NuocMatCuaRung
 
|

VNCH ngày xưa và nước VN dân chủ tự do trong tương lai

Từ bao lâu nay, Cộng Sản Việt Nam tuyên truyền xuyên tạc chế độ dân chủ tự do của miền nam Việt Nam trước 1975 là một chính quyền ác ôn, tay sai Đế quốc, hà hiếp áp bức nhân dân. Những người chưa sống dưới chế độ dân chủ tự do của miền nam VN mắc tuyên truyền CS đã có thành kiến xâu, cho rằng Ngụy quyền Sài Gòn chỉ là một chính thể áp bức bóc lột, bán nước, mất lòng dân bị mọi người oán ghét nên đã sụp đổ vào ngày 30/4/1975.

Sự thực thì khác hẳn, Việt Nam Cộng Hòa bên dưới vĩ tuyến 17 trước đây rất hiền, tự do, hiếu khách. Vì quá dễ dãi, tự do không kiểm soát chặt chẽ nên CS mới có cơ hội trà trộn khắp nơi như tại nhà thờ, chùa chiền, trường học và ngay cả trong quân đội và các cơ quan công quyền. Chính vì quá tự do dễ dãi mà Cộng Sản đã đem được nhiều súng đạn và cán binh trà trộn vào Sài Gòn trong trận tấn công Tết Mậu Thân 1968.

Trước 1975 miền nam VN là một quốc gia dân chủ tự do thực sự theo tiêu chuẩn các nước Tây phương, tổ chức theo nguyên tắc phân quyền: Lập pháp, Hành pháp và Tư pháp. Mặc dù có khuyết điểm nhưng là một nước trong tình trạng chiến tranh, miền nam VN vẫn duy trì được tinh thần tự do, dân chủ, không lợi dụng chiến tranh để trở thành độc tài như nhiều nước khác. Một bằng chứng hiển nhiên ai cũng thấy, trong khi chiến sự diễn ra khốc liệt khắp nơi, người dân vẫn được quyền biếu tình chống Nguyễn Văn thiệu, đả đảo Thiệu-Kỳ, báo chí được tự do chỉ trích công khai guồng máy cai trị không hề bị tù đầy, bắt bớ.

Tôi xin nêu những nét cơ bản của nền Dân chủ Tự do của Việt Nam Cộng Hòa ngày xưa, nó cũng giống như các nước tân tiến hoặc như các nước khác trong khu vực Đông Nam Á. Dưới đây là những thành quả, những khía cạnh chính mà miền nam VN đã đạt được. Nước Việt Nam tự do dân chủ trong tương lai sẽ chính là mô hình này

Các quyền Tự do căn bản.

Miền nam Việt Nam trước 1975 đã được Hoa Kỳ giúp đỡ trở thành nước dân chủ tự do để hòa hợp với cộng đồng Thế Giới Tự Do.

Tự do bầu cử và ứng cử- Người dân được tự do ứng cử vào các chức vụ chính trị về hành pháp cũng như lập pháp. Cử tri đủ 18 tuổi đều được đi bầu lựa chọn người đại diện tại Quốc hội cũng như lựa chọn người lãnh đạo. Nay trên thế giới còn nhiều nước độc tài, chính quyền không do dân bầu, đó là những chính quyền bất hợp pháp.
Tự do ngôn luận – Từ thời xa xưa tại Việt Nam Cộng Hòa, báo chí được quyền chỉ trích sai trái của chính phủ một cách công khai, sinh hoạt báo chí trước 1975 tự do bình đẳng. Tại Sài Gòn có hằng trăm tờ báo, hầu hết do tư nhân điều hành không bị mua chuộc hoặc bị áp lực theo đường lối của chính phủ. Mặc dù có bị kiểm duyệt để không bị địch xâm nhập tuyên truyền vì đang trong tình trạng chiến tranh nhưng đã được tự do thể hiện ý kiến riêng về mọi phương diện chính trị, quân sự, văn hóa xã hội. Nhiều tờ báo đã công khai chỉ trích những khuyết điểm của chính phủ mà không bị đóng cửa hoặc bị làm khó dễ.

Người dân được nói cái mình muốn nói, được biểu lộ sự phản kháng, biểu tình chống chính phủ, được thành lập đảng phái đối lập, được tự do hội họp, được quyền tự do tư tưởng, được đọc và viết điều mình muốn, sách báo không bị kiểm duyệt hoặc chỉ bị kiểm duyệt hạn chế. Người dân được đọc sách báo nhập từ ngọai quốc trái với tình trạng ngày nay, sách báo ngoài Hải ngoại gửi về bị vất vào thùng rác. Nay trong nước báo chí đều thuộc về nhà nước, chính quyền không công nhận báo chí tư nhân.
Tự do sáng tác – Các nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ được tự do sáng tác theo cảm hứng của mình, nghệ thuật không bị gò ép trong khuôn khổ. Nhờ tự do sáng tác nên nghệ thuật miền nam đã phong phú hơn miền Bắc. Về văn hóa, miền nam trước 1975 đã xuất bản được nhiều sách giá trị về lịch sử, văn học, khoa học, triết học. Tiếng Việt, văn Việt thời VNCH trong sáng, mạch lạc, văn vẻ nay suy thoái nhiều. Các nhà sử gia, nhà nghiên cứu được vô tư trong biên soạn nên văn hóa miền nam đã phát huy phong phú một thời, sau 30/4/1975 các sách vở in tại miền nam VN đã bị đem đốt hết, ngày nay họ cho in lại nhiều sách giá trị.

Tự do cư trú và đi lại – Người dân muốn ở đâu tùy thích, tùy theo mình lựa chọn, muốn ở tỉnh nào, miền nào cũng được không bị bắt ép như chế độ hộ khẩu của miền Bắc và trong nước hiện nay. Người dân muốn vào miền Nam ra miền Trung tùy tiện chỉ cần mua vé máy bay, xe đò không bao giờ phải xin giấy thông hành mặc dù trong tình trạng chiến tranh.

Tự do tôn giáo – Chính phủ tôn trọng và giúp đỡ các đạo Phật, Thiên Chúa, Cao Đài, Hòa Hảo.. hành đạo và mở rộng hơn lên . Nhà cầm quyền không chiếm đoạt, đụng chạm tới tài sản các tôn giáo như đất đai, nhà thờ, chùa chiền… Không xen vào việc tổ chức các tôn giáo và không buộc tôn giáo phải theo chính phủ như hiện tình trong nước hiện nay.

Trong khi đó tại miền nam VN, từ sau 1975 nhiều tài sản tôn giáo như Trung tâm Thanh niên Phật tử, nhiều nhà thờ Thiên chúa giáo bị chính quyền CS chiếm làm trường đảng, cơ quan nhà nước.

Kinh Tế Thương mại

Chính phủ chủ trương kinh tế tự do hay kinh tế tư bản trái với kinh tế chỉ huy của miền Băc hồi ấy. Người dân được tự do bỏ vốn kinh doanh, mở cửa hàng, công ty xí nghiệp. Nhờ tự do buôn bán sán xuất, nhờ giao thương với các nước trên thế giới mà miền nam trước 1975 đã có bộ mặt tiến bộ phồn thịnh. Các khu kỹ nghệ Đà nẵng, Biên Hòa, các nhà máy dệt, viện bào chế… đã sản suất được nhiều mặt hàng tiêu dùng có phẩm chất tốt như vải, lụa, thuốc tây, sà phòng, chăn mền…

Trái với chính sách bế quan tỏa cảng của miền Băc hồi ấy, nhờ giao thương rộng rãi với các nước trong khối Thế giới Tự do mà kinh tế miền nam phồn thịnh hơn trước. Các đường phố, hệ thống đường liên tỉnh được mở mang rộng lớn, giao thông tiện lợi. Sài Gòn và các thành phố lớn đã xây cất thêm nhiều nhà cao tầng, chung cư cho giới bình dân. Sài Gòn và các tỉnh đã tiến bộ mở mang nhiều trong khoảng 10 năm từ giữa thập niên 60.

Về canh nông chính sách “Người cày có ruộng” đầu thập niên 70 đã dần dần xóa bỏ bất công có từ thời Pháp thuộc, chính phủ mua lại đất của các điền chủ, địa chủ để phân chia cho nông dân, đó là cuộc cách mạng ôn hòa giải quyết tệ trạng bất công xã hội. Tình trạng chiến tranh gây thiếu hụt nên miền nam vẫn phải nhập cảng thêm gạo của Thái Lan.

Sau ngày 30/4/1975, bà Dương Thu Hương cán bộ viêt tuyên truyền Cộng Sản vào Sài Gòn đã ngồi bệt xuống đất khóc : Đây là cuộc chiến tranh ngu xuẩn nhất, một nước văn minh bị một nước lạc hậu xâm lăng!

Giáo Dục

Nền giáo dục miền nam VN trước đây chịu ảnh hưởng của người Pháp, thi cử khó khăn, nhất là những năm đầu thập niên 60 trở về trước, số thí sinh trúng tuyển thi Tú tài tại Sài Gòn qua các Hội đồng với tỷ lệ thường là 15 %. Văn bằng Tú tài hồi ấy tương đương với Tú tài Pháp, từ những năm 1966 trở đi việc thi cử chịu chút ảnh hưởng Mỹ có phần cởi mở hơn trước nhưng vẫn còn chịu ảnh hưởng Pháp. Khoảng giữa thập niên 60 chính phủ Pháp đã ký với chính phủ VNCH một thỏa thuận theo đó họ công nhận văn bằng tại miền nam miền nam nhất là về khoa học gần tương đương với văn bằng Pháp, về bằng bác sĩ y khoa họ công nhận tới năm thứ 6, bằng dược sĩ tới năm thứ 5, có nghĩa là được công nhận khoảng 90%. Thập niên 60, 70 chính phủ VNCH đã đưa nhiều sinh viên đi du học tại ngoại quốc nhất là Mỹ, Pháp bằng phương tiện tự túc hoặc học bổng. Một ưu điểm của nền giáo dục miền nam VN thời ấy là thi cử rất nghiêm chỉnh, không hề có nạn làm bằng giả, thi dùm như trong nước hiện nay.

Bậc tiểu học hoàn toàn miễn phí, nhà nghèo, nhà giầu đều theo học một trường không phân biệt giai cấp. Tại bậc trung học các trường công lập tuyển học sinh qua thi tuyển công bằng, rất ít trường hợp thiên tư thiên vị. Các trường trung học tư thục phụ giúp chính phủ vì không đủ sức lo cho tất cả các con em. Bậc Đại học tại Sài Gòn đều miễn phí, sinh viên chỉ phải đóng khoản tiền ghi danh nhập học và tiền thi cuối năm. Mặc dù bậc Trung học và Đại học có nhiều trường thu tiền học nhưng cũng vừa túi tiền của người dân. Ngày nay trong nước việc học hành con em trở ngại, các em gia đình nghèo không được cắp sách đến trường vì cha mẹ không đủ tiền đóng học phí.

Năm 1982 trong một cuộc hội thảo tại bệnh viên Vũng Tầu, một bà dược sĩ gốc ngoài Bắc vào đã phát biểu.

“Chế độ Ngụy mà chúng ta đánh đổ nó nhưng nó đào tạo các chuyên viên kỹ sư bác sĩ giỏi hơn chúng ta”

Đó là một sự thật ai cũng phải công nhận vì các giáo sư đại học VNCH đại đa số tốt nghiệp bên Pháp, Mỹ…, Họ đã đào tạo được những người có đủ năng lực. Nền giáo dục miền nam trước 1975 đã đào tạo các chuyên viên khoa học kỹ thuật tương đương với các nước tân tiến, không thua kém gì các chuyên viên tại Pháp

Luật pháp.

Tổ chức xã hội miền nam VN ngày xưa theo đúng các nguyên tắc dân chủ tự do của các nước tân tiến, người dân VNCH đã được luật pháp bảo vệ tài sản tính mạng, có tòa án xét xử có luật sư bào chữa. Các cơ quan an ninh như cảnh sát chỉ được quyền bắt giam tình nghi phạm tội trong vòng 24 tiếng, nếu không có bằng cớ, tới giờ thứ 25 phải trả tự do ngay. Trường hợp phạm pháp, bị can hoặc nghi can vẫn được thuê luật sư bào chữa cho mình. Tôi có được đọc một bài báo xuân từ trong nước gửi ra, người sinh viên CS nằm vùng đã ám sát giáo sư Nguyễn Văn Bông thoát khỏi án tử hình do luật sư tại Sài Gòn bào chữa năm 1973, anh ta chỉ bị tù chung thân, sau 1975 được thả về từ Phú Quốc.

Nhiều người CS đã thoát chết nhờ luật pháp nhân đạo của miền nam VN trươc 1975. Mặc dù có khuyết điểm nhưng luật pháp VNCH, Công lý đã cho người dân được sống bình yên, dễ thở không bị cường hào, cường quyền áp bức như tình trạng chúng ta thấy ngày nay tại VN, chính quyền địa phương cướp đạt tài sản đất đai của người dân một cách trắng trợn, dân oan đi khiếu kiện đầy đường đầy chợ.

Tại Việt Nam sau 1975 các nhà tù mọc lên như nấm dưới danh hiệu trường, trại cải tạo, thực ra chỉ là những trại tập trung khổng lồ theo đúng khuôn mẫu của Sô viết, Trung Cộng để giam giữ con người lâu dài mà không cần xét xử, chỉ một số ít được thả về sớm do hối lộ vàng bạc cho những người có quyền. Con người có thể bị công an nhà nước bắt giam không cần lý do hoặc chỉ là tình nghi. Họ có thể bị giam giữ vô thời hạn, nhiều người bị giam giữ lâu dài, có người lên tới mười mấy năm.

Y Tế

Mặc dù y tế miền nam VN trước 1975 chưa được tân tiến như các nước Pháp, Mỹ, Nhật.. nhưng nhìn chung cũng có nhiều tiến bộ. Thập niên 70 tại Chợ Lớn đã xây dựng thêm nhiều bệnh viện tư như Sùng Chính, Tiều Châu. ..Nhà nghèo nhà giầu đều được chữa trị khác với tình trạng ngày nay trong nước chỉ những người có tiền mới được nhà thương nhận chữa. Mặc dù trước 1975 còn có bất công trong lãnh vực này, nhà giầu có phương tiện được điều trị tại các nhà thương tư chăm sóc tôt hơn, hiệu quả hơn nhưng nhà nghèo cũng được đón nhận vào các nhà thương công như bệnh viện Chợ Rẫy, Gia Định… tình trạng chung các nước là người nghèo chịu thiệt thòi hơn người giầu nhưng Bộ y tế cũng chú trọng tới sự chăm sóc sưc khỏe của đa số người dân, tại các tỉnh đều có Ty y tế và các nhà thương công.

Về phẩm chất bác sĩ, cán sự, y tá đã được đào tạo chu đáo tại các trường Đại học y khoa. Như đã nói trên bác sĩ, y tá VNCH đều dã có tay nghề chuyên môn cao và kiến thức y học vững chắc. Mặc dù còn có khuyết điểm, việc chữa trị tốn kém nhất là đối với gia đình nghèo nhưng chính phủ cũng cố gắng mở mang các nhà thương công và đào tạo thêm nhiền chuyên viên y tế.

Trước 1975 các viện bào chế tại Sài Gòn đã sản xuất được hầu hết các loại thuốc tây cần thiết để chữa trị, phẩm chất tương đương với thuốc của Pháp, đó cũng là những bước tiến bộ đáng kể trong việc tự túc tự cường.

Trong một cuốn phim truyện của VN đã cho thấy những bệnh nhân đau thận vào bệnh viện chạy điện đều phải đóng tiền trước hàng ngày, chữa bệnh theo kiểu “tiền trao cháo múc”. Vào bệnh viện phải có tiền đóng trước như vậy người nghèo chắc đành chịu chết, cuốn phim cho thấy một gia đình phải bán nhà để chữa bệnh thận và thay thận cho cô con gái là sinh viên. Giữa thế kỷ 21 mà có chuyện bán nhà để chữa bệnh thật là bi thảm.

