh à, trong trường hợp em gặp nạn, em ủy thác cho anh công bố công khai tất cả những bài viết em đã đăng báo dưới bút danh khác là bài của em. Để cho thế giới thấy rằng chúng đang đàn áp một nhà báo bình thường với với những bài viết rất bình thường, nhưng vì là nhà báo tự do nên phải như thế.”

Thể theo ý nguyện này, tôi đã liên lạc và được ban biên tập tuần báo Trẻ đồng ý phụ trách xuất bản Tuyển Tập Tạ Phong Tần (*). Đây là một cuốn sách mỏng chỉ bao gồm một số những bài viết về thời sự của tác giả trong hai năm 2010 và 2011 nhưng thể hiện được đầy đủ những nỗ lực – cũng như quan niệm – của em tôi về vai trò của một blogger: “Dùng quyền công dân của mình đòi hỏi công chức Nhà nước phải thực hiện đúng chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn mà luật pháp quy định.”

Cái đám “công chức” của “Nhà Nước Pháp Quyền CHXHCNVN” đã phản ứng điên dại bằng cách tuyên án mấy chục năm tù và hàng chục năm quản chế cho ba bloggers:Tạ Phong Tần, Nguyễn Văn Hải, và Phan Thanh Hải. Đây là bản án khắc nghiệt dành cho chính chế độ hiện hành, chứ không phải cho nghĩa muội của tôi, và hai người bạn đồng hành.

Tự nó đã tố cáo sự bất lực và lo sợ của nhà đương cuộc Hà Nội trước ảnh hưởngt sâu rộng của những bloggers ở Việt Nam. Họ đang xử dụng  những phương tiện truyền thông tân kỳ, của thời đại thông tin, để để cổ vũ tự do và dân chủ cho xứ sở. Nó cũng khiến cho bất cứ ai còn mơ hồ về bản chất (bất lương và đê tiện) của chế độ hiện hành nhận ra điều giản dị này: thể chế hiện nay không thể nào thay đổi mà phải được thay thế. Ngoài ra nó còn phơi bầy một sự thực rõ ràng và phũ phàng là  “ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC CỘNG SẢN VIỆT NAM ĐÃ CHỌN LỰA DỨT KHOÁT THÀ MẤT NƯỚC CÒN HƠN MẤT ĐẢNG, ĐỨNG VỀ PHÍA TRUNG QUỐC TRÊN BÀN CỜ CHÍNH TRỊ THẾ GIỚI” – theo như nhận định của blogger Song Chi.

 

Biếm họa Babui. Đàn Chim Việt

Với sự “lựa chọn” ngu xuẩn này, tôi không nghĩ rằng những người cầm quyền hiện tại vẫn có thể tiếp tục tại vị ngang với thời gian bản án mà họ đã cho Tạ Phong Tần. Và tôi tin chắc rằng cái ngày mà mình có thể cầm Tuyển Tập Tạ Phong Tần để đứng đón người em kết nghĩa, trước cổng trại giam, sẽ không còn bao lâu nữa.

Nhân đây, tôi xin được thay mặt nghĩa muội của mình để cảm ơn tất cả qúi vị đã chào đón tác phẩm đầu tay của em. Tôi cũng xin được gửi lời cảm ơn chân thành đến ban biên tập của tuần báo Trẻ trong việc xuất bản và phát hành Tuyển Tập Tạ Phong Tần.

Cho ra đời một cuốn sách ở một nơi mà tiếng Việt bị coi như là ngoại ngữ, và giữa lúc mà mọi ấn phẩm đang mất dần người đọc, là một việc làm đòi hỏi ít nhiều hy sinh của những người phụ trách. Tuy nhiên, có nhiều sự kiện cần phải được ghi lại rõ ràng bằng giấy trắng mực đen. Tuyển Tập Tạ Phong Tần là một trong những ghi nhận cần thiết như thế cho thời điểm hiện tại, cũng như cho lịch sử của dân tộc mai sau.

© Đàn Chim Việt

 

 

44 Phản hồi cho “Nghĩa muội Tạ Phong Tần”

  1. Nguyễn Trọng Dân says:

    Sao không thấy ai qua MỸ vận động cho Tạ Phong Tần- Điếu Cày vậy?

  2. Hùng says:

    Nước Mỹ là cái bãi rác chính trị khổng lồ của VN, bất cứ người nào trở thành rác rưởi chính trị của VN thì chính quyền VN đem đỏ hết vô bãi rác chính trị của VN là nước Mỹ, ví dụ: gần đây là 2 xe rác Trần Khải Thanh Thủy và Cù Huy Hà Vũ. Nay mai xe rác Tạ Phong Tần ra tù thì thế nào chính quyền VN cũng đem đổ sang Mỹ, lúc đó thì Tưởng Năng Tiến tha hồ mà làm chuyện kết nghĩa trên huynh dưới muội, trên anh dưới em. Nhưng ông Tưởng Năng Tiến hình như ở Canada hay Úc gì đó, đó là những nược “tự do”, dù ở Canada hay Úc thì ông Tưởng Năng Tiến vẫn tự do qua Mỹ để tha hồ kết nghĩa trên huynh dưới muội, trên anh dưới em với Tạ Phong Tần

  3. Nguyễn Trọng Dân says:

    Tạ Phong Tần

    Lòng ngay dạ thẳng phải cực thân
    Đắng cay chịu đựng chẳng ngại gần
    Bạo quyền bán nước_ ra sức chận
    Ô trọc mua danh_ quyết vạch trần
    Quạ bởi ghét trăng mà mổ bóng,
    Chó vì sợ cọp mới sủa rần.
    Cỗ kim chân sử mừng phấn chấn
    Lừng lẩy trời Nam TẠ PHONG TẦN

    • Nguyễn Trọng Dân says:

      Tạ Phong Tần

      Lòng ngay dạ thẳng phải cực thân
      Đắng cay chịu đựng chẳng ngại ngần
      Bạo quyền bán nước_ ra sức chận
      Ô trọc mua danh_ quyết vạch trần
      Quạ bởi ghét trăng mà mổ bóng,
      Chó vì sợ cọp mới sủa rần.
      Cỗ kim chân sử mừng phấn chấn
      Lừng lẩy trời Nam TẠ PHONG TẦN

      ( Đánh má lộn… xộn ….”ngần ” chớ ko phải gần)

  4. Huong Nguyen says:

    4 nước ứng cử cho 4 ghế trống? – 1 thắng cử vẽ vang quá nhỉ? Nhưng dù là được trúng cử vào cái gọi là Hội Đồng Nhân Quyền LHQ, CSVN chứng tỏ được gì? Họ có nhân quyền? – Họ đại diện cho nhân quyền?

    Lybia dưới thời lảnh đạo của Quadhafi cũng được vào làm hội viên của HDNQ. “Vị vua của những ông vua “ này ít lâu sau đó đã “được” lôi ra từ ốngcống và bị xữ bắn trên đường phố…

    Trong những giá trị đạo đức thật sự, để được 1 tiếng “tốt” nhiều khi lại phải chịu những “thiệt thòi”. 1 người anh tốt là người phải biết nhường nhịn, hy sinh cho em. 1 người cha tốt là người phải hứng mũi chịu sào, lao tâm lao lực để chống đở cho cả gia đình. 1 người mẹ tốt là người biết hy sinh cho chồng con như hình ảnh đậm đà của của “những cái cò lặn lội bờ ao” trong ca dao Việt-Nam. 1 công dân tốt là những người biết sống cho xã hội. 1 chính quyền tốt là 1 chính quyền phải đặt quyền lợi quốc gia tổ quốc lên trên tất cả … Nói chung , để được tiếng tốt, kẻ được tiếng ngược lại thường chịu thiêt thòi và nhất là họ không lấy làm hảnh diện vì đó không phải là mục đích của những tấm lòng…

    Vậy thì CSVN hảnh diện gì khi được trúng cử vào hội đồng nhân quyền LHQ? Họ vào đó để tham gia cũng cố nhân quyền cho con người? – khi họ hảnh diện đã giáo dục thành công dân chúng và cán bộ của họ để sống 1 đời vong thân trong khẩu hiệu “còn đảng còn mình”? Họ trả lời với thế giới như thế nào trước những đàn áp, nhà tù và những bản án buồn cười họ đã áp đặt cho chính nhân dân của họ? Xữ dụng HĐNQ để quảng cáo và cũng cố 1 chế độ độc tài toàn trị, CSVN, bọn tay sai, trục lợi chỉ để lại thêm những vết nhơ trong lịch sữ loài người.

Phản hồi