|

Trí thức và phản biện xã hội

Nhà toán học Ngô Bảo Châu vừa phát biểu về trí thức và vấn đề phản biện xã hội. Có một câu rất lạ, lẽ ra không thể từ mồm anh, vì trái hẳn với những điều anh từng nói và từng làm. Anh khẳng định: ”Giá trị của trí thức là giá trị của sản phẩm mà anh ta làm ra, không liên quan gì đến vấn đề phản biện xã hội”.

Vậy thì tại sao anh lại phản biện khi ký chung văn kiện chống khai thác bauxite ở Tây Nguyên? Tại sao anh phản biện xã hội hay, sâu sắc, có sức thuyết phục cao đến thế về vụ xử án phi lý luật sư Cù Huy Hà Vũ?

Anh đã làm theo điều mà anh nói là người trí thức phải dũng cảm, sống có trách nhiệm với xã hội.

Xin hỏi anh nếu cứ mũ ni che tai, chỉ làm theo nghề mình – như anh, nhà toán học Ngô Bảo Châu chỉ nên nghiên cứu về toán – bỏ qua mọi điều ngang trái, bất công, phi lý trong xã hội, cũng vẫn có thể được coi là trí thức thật sự ư? Người trí thức phải có ý thức trước hết về trách nhiệm công dân kia mà. Nhất là khi đất nước lâm nguy, xã hội băng hoại, người trí thức-công dân phải dũng cảm dấn thân hết mình, bền bỉ và thông minh đấu tranh cho kỳ đạt mục đích cứu dân cứu nước.

Vấn đề thứ hai là khi anh nói rằng ”bám theo lề là việc của con cừu, không phải việc của con người tự do”. Nhưng khi anh hạ bút ký tên vào kiến nghị đòi đình chỉ khai thác bauxite, chính anh đã chọn lề trái, nghĩa là trái với cơ quan ngôn luận chính thống bên lề phải. Ngay cả khi anh tự lập ra mạng Nghiên cứu toán học Ngô Bảo Châu hay khi anh gửi bài viết cho mạng Dân làm báo, anh đã có sự lựa chọn rõ ràng bên lề trái, không theo lề phải, nghĩa là anh đã chọn quyền tự do, không chịu sự kiểm duyệt của nhà nước. Anh đâu có như con cừu, buộc mình phải theo ai.

Chỉ trong hai vấn đề trên, anh Ngô Bảo Châu trước sau hình như chưa thật nhất quán với chính mình, có lúc tự mâu thuẫn, lập luận chưa thật lô-gích, thiếu chặt chẽ. Do thiếu mạch lạc, thiếu nhất quán như thế nên rất có lợi cho phía quan phương, phía lề phải quan liêu giáo điều, thường xa rời nhân dân và lẽ phải, chuyên lừa dối và ngụy biện; họ sẽ ra sức tận dụng sơ hở của anh.

Hay là trong suy luận của anh có chỗ nào người khác chưa thể thông hiểu được rõ ràng, mong anh lý giải cho ra lẽ.

Tôi không tin những phỏng đoán cho rằng anh mập mờ vì bị bả danh lợi quá lớn, là ngôi nhà sang trọng và Viện toán với ngân khoản to đùng không cần dự chi trước. Tôi không nghĩ đến chuyện đáng buồn như thế. Anh từng tuyên bố luôn luôn cảnh giác với mặt tiêu cực tệ haị của tiền bạc vật chất.

Là nhà khoa học lớn, anh thừa hiểu rằng khoa học phát triển là do không ngừng phủ định những định đề tương đối đúng để thay thế bằng những định đề gần với chân lý hơn. Khoa học là gì nếu không phải là một chuỗi dài vô tận của những phản biện liên miên không bao giờ chấm dứt, làm cho khoa học cả tự nhiên và xã hội phát triển vô cùng tận, vai trò của trí thức do đó ngày càng có ích lớn lao cho cộng đồng nhân loại văn minh.

Blog Bùi Tín (VOA)

 

THEO DÒNG SỰ KIỆN:

  1. Gia đình blogger Huỳnh Thục Vy phản đối đóng tiền phạt
  2. Biển Đông báo trước một hình thức xung đột khác biệt
  3. Phản biện và phản kháng với trí thức Việt Nam
  4. Phản biện
  5. Mỹ quay lại biển Đông, dân Sài Gòn ‘hồ hởi phấn khởi’
  6. Từ chuyện Bauxite, phản biện thế nào?