Đạo đức xã hội

Những năm đầu thập niên 60, miền nam VN là một xã hội có tổ chức nghiêm chỉnh, chịu ảnh hưởng sâu xa của giáo lý Khổng Mạnh, con người có nhân phẩm, gia đình và học đường giáo dục đạo đức luân lý cho con em để trở thành con người tốt của xã hội. Từ giữa thập niên 60 có bị sa xút do ảnh hưởng của ngoại quốc nhưng tựu chung vẫn cón nền nếp. Phim ảnh, văn nghệ đều có kiểm duyệt của bộ Thông tin để ngăn ngừa sự vi phạm thuần phong mỹ tục.

Mặc dù có một số phương diện thoái hóa như mãi dâm, xì ke, ma túy, trộm cướp… do tình trạng chiến tranh song đạo đức xã hội vẫn còn lành mạnh. So với tình trạng trong nước hiện nay, trước cảnh xã hội sa đọa, mãi dâm, băng đảng, xã hội đen.. tràn lan khiến nhiều người bi quan cho rằng nếu chế độ CS sụp đổ thì cũng phải mất ít nhất ba thế hệ mới xây dựng lại được một xã hội lành mạnh như xưa.

Tình trạng chung các nước nghèo, miền nam VN trước đây thường có tham nhũng hối lộ nhưng mức độ người dân còn chấp nhận được không quá đáng như tình trạng trong nước hiện nay. Hối lộ, đút lót tại VN hiện nay gần như công khai, những người về thăm quê hương bị làm tiền ngay khi vừa xuống phi trường. Các quan chức, đảng viên cao cấp hiện là sở hữu chủ những tài sản không lồ gồm nhà hàng, khách sạn, đất đai, xí nghiệp…, họ chuyển ngân những tài khoản lớn ra nước ngoài và cho con cái du học để chuẩn bị “Tẩu vi thượng sách” khi tình hình đòi hỏi.

Trước 1975, tại VNCH có bất công xã hội, phe đảng nhưng tương đối con người còn được hưởng công bằng nó chưa đến nỗi ghê tởm như ngày nay. Khi tài sản tập trung trong tay một thiểu số người gồm các Đảng viên gộc, tư sản đỏ, bà con nội ngoại của các viên chức chính quyền, người dân lao động với đồng lương chết đói sống lây lấy qua ngày. Hố cách biệt giầu nghèo nay ngày càng được đào sâu hơn.

Tại miền nam trước đây, con cái các ông lớn không được ưu đãi gì hơn con nhà thường dân, nay con cái Đảng viên cán bộ được nhà nước cho hưởng ưu quyền đặc lợi gần như công khai. Hố bất công xã hội ngày càng sâu rộng hơn, con quan thì lại làm quan.

Việt Nam trong tương lai

Trước thập niên 90, trên giới có 17 nước xã hội chủ nghĩa nay rút lại chỉ còn 4 nước : Tầu, Việt Nam, Bắc Hàn, Cuba, nay phong trào lật đổ các chế độ độc tài tại khối Ả Rập, Phi châu khiến cho công cuộc dân chủ hóa toàn cầu được đẩy mạnh. Ngày 14/7/1789 dân Pháp phá ngục Bastille, đánh dấu ngày tàn của chế độ phong kiến. Nay chế độ độc tài ở nhiều nước trên thế giới đang rơi rụng dần dần, nguyên do thế kỷ 21 người ta không chấp nhận độc tài. Dưới con mắt người Tây phương, độc tài được coi như một biểu tượng của mọi rợ, một vết nhơ trong lịch sử nhân loại.

Nay người dân tại khắp nơi trên thế giới, cũng như hầu hết các nước trên thế giới đều đã không chấp nhận chế độ độc tài, người ta “say no” với chế độ mọi rợ này. Chính quyền tại các nước độc tài không do người dân bầu ra chỉ là những chính quyền bất hợp pháp.

Các nhà lãnh đạo CS Tầu và VN hiện còn cố bám víu vào quyền lợi riêng tư của tập đoàn thống trị, của gia đình họ nhưng không thể quay ngược bánh xe lịch sử. Việt Nam sẽ là một nước dân chủ tự do, đó là một tất yếu lịch sử, vấn đề nhanh hay chậm tùy thuộc vào sự tranh đấu của người dân trong nước, hải ngoại chỉ có thể yểm trợ về mặt tinh thần. Nước Việt Nam Dân chủ Tự do trong tương lai sẽ không phải là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam , cũng sẽ không phải là Việt Nam Cộng Hòa, quốc kỳ sẽ không phải là cờ đỏ hay cờ vàng nhưng kiến trúc của nó sẽ giống hệt như cơ cấu của miền nam Việt Nam ngày xưa. Nước VNCH ngày xưa đã là một nước dân chủ tự do thực sự, cơ cấu của nó sẽ là mô hình tổ chức cho nước Việt Nam trong tương lai.
Nay nhiều người trong nước cho rằng tại hải ngoại những người tranh đấu cho công cuộc dân chủ hóa đât nước để rồi sẽ trở về chia chác hoặc lấy lại quyền hành đã mất. Sự thực không phải như vậy, những người đã di tản ra ngoại quốc lâu năm đa số đã có tài sản, sự nghiệp hoặc nghề nghiệp vững chắc, con cháu họ đều đã thành đạt, sẽ không có chuyện họ trở về sinh sống hoặc chia chác miếng đỉnh chung như nhiều người nghĩ. Sự yểm trợ của người Hải ngoại xuất phát tự lòng yêu nước, tinh thần thiết tha với quê hương dân tộc.

Nước Việt Nam trong tương lai sẽ là một nước Việt Nam tự do theo đúng như mô hình của VNCH ngày xưa vậy.
© Trọng Đạt

© Đàn Chim Việt

 

308 Phản hồi cho “VNCH ngày xưa và nước VN dân chủ tự do trong tương lai”

  1. nguyển tiến Dũng says:

    VĂN TẾ HỒ CHÍ MINH
    Hỡi ơi!
    Người ta nói: “Sống khôn, thác thiêng”
    Anh hùng, liệt sĩ, sau khi thác, sẽ linh thiêng
    Phù hộ, độ trì cho người còn sống
    Cho nên được tượng thờ, linh đình kèn trống
    Còn những tên ác ôn, bán nước, buôn dân
    Sau khi chết rồi, không thể thành Thần
    Mà thành quỷ dưới chín tầng địa ngục
    Ở chốn đó, bọ giòi lúc nhúc
    Lửa đốt đời đời, nhức nhối, đau thương
    Như Hồ Chí Minh ngươi, tư cách tầm thường
    Khi sống thì chỉ xảo ngôn, giả nhân giả nghĩa
    Khi chết, tự dựng tượng thờ, cho đời mai mỉa
    Trí khôn không có, chỉ láu cá buôn dân
    Tổ Quốc chẳng màng, nên ngược xuôi bán nước.
    Ngươi không chịu ư?
    Thôi, để chúng ta hạch tội từng điều, từng mục:
    Năm 1924, ngươi đã từng nuốt nhục
    Qua Quảng Châu, học lý luận Mác Lê
    Năm 30, để dễ khiến người mê
    Nên lập đảng Cộng Sản Đông Dương, theo Mao Chủ Tịt
    Địa chỉ Đảng: Hồng Kong, gần ông Mao lùn xịt
    Nhận tiền Ngài rồi, thì phải bán nước cho Tầu!
    Năm 38, Diên An, một lần nữa, quỳ trước bác Mao
    Long trọng hứa: “Để Ngài chỉ huy toàn quốc!”
    Năm 40, lập đảng Việt Minh (*), như đã hứa trước
    Cũng địa chỉ Tầu: văn phòng tại Quế Lâm!
    Năm 50, ngươi đóng vai ông già câm
    Chống gậy khập khễnh sang Tầu cầu viện
    Trần Đăng Ninh, Tầu Cộng cõng ngươi qua.
    Xin viện trợ, vì lúc ấy nước Nga
    Từ chối hẳn, không thèm nhìn Việt Cộng!
    Chỉ có Mao, vì âm mưu nhất thống
    Muốn biến Việt Nam thành một bãi đá gà!
    Nên nhận lời, gửi lính Tầu chệt già,
    Thêm vài cây súng, cho Việt Minh thử sức
    Từ đó, ngươi không còn biết cái gì là nhục
    Cúi gập đầu dâng đất nước cho Tầu
    Dù trước đó, đã qua Pháp từ lâu
    Hiệp định sơ bộ Pháp Việt ký bởi ngươi và Pháp
    Mùng 6 tháng 3, ngươi đi tầu thủy sang Pháp
    Năn nỉ Thực dân Tây, trở lại Đông Dương!
    Giữa nửa đêm, ngươi chạy đến bên giường
    Bộ Trưởng Thuộc Địa mà lạy van Pháp ký!
    Hiệp định bán nước ký xong, ngươi lại dùng tầu thủy
    Chạy về hang Pắc Bó, làm thơ tặng Lê Nin!
    Sang Mút Cu, gập mình trước Bác Nin
    Xin hiến tặng Liên Xô một nửa nước!
    Cứ thế, cho đến khi lìa đời, vẫn là quân phản quốc!
    Chỗ nào ngươi cai trị cũng có hình bác Mao
    Đứng cạnh Lê Nin, Các Mác ở trên cao
    Còn hình ngươi đeo râu thì treo ở bộ phận dưới!
    Hội nghị nào, cũng mặt ngươi tươi rói:
    “Học tập theo Bác Mao, theo Bác Lê Nin!”
    Khi Sít Ta Lin, tên đồ tể chui xuống Diêm Đình
    Ngươi bắt cả nước để tang, khóc kể.
    Ôi! Thật nhục nhã! Thật đê hiền, mạt tệ!
    Còn gì đâu danh dự người Việt Nam?
    Còn gì “giang sơn ta tự Ải Nam Quan”?
    Chỉ là lũ nô lệ Bắc Triều khốn khổ!
    Sau 75, đệ tử ngươi hiện nguyên hình một lũ rợ!
    Bán nước công khai, biển, đất, giang sơn!
    Tháng 12, năm 2000, năm Thần Khóc, Quỷ Hờn
    Vì một lần nữa, chúng ký hiệp định bán thêm nước!
    Phân định thềm lục địa, cho Tầu hơn nửa nước!
    Biển thụt lùi vào sát tận bờ ta!
    Ngư dân, từ đó, cứ gặp “Tầu Lạ” đi qua
    Là tan xác, là mất thuyền, là chết!
    Cả cái Đảng Cộng cứ câm mồm, giả chết!
    Cho “người lạ, tầu lạ, hàng lạ..” tràn vào giết dân!
    Dân đói, dân chết, vẫn mua xế đầy sân
    Xây biệt thự, cung điện huy hoàng, như Vua chúa!
    Chơi gái chân dài, hàng chục tỷ, cười sặc sụa
    Sống chết mặc bay, cứ cưỡng chế đất, làm gì tao?
    Công an, bộ đội, xe tăng, súng trong bao!
    Đứa nào Yêu nước, tao cho còng số Tám…
    Hỡi ơi! Hỡi ơi!
    Máu chẩy, lệ tràn, lòng người ta thán
    Bao triệu sinh linh đã chết cho Ngươi được vinh quang!
    Từ hồi Đấu Tố, hai trăm ngàn bị ngươi giết giữa đàng
    Sau đấu tố, đến Sửa Sai, chết cả trăm ngàn nữa
    Những cán bộ hung hăng, từng cầy đầu người, treo cổ
    Nay cũng bị tù đầy, bị giết để Sửa Sai!
    Còn ngươi? Vẫn bình chân, gây nội chiến để ra oai
    Cho anh em giết nhau, họ hàng đổ máu
    Hai triệu sinh mạng Bắc, Nam, chú, dì, cô cháu
    Bạn bè, người yêu… cầm súng tương tàn
    Thêm năm triệu bệnh binh, thương tật bàng hoàng
    Và năm chục triệu dân mang nỗi đau mất mát…
    Rồi sau 75, hơn hai triệu người bỏ nước ra đi, tan nát
    Năm trăm ngàn chết thảm giữa Biển Đông
    Trong rừng sâu, trên bộ, giữa đồng không
    Thái Lan hiếp, Công An Biên phòng cũng thừa cơ hiếp hãm…
    Ôi! Máu trắng trinh thiếu nữ…
    Trời sầu đất thảm
    Da thịt em thơ cho diều quạ, cá ăn
    Mẹ già vùi thân giữa sóng bạc lăn tăn
    Chồng nhìn vợ chết trong vòng tay hải tặc…
    Ôi! Hồ Chí Minh ơi! Ngươi còn ác hơn giặc!
    Vì chính người là đầu mối bi thương
    Vì chính ngươi là kẻ dẫn đường
    Cho ma quỷ kéo voi về dầy mả tổ!
    Bây giờ, đệ tử ngươi, lũ người không quốc tổ
    Không tình thương nhân loại, không trái tim
    Cứ cưỡng chế nhân dân, bắt dân phải ngậm im
    Không tiếng nói, cấm nghĩ suy, cấm yêu nước
    Nhà cửa nông dân, công an chiếm bằng được
    Nghĩa trang, ruộng vườn, lính kéo đến san bằng
    Nhà thờ, chùa, đình, công an phá tan hoang
    Xây biệt thự, lầu cao cho bọn Tư Bản Đỏ!
    Hỡi ơi! Hỡi ơi!
    Nói mãi, lệ tràn, mắt đỏ
    Máu trong tim đã nhỏ xuống hai hàng
    Ngửa lên trời cao, mưa gió bàng hoàng
    Nhìn xuống biển thấp, mây giăng mù mịt
    Hướng về phương Nam, thấy rặng tre đan khít
    Thấy thuyền câu, sông nước, diều cao
    Thấy nhân dân đang lồng lộng thét gào:
    Việt Nam hỡi! Vùng Lên! Hỡi Người lao động!
    Hỡi Nông dân khốn khổ dưới ruộng đồng!
    Xin Hùng Vương, Trưng Triệu, Quang Trung,
    Lê Lợi, Ngô Quyền, Trần Nhật Duật, Hưng Đạo Vương
    Về đây chứng giám
    Xử tội Hồ Chí Minh
    Tên tội đồ của đất nước
    Đời đời không được đầu thai
    Phải đọa dưới chín tầng địa ngục….
    Xin xử! Xin xử!

    Thay mặt cho hàng chục triệu Dân Oan,

    Chu Tất Tiến dâng sớ….

    Ngày 12 Tháng 8 năm 2012.

  2. Binbon says:

    Qua ý kiến của nhiều bạn ở đây có thể thấy bài viết của ông Đạt thật rẻ tiền, không có lý luận, đưa VNCH ra khen và muốn là hình mẫu, mà quý vị nói rất nhiều rằng, đây là chế độ ăn bám ngoại bang, do ngoại bang sai bảo, và khi ngoại bang bỏ rơi thì chết không kịp ngáp, vậy mà ông tác giả vẫn ca ngợi, có thể ông kém, có thể ông thiếu hiểu biết và cũng có thể ông biết mà cố tình nói xạo để lừa dối người khác, tôi nghĩ nên kết luận tác giả TĐ như vây và cũng nên đóng bài viết ở đây để đỡ xấu hơn bộ mặt của VNCH.

  3. Đệ Nhất Cộng Hoà says:

    Mô hình của chính phủ Ngô Đình Diệm thời Đệ Nhất Cộng Hoà là mô hình lý tưởng nhất.

    • Huyền Trân - Hoài Anh - Hội TNSV California - says:

      Bất cứ cái gì , nếu không hợp quy luật – sẽ bị loại bỏ .

      VNCH ,do ngoại bang dựng lên và nuôi dưỡng . mới 25 năm đã bị chết yểu , bởi chính những thối nát và mâu thuẫn ngay trong chế độ .

      Chính chủ Mẽo – TT J. Kennedy cũng phải chửi : SONS OF A BITCHS …Mô hinh đó – Đệ nhất Độc tài gia đình trị Diệm Nhu , sao lại là lý tưởng được ???

  4. Tuấn Anh says:

    Tâm sự says:
    11/08/2012 at 09:23 TÂM SỰ CỜ VÀNG
    Lại hết một năm sống tha hương.
    Ba mấy xuân qua vẫn đọan trường.
    Cộng sản vẫn còn, ta chưa chết.
    Nhưng biết bao giờ thấy cố hương?

    Quốc hận hằng năm vẫn nhớ ngày
    Ôm niềm uất hận lết sang đây,
    Ngày xưa nhớ cái năm năm bốn
    Cũng tại cộng nô phải chạy dài.

    Số kiếp di cư đến hai lần
    Hai lần nhưng vạn nỗi gian truân.
    Lần sau còn nhục hơn lần trước,
    Vứt cả ba lô cởi cả quần.

    Cũng tại ta xui mới thế này
    Thầy ta đừng chạy chúng biết tay
    Phải chi thầy thí vài trăm triệu
    Đâu phải chạy te vứt cả giày.

    Dù bỏ chạy te vứt cả giày.
    Nhưng ta nào có sợ chúng bay.
    Chẳng qua cũng chỉ vì thời vận
    Tại số nên ta mới như vầy.

    Ta quyết không quên mối hận này.
    Con không làm được cháu ta thay
    Cờ vàng ta phất không ngừng nghỉ.
    Rồi sẽ có ngày chúng biết tay

    Ta vẫn cờ vàng vẫn duyệt binh
    Vẫn hát vang lên khúc quân hành
    Để cháu con ta luôn ghi nhớ
    Hình ảnh hào hùng lớp cha anh.

    Dù là quần áo chợ si đa
    Dù chẳng súng gươm cũng gọi là
    Quân đội cộng hòa thời oanh liệt,
    Để ta ôn lại quãng đời ta.

    Ta phất cờ vàng giữa cờ hoa
    Cờ hoa cứu giúp chở che ta
    (Không có cờ hoa ta lạnh gáy
    Cộng sản rập rình rét bỏ cha.)

    Nhớ về hòn ngọc viễn đông xưa
    Nơi ta hoan lạc suốt bốn mùa
    Tên em ngày ấy không còn nữa
    Còn lại nơi này cái little.

    Thế mà chúng cũng chẳng buông tha.
    Theo đến nơi này xứ cờ hoa.
    Cái little kia nào có tội
    Chúng cũng vặt luôn tức bỏ bà.

    Mấy chục năm ròng giữa chốn đây.
    Eo phe (welfare) vẫn lãnh vẫn ăn mày.
    Phút tem (food stamp) không có đời ta tận
    Bởi thế cho nên phải lụy thầy.

    Ta chạy sang đây đã cùng đường
    Thế nên ta vẫn phải khói hương
    Tâm nguyện khấn cầu ông thánh Mỹ
    Phù hộ ta tròn mộng hồi hương.

    Thầy ta ta dựng tượng phụng thờ
    Cũng vì ơn nghĩa những năm xưa
    Thế mà chúng bảo “quân chơi đĩ ”
    Năm mươi tám vạn hồn có biết chưa

    Hỡi chúa hỡi thần hỡi Ala
    Hỡi Mô ha mét hỡi Di đà,
    Cộng nô láo xược không vặn cổ
    Lại cứ vặn nhầm cổ chúng ta.

    Thà ta nô lệ xứ cờ hoa
    Quyết không về lại chốn quê nhà
    Làm mướn, cu li, hay rửa chén,
    Rửa đít cho thầy cũng sướng cha.

    Rửa đã bao năm rửa mòn tay,
    Nhưng vẫn không quên rửa hận này.
    Đời ta không được, đời con cháu,
    Quyết diệt cho tiêu bọn chúng mày.

    Trung cộng âm mưu chiếm Trường Sa.
    Đã lâu mới có dịp hò la.
    Cầu trời nó chiếm luôn Hà nội.
    Cho đáng bọn mày hả dạ ta.

    Trung cộng to đầu thế mà ngu.
    Đất liền không lấy lấy san hô.
    Sao bay không chiếm luôn cả nước,
    Chẳng lẽ bọn mày sợ chúng ư.

    Bay cứ đánh đi có chúng tao
    Tuy tao chẳng có tí quân nào
    Nhưng tao có cái mồm to khỏe.
    Chống cộng nhưng tao khoái ba tàu.

    Ta có cờ vàng có ống loa
    Có kèn có trống có cờ hoa.
    Tuy hô đả đảo thằng trung cộng
    Nhưng chống chỉ là Cộng xứ ta.

    Chẳng lẽ xuống đường chống tụi bay
    Mà không đả đảo thật hăng say.
    Thì ai mà biết ta yêu nước.
    Nhưng tấm lòng ta khoái chúng mày.

    Hàng hóa Việt Nam bán dẫy đầy
    Nhưng ta cương quyết phải tẩy chay
    Thà ta ủng hộ hàng tàu chệt
    Cho lũ cộng mày chết trắng tay.

    Nhớ nước ta càng thêm uất ức,
    Thương nhà tiếc mãi cái vila.
    Sang đây cam phận thằng ở đợ
    Cũng tại bọn mày lũ cộng nô

    Lạy thánh A la lạy chúa tôi
    Con chống bao năm quá đuối rồi
    Sức kiệt lực tàn đành chống gậy.
    Nay còn chỉ mỗi cái mồm thôi.

    Xin chúa hộ phù lũ chúng con
    Vặt cho chết hết lũ tham tàn
    Mai này phục quốc con xây tượng
    Xây nhà thờ mới đẹp to hơn.

    ***
    Mấy chục năm ròng giữa chốn đây.
    Bưng bê rửa bát đã bao ngày.
    Vẫn chưa rửa được niềm căm hận
    Ôi biết sao vơi mối thù này.

    Reply
    Nguoi Sai Gon says:
    11/08/2012 at 11:11 Hay, hay, hay.

  5. Người Hải Ngoại says:

    Cộng sản & Quốc gia khác nhau ra nàm thao hảy đọc
    bài thơ dưới đây nà biết cộng sản xâm năng, quốc gia bỏ chạy
    ra hải ngoại .

    CS & QG Bắc Nam Dị Biệt

    Bắc bảo Kỳ, Nam kêu Cọ (gọi là Kỳ Cọ)
    Bắc gọi lọ, Nam kêu chai
    Bắc mang thai, Nam có chửa
    Nam xẻ nửa, Bắc bổ đôi
    Ôi! Bắc quở Gầy, Nam than Ốm
    Bắc cáo Ốm, Nam khai Bịnh
    Bắc định đến muộn, Nam liền la trễ
    Nam mần Sơ Sơ, Bắc nàm “Nấy Nệ”
    Bắc lệ tuôn trào , Nam chảy nước mắt
    Nam bắc Vạc tre , Bắc kê Lều chõng
    Bắc nói trổng Thế Thôi , Nam bâng quơ Vậy Đó
    Bắc đan cái Rọ , Nam làm giỏ Tre,
    Nam không nghe Nói Dai , Bắc chẳng mê Lải Nhải
    Nam Cãi bai bãi , Bắc Lý Sự ào ào
    Bắc vào Ô tô , Nam vô Xế hộp
    Hồi hộp Bắc hãm phanh , trợn tròng Nam đạp thắng
    Khi nắng Nam mở Dù , Bắc lại xoè Ô
    Điên rồ Nam Đi trốn , nguy khốn Bắc Lánh mặt
    Chưa chắc Nam nhắc Từ từ , Bắc khuyên Gượm lại
    Bắc là Quá dại , Nam thì Ngu ghê
    Nam Sợ Ghê , Bắc Hãi Quá
    Nam thưa Tía Má , Bắc ẩm Thầy U
    Nam nhủ Ưng Ghê , Bắc mê Hài Lòng
    Nam chối Lòng Vòng , Bắc bảo Dối Quanh
    Nhanh nhanh Nam bẻ Bắp , hấp tấp Bắc vặt Ngô
    Bắc thích cứ vồ , Nam ưng là chụp
    Nam rờ Bông Bụp , Bắc vuốt Tường Vi
    Nam nói: mày đi! Bắc hô: cút xéo.
    Bắc bảo: cứ véo! Nam : ngắt nó đi.
    Bắc gửi phong bì, bao thơ Nam gói
    Nam kêu: muốn ói, Bắc bảo: buồn nôn !
    Bắc gọi tiền đồn, Nam kêu chòi gác
    Bắc hay khoác lác , Nam bảo xạo ke
    Mưa đến Nam che , gió ngang Bắc chắn
    Bắc khen giỏi mắng , Nam nói chửi hay .
    Bắc nấu thịt cầy , Nam thui thịt chó .
    Bắc vén búi tó , Nam bới tóc lên
    Anh Cả Bắc quên , anh Hai Nam lú
    Nam : ăn đi chú , Bắc : mời anh xơi!
    Bắc mới tập bơi , Nam thời đi lội
    Bắc đi phó hội , Nam tới chia vui
    Thui thủi Bắc kéo xe lôi , một mình xích lô Nam đạp
    Nam thời mập mạp , Bắc cho là béo
    Khi Nam khen béo , Bắc bảo là ngậy
    Bắc quậy Sướng Phê , Năm rên Đã Quá !
    Bắc khoái đi phà , Nam thường qua Bắc
    Bắc nhắc môi giới , Nam liền giới thiệu
    Nam ít khi điệu , Bắc hay làm dáng
    Tán mà không thật, Bắc bảo là điêu
    Giỡn hớt hơi nhiều, Nam kêu là xạo
    Bắc nạo bằng gươm , Nam thọt bằng kiếm
    Nam mê phiếm , Bắc thích đùa
    Bắc vua Bia Bọt, Nam chúa La-De
    Bắc khoe Bùi Bùi lạc rang , Nam : Thơm Thơm đậu phọng
    Bắc xơi na vướng họng, Nam ăn mãng cầu mắc cổ
    Khi khổ Nam tròm trèm ăn vụng , Bắc len lén ăn vèn
    Nam toe toét «hổng chịu đèn» , Bắc vặn mình «em chả»
    Bắc giấm chua «cái ả» , Nam bặm trợn «con kia»
    Nam mỉa «tên cà chua» , Bắc rủa «đồ phải gió»
    Nam nhậu nhẹt thịt chó , Bắc đánh chén cầy tơ
    Bắc vờ vịt lá mơ , Nam thẳng thừng lá thúi địt
    Khi thấm, Nam xách thùng thì Bắc bê sô
    Nam dành dụm cất vàng trong rương , Bắc chịu khó cuổm bạc vào hòm
    Bắc no đủ phủ phê trùm chăn, Nam đói rách co ro đắp mền
    Nam dân ra Bắc “cải tạo”, lính Bắc vào Nam bắt tù
    Nam dân liều mạng trốn vượt biển, lính Bắc hy sinh bắn trôi sông
    Nam hỏi Việt Nam tôi đâu? Bắc bảo Nam Việt mày giải phóng!
    Nam duyên, tình Bắc như thế hỏi “nàm thao” mà hòa giải ?
    Cộng sản và quốc gia khác nhau nà thế đấy.
    Ha!Ha!

Phản hồi