31 Phản hồi cho “Trí thức và phản biện xã hội”

  1. nguyểncộng says:

    Theo tự điển ,trí thức là người làm:việc (laođông ) trí óc Vây lời kết của bài chủ. hô hào: “AI LÀ NGƯỜI TRÍ THỨC HÃY NGỒI XUỐNG“ . Nhưng ngồi “cùng mâm” phải có cùng trí tuệ ,nghỉa là nhửng người cùng một suy nghỉ,một thu nhận,một lý luận ,phê phán ,nghỉa là có cùng một tri thứctrong quá trính học tập kinh nghỉêm ,hoặc cảm xúc haydo lý trí mà biết. Nhưng cònphải thông minh sáng suốt nhận cái đúng cái sai cái phải cái trái để đi đúng đường Vậy NBC là nhà trí thức,nhưng có trí tuệ hay không là do tri thức cúa anh,sự thông mnh nhận thức về nhửng bất công ,hiểm độc,tàn ác dả man phi nhân tính của CS đối với dân với nước,một chủ nghỉa mà đả bỏ đi ở cái nội sản sinh ra,và hiện nay,nó vẩn tồn tại tại vn,biến dạng thành đáng thổ phỉ hay là đảng cướp dả man nhất thế kỷ…Người góp ý không tin là vì bận nghiên cứu,,bận săn sóc cái hào quang củamình hay vì tiền bạc và ưu đải VC cho mà anh coi như không biết cái bất trí của VC. Tuy nhiên không ai bắt buộc anh phải làm một nhà đối kháng hay viết phản biện lại công sản. Vì anh đả là người từ VNCS được cho đi học,được thành danh tạimột quốc gia thứ 2,nhưng quê mẹ vẩn ưu ái anh,quê Phápcủng buốn vì anh bỏ đi để tìm quóc gia có thể cung cấp cho anh tất cả,một nơi mà ai (nhất là VN, ,luôn cả các đảng viên cao cấp) đềumuốn tói. Vậy tại sao anh không thể nhưmọi người trí thức khác,đất lành chim đâu ? Phản kháng ,can gián,góp ý thì trong nước bao trí thức bị tù ,ngoai nước thì chẳng đi tới đâu.Đôi khi lại chống báng nhau chỉ làm lợicho VC.”Có thực mới vực được đạo ” .NBC chỉ là nhà khoa học nhà toán học <Nếu anh di cư tới Pháp hay Mỷ hoặc sinh tại các nước này như DươngnguyệtÁnh thì có lẻ chẳng ai nói tới…Nay anh là người Mỷ góc Việt như nhửng khg khác như NXVinh chẳng hạn,thì anh được xứ mẹ ưu aí hoan nghênh,ngưởng phục anh mới anh về dạy ,về nghiên cứu hay Mỷ vinh danh anh củng là chuyện bình thường mà thôi..Đừng đem lịch sử Chu văn An,hay Phan chu Trinh ra để so sánh người trí thức NBC. Bởi vì thời đó tuy là phong kiến,thực dân củng không tàn bạo như bây giờ. ..SaoBùi tín .Lê Diển Đúc,Vủ Thư Hiên,hay bà DTHương ….chạy ra nước ngoài.mà không làm người trí thức như LM Lý,t/s CHHV.lêcông định ,ngttrung…Lời của ltcn tuy nói là khiêm tốn (ví việc đời nân chủ nhân quyền ,tự do dân chủ cho vn của mình chỉ là hạt cát nhỏ),nhưng rất đúng . Hảy thử hỏi tri thức chê bai NBC rằng các Ông đả làm gì cho đất nước? Hảy hỏi nhửng người đấutranh để có vé chạy ra nước ngoài.như ĐVHoạt,NCKết …và vv… họ đả tranh đấu từ thời NĐD qua NvTjiệu và cả sau thời CS,đả tới đâu rồi? Hay họ đang chở THỜI ?. Và đúng với lời hô hào của bài viết trên "Ai tự nhận mình là trí thức hảy cùng ngồi lại ." "Hảy tự thắp lên ngọn lửa đấu tranh vơí ngụy quyền VC theo khả năng của mình hơn là ngồi đó chăm bẩm phê bình người khác sao không là như vậy ,như kia… Hảy đâu tranh với thách thức của NHLiêm ,NKTA và nhửng tên theo,ca ngợi VC như NT,TL,ChêLinh,,…và 500 người dự tiệc tất niên vui đùa ca hát trên cái đất nước tam dung có hơn 3,000,000 người Việt TNCS và xếp chung lại là thành phần chống cộng . . .. … AI LÀ NGƯỜI TRÍ THỨC HÃY NGỒI XUỐNG“. Chưa đủ, Ngối xuống để LÀM GÌ cho tổ quốc dân tộc,choquê hương đất nưóc… .chớkhông phải ngồi xuống để bỉ thử người này người nọ,trong khi nhửng tên VC trước mặt thì coi như không có…
    NBC,.nói lại ,chỉ là nhà KH chuyên ngành Toán.Không là gì khác, NBC ra đi từ Nước CS ,nhận sự ưu ái vinh danh của CS dù anh ở Pháp hay ở mỷ Mỷ. Nhưn dù ở đâu,anh vẩn là người vn.Và dù anh là công hay quốc, thì anh vẩn là người của XHCNVN. Củng như DNÁnh là người VNTN,chống cộng ,thì chị nghỉ tới CĐTN,nghỉ yới VNCH nơi cha mẹ chị từng phục vụ,và chị yêu QGVN,chị tuyền noi tời tình cảm về VNCH làm vui lòng người VNCH,nhưng chị vẩn là ngườiMỷ *góc Việt”) phục vụ cho quê hương thứ 2 của mình. Thế thôi !
    NBC thực dụng.Anh không thể phủ nhận CS vì nơi đó anh ta còn cha mẹbè bạn.Anh không thể từ chối nhửng gì người công sản VN cho anh và gia dình,vì anh là người của XHCN,học hành và ra nước ngoài học củng do đảng đưa đi. Anh đả mệt mài laođông + đầu óc lanh lợi,thông minh để cóngày hôm nay. Vậy anh đáng được hưởng cái thành quả của anh:Vn vinh danh anh,nhưng không đủ điều kiện cho anh phục vụ ;chính phủ Pháp củng lấy làm tiếc. Anh nhân lời làm việc ,dạy học tại Mỷ,một quốc gia rất ưu đải với nhửng người thành tựu trong khoa hoc. .Ở đây ,anh sẻ có điều kiện nghiên cứu phát minh phát kiến thêm sở học của anh.Anh muốn làm một người bình thừờng ,chỉ đem cai học của minh công hiến cho nhân loại. Người trí thức,với tài sản trí tuệ của anh ta ,phục vụ cho nhân loại…..Như Đặng Thái Sơn….Trước năm 75,NXVinh đả bỏ đi làm dân Mỷ vì VN không có đất dụng vỏ,Nhưng còn bao trí thức khác ,đi học,thành tài ,tri thức hẳn hoi ,vẩn ở lại nơi mình được quốc gia cho đi học…và nay có người vẩn"chưởi" thẳng vào mặt CĐ (VNCH),ca ngợi HCM và Công đảng.. Nói đâu xa,chúng ta có NHLiêm có nkt.Anh…Ho không phải là trí thức sao ? Còn như có người nói .b.ùi tín ,Lêdiểnđức,vủthưhiên vv và vv…cac ông có là trí thức không và các ông đả làm gì cho đất nước hay chỉ cắp đít ra ngoại quốc ,tố cáo CS này nọ nhưng chẳng làm thay đổi được chúng ? ĐVHoạt,Nchính kết sao không ở trong nước cùng viết cùng khuyên,cùng đàn hạch ,cùng phản biện lại XHXHCN ?
    "……,mà tự hỏi anh làm gì cho tổ quốc ". Đây anh chỉ viết vài ba bài báo ,một hai cuốn sách ,anh không khẳng đinh là theo phe QG ,là chối bỏ CS(như PTHoài viết),nghỉa là anh chưa làm gì cụ thể cho tổ quốc nhưng anh lại phê phán ngưòi trí thức khác ,bắt họ phải làm gìcho tổquốc ? Nhìn lại mình và chung quanh,bao nhiêu trí thức như NBC,trong và ngoài nước ?
    Hơn nửa cái blog của NBC là của riêng nbc. Anh ta chỉ viết điều anh thích,quan điểm của anh ta chớ không phổ biến rông rải,không đăng gbáo này báo nọ ồn ào. Anh đem ra phê phán có phải anh phổ biến quan điểm của NBC cho bàn dân thiên hạ ,ít nhất là dân trên mạng biết?
    Trong lúc VN có nhiều biến động trong nhửng ngày cân tết,giết người dân vô tội ,lấy đất đai ,chèn ép người dân thấp cổ bé miệng t luận ,phê phán chê baihì có người đem vụ NBC/mà không có chi quan trọng/ ra bình luân phê phán chê bai…Phải chăng muốn làm nhẹ bót cái không khí căng thẳng của bon khát máu CS ?
    Nói như có kẻ góp ý"để yên NBC" Hay khinh mạn hơn : NBC là cái "đinh" gì ?
    Ừ nhỉ ,tai sao quan tâm tới NBC nhiều như vậy ?

  2. Hàn Tín says:

    Ngô Bảo Châu chỉ đơn thuần là nhà toán học .Không phải nhà trí thức . ( Khi nào Ngô Bảo Châu dùng viện toán học 600 tỷ , làm áp lực với CSVN để thay đổi cái gốc giáo dục CS lúc đó hãy tính ….chắc còn lâu lắm )

  3. PhảnBẹo says:

    Cứ nói tràn, cứ nghe tràn…
    Như BaWa và BốcPhét,.. cho cả làng vui tai…

  4. Xóm Cũ says:

    Mình thì chắc chắn 100% không phải là trí thức. Nhưng bàn đại thế này.

    Mình thấy đứa nào cướp của giết người ác độc quá thì mình nói nó là thú chứ không phải là người. Nhưng nó vẫn là người. Vậy cái chữ trí thức cũng thế thôi. Anh có xứng đáng như người ta nghĩ không mới là vấn đề. Còn nếu anh bảo anh chỉ làm việc bằng óc thì có lẽ anh cũng chẳng hay ho gì cho lắm. “Nhất sĩ nhì nông, hết gạo chạy rông, nhất nông nhì sĩ.”

    Nói thì các bác trong nước buồn. Các bác cãi nhau cái vụ này… vẩn quá! Mình nghĩ phản biện nó là cái gì cần kiến thức, lập luận ghê gớm lắm cơ. Ở Việt Nam thì toàn là ba cái chuyện quan chức ăn cắp, ăn cướp, bán nước, hại dân… Những cái chuyện đó nó rõ như ban ngày ấy – dốt nát như mình cũng còn biết – thì cần quái gì phải biện với chả phản bẹo. Không sợ thì nói, sợ thì thôi. Cứ nói phản biện nghe cho nó… trí thức mà làm gì.

    Còn các bác trí thức ở bên ngoài thì… Nói các bác cũng lại mắng, chứ vào cái cảnh cá chậu chim lồng (nói thế cho các bác trong nước đỡ buồn một tí – nói thật là… thú trong chuồng!) thì chắc là phần lớn các bác cũng thế thôi. Ba cái củ khoai mì nó cũng từng vĩ đại lắm chứ chơi đâu.

  5. ngo nhat nam says:

    Xem năm nay bác Bùi Tín có gì mới không nào? Chúc bác một năm mới như ý….

  6. VôViNhiVôBấtVi says:

    Làm gì cũng chẳng được gì!?,
    Không làm chi cả, mà chẳng có chi là không làm!!!

    TB.

    Bên ni, bên nớ, bên tê,..
    Bên mô rùi cũng bên lề thờigian…

  7. Nông Dân Nghèo says:

    Ở đời người ta bảo là “ăn xôi chùa..nghẹn họng” Làm sao chờ đợi ở NBC một cử chỉ, thái độ hay là một câu trực ngôn. NBC cũng là người cũng biết sợ và cũng biết tính toán dại khôn.

    Sau lần “lở dại” với những câu tuyên bố về sự vụ Cù Huy và bị các tay báo chí đảng “dập” cho tơi bời thì chúng ta thấy NBC đã “cửa đóng then cài”.

    Trước kia NBC được tặng nhà tặng cửa. Bây giờ NBC lại được đảng tỏ thái độ trọng vọng (thí dụ giao cho quản lí một ban ngành với số tiền khổng lồ). Nếu bây giờ chúng ta chờ đợi NBC “lở dại” lần nữa thì chúng ta mới là những người quá lãng mạng và không thực tế. NBC dù có tài giỏi trong chuyên môn đến thế nào…thì cũng chỉ là người…khó mà thoát ra được…” cái vòng danh lợi cong cong…

    NBC giờ có lên tiếng thì cũng chỉ là neutral, chung chung đại loại vô thưởng vô phạt….Được thế đã là mừng….

    • NON NGÀN says:

      RUỘT VÀ VỎ

      Con người cũng giống như trái cây. Có hai phần ruột và vỏ. Hai phần này có khi tương ứng nhau, có khi không tương ứng nhau. Có trái vỏ sù sì nhưng ruột thì ngon. Có trái vỏ hấp dẫn, chưa chắc ruột đã ngon. Nên nói chung lại, ý thức, ý chí, nhận thức của con người như ruột bên trong. Ngôn ngữ, hành vi, thái độ, biểu lộ mọi loại bên ngoài, thông thường thực chất đó cũng chỉ là vỏ. Người trí thức quý là cái ruột bên trong, không phải cái vỏ. Ông “Nông dân nghèo” này nhận xét thấy đúng nên tôi cũng xin “bổ đề” thêm như vậy. Cái ruột của nhà toán học tài năng Ngô Bảo Châu có lẽ tự ông Châu biết hơn ai cả. Còn cái vỏ của ông Châu đã có lúc người ta hi vọng, rồi có lúc người ta thất vọng nó là như thế. Ấy nên :

      Ruột rà là cái bên trong
      Vỏ ngoài là cái long nhong bề ngoài
      Đã làm trí thức trên đời
      Ruột rà là chính vỏ ngoài mà chi !

      ĐẠI NGÀN
      (03/02/12)

  8. cokhihoa hung says:

    Trong xhvn đương đại sư dối trá và tráo trở đả thành đại dịch không có loại kháng sinh nào chũa được .Thằng đầu têu đáng lẽ phải từ chức ,nhưng nó vẫn tại vị ,mà còn đưa con cái nó vàoTW dể thực hiện chế độ cai trị kiệu Bắc Hàn .Cho nên NBC có cái phat biểu …thì cũng nằm trong miền xác định cua f(đại dịch).

  9. Le Nguyen says:

    Mây Mù Tri Thức.
    Le Nguyen.
    Những ngày đầu năm Tết Nguyên Đáng “đám mây mù tri thức” bất ngờ chợt kéo đến che khuất những biến động xã hội do bất công của chế độ gian tham, bạo ngược, độc ác công sản gây ra cho dân tộc đất nước này. Ngoài ra cũng không có cơ sở để phủ nhận “đám mây mù tri thức” là không do chủ ý của tuyên giáo trung ương đảng cộng sản nhằm đánh lạc hướng mối quan tâm, bức xúc những sự kiện cực kỳ man rợ của đám quan chức ngang nhiên đứng trên luật pháp cướp của, giết người, tống tù những người dân lương thiện và “đám mây mù tri thức” đã làm che khuất những mảng tối sa đọa biến chất, suy đồi đạo đức đáng xấu hổ của tầng lớp cán bộ, đảng viên độc tài toàn trị cộng sản Việt nam.
    Sự kiện được gọi là “đám mây mù tri thức”, là câu chuyện thời sự dưới dạng trả lời phỏng vấn của giáo sư Ngô Bảo Châu được đăng tải trên tờ Tuổi Trẻ Cuối Tuần. Thật ra, những ý tưởng trong bài trả lời phỏng vấn của Ngô Bảo Châu cũng không có gì đặc biệt quan trọng lẫn nghiêm trọng nhưng nó đã thu hút một số lượng không nhỏ người đọc cũng như người viết quan tâm đến thời sự Việt Nam, chỉ thua kém biến cố nông dân Đoàn Văn Vươn vùng dậy ở Tiên Lãng, Hải phòng. Về sự kiện Ngô Bảo Châu có một số người biểu lộ bất bình lên tiếng phản bác, bình luận, chỉ trích chừng mực vừa phải mang tính nhân văn cao, cũng có người không dằn được cảm tính nên chửi bới không tiếc lời theo ngôn ngữ đường phố, và không ai có thể phủ nhận tên Ngô Bảo Châu có sức hút nhất định của đông đảo lớp trẻ hiện nay, có thể nói là trên cả “thần tượng” Hồ Chí Minh!?
    Nội dung trả lời phỏng vấn của Ngô Bảo Châu có lời lẽ vừa đủ hơi kín kẽ, không chuyên chở tư tưởng cao siêu, bí hiểm khó hiểu của tri thức vượt tầm, cũng như lời lẽ không tầm thường thô tục như cán bộ, đảng viên cộng sản Việt Nam. Châu có một thái độ tỉnh táo, một phong cách đỉnh đạc đối mặt thử thách đầy tự tin khi đề cập đến công việc “tổ chức” thật ngổn ngang trong nhà nước xã hội chủ nghĩa… Châu phải xây dựng viện toán học cao cấp từ con số không tức mọi thứ tồn tại trong nhà nước này đều phải vất đi. Châu cũng không ngần ngại bàn sơ lược, thoáng qua bản lãnh lãnh đạo của đảng cộng sản, tuy nói ít, nhè nhẹ về phong cách lãnh đạo nhưng có chiều sâu. Cuối cùng, nội dung cốt lõi của bài phỏng vấn là bàn về vai trò cũng như định lại nghĩa trí thức với phản biện xã hội và chính nội dung trí thức với phản biện xã hội của bài phỏng vấn đã bùng nổ nhiều tranh cãi đi quá xa đến độ không cần thiết, thậm chí cắt rời mạch văn, tấn công cá nhân hơn là phê phán, phản biện ý tưởng của Ngô Bảo Châu! Tất cả ý tưởng trong bài phỏng vấn đều không mới, nếu không nói là đã cũ được Ngô bảo Châu đúc kết, tóm lược lại sau nhiều năm tháng sống, học tập và làm việc trong các nước dân chủ văn minh tiến tiến hàng đầu của nhân loại theo ngôn ngữ mang sắc thái độc đáo của Ngô bảo Châu.
    Câu chuyện thời sự nóng bỏng của “đám mây mù tri thức”Ngô Bảo Châu trong thời gian ngắn đã có nhiều bài phê bình máu lửa, phê phán gay gắt ý kiến, quan điểm bàn về trí thức và phản biện xã hội của Ngô bảo Châu theo hướng xấu dở, tiêu cực qua đoạn trích dẫn ý tưởng bị cắt rời vốn được Ngô bảo Châu cân nhắc, cô đọng rất ít chữ không thể ít chữ hơn cho một đề tài rộng lớn, bao la dễ gây tranh cãi nhất. Dưới đây là đoạn văn của Ngô Bảo Châu bị cắt đuôi trích dẫn, phản bác nhiều nhất.
    “ Tôi không đồng ý với việc coi phản biện xã hội như chỉ tiêu để được phong hàm “trí thức”. Đến bao giờ chúng ta mới thôi thi đua để được phong hàm “trí thức”?
    Đối với tôi, trí thức là người lao động trí óc. Cũng như những người lao động khác, anh ta cần được đánh giá trước hết trên kết quả lao động của mình. Theo quan niệm của tôi, giá trị của trí thức là giá trị của sản phẩm mà anh ta làm ra, không liên quan gì đến vai trò phản biện xã hội.”
    Có lẽ, người nổ phát súng đầu tiên vào phát ngôn của Ngô Bảo Châu còn rất nhiều bí ẩn? Họ đã cố tình tách rời, diễn giải cho mọi người hiểu “giá trị của trí thức là gía trị của sản phẩm anh ta làm ra” theo hướng “sản phẩm” là những công trình nghiên cứu chuyên ngành có giá trị hoặc vô giá tri của mỗi trí thức chứ trí thức không liên quan gì đến vai trò phản biện xã hội rồi dẫn dắt, định hướng những cá nhân dễ tính vào những việc như căn hộ vài triệu đô, vài trăm tỷ đồng cho viện toán học do nhà nước cộng sản cấp và việc tiền đô, tiền đồng đều không liên quan gì đến nội dung, quan điểm của Ngô Bảo Châu bàn về vai trò trí thức và phản biện xã hội?
    Thật ra, bài phỏng vấn có hai khả năng xảy ra: một là người thực hiện phỏng vấn không nắm bắt được ý nghĩ của Ngô Bảo Châu; hai là cố tình viết cho độc giả hiểu theo ý “trí thức không liên quan gì đến vai trò phản biện xã hội”nhằm cung cấp “đạn” cho những cá nhân dễ tính bắn Ngô Bảo Châu. Nếu tỉnh táo, công bằng, trung thực hoặc có tấm lòng rộng mở tích cực sẽ không bị dẫn dắt vào mê hồn trận của vũng lầy lý luận không lối thoát và đọc ý kiến, quan điểm của Ngô Bảo Châu với tâm thế thoải mái, bao dung hơn sẽ đọc ra ý tưởng tích cực của Ngô Bảo Châu. Có thể đọc với ý tưởng đẹp, với tình người, không sân hận sẽ nhận ra trọn vẹn ý nghĩ vai trò trí thức và phản biện xã hội của Ngô Bảo Châu. Giả dụ đọc tròn mạch văn, không cắt đuôi theo như cách dưới đây:
    “ Tôi không đồng ý với việc coi phản biện xã hội như chỉ tiêu để được phong hàm “trí thức”. Đến bao giờ chúng ta mới thôi thi đua để được phong hàm “trí thức”?
    Đối với tôi, trí thức là người lao động trí óc. Cũng như những người lao động khác, anh ta cần được đánh giá trước hết trên kết quả lao động của mình. Theo quan niệm của tôi, giá trị của trí thức là giá trị của sản phẩm mà anh ta làm ra. Ở đây, sản phẩm có nghĩa là ý kiến, tư tưởng phản biện của anh ta chứ “hàm” trí thức không liên quan gì đến vai trò phản biện xã hội.
    Mặt khác, cần trân trọng những người trí thức, hoặc không trí thức, tham gia công tác phản biện xã hội. Không có phản biện, xã hội đã chết lâm sàng.”
    Nếu không cắn chữ, bẻ chữ, bóp chữ có chủ ý và đọc ý tưởng Ngô Bảo Châu như đoạn văn trên sẽ không khó để nhận ra ý kiến tích cực về tư duy nhận thức liên quan đến vai trò trí thức và phản biện xã hội của Ngô Bảo Châu. Không những thế Ngô Bảo Châu còn đề cao vai trò của phản biện, vai trò tối quan trọng của động lực phát triển xã hội, qua ý tưởng “không có phản biện, xã hội đã chết lâm sàng”và ngoài việc đề cao vai trò phản biện xã hội, Châu còn mở rộng, kêu gọi mọi người trí thức hoặc không trí thức cùng tham gia công tác phản biện xã hội. Tất cả thiện chí đều tập trung vào mục đích tốt đẹp cho xã hội, tuy có khác ý với một số người đấu tranh không khoan nhượng với độc tài cộng sản!
    Đọc đến đây chắc có một số bạn đọc cho rằng “tên này láo” ngụy biện bênh vực, bao biện cho Ngô Bảo Châu, xin khẳng định với các bạn, người viết không có nhu cầu bênh vực hay bao biện cho hành động của Ngô Bảo Châu hay cho bất cứ ai. Nhưng theo thói quen quan sát sự việc từ xa trên diện rộng và thường phân tích sự việc đa chiều dưới nhãn quan khác, không phê phán theo số đông, không “đọc tin tức” theo bản tin mà “đọc ý đồ” phía sau các thông tin. Do đó, với sự kiện vai trò trí thức và phản biện xã hội đã có nhiều, thậm chí thừa thãi phê phán gay gắt những mặt tiêu cực của Ngô Bảo Châu, cho dù người viết có phản biện theo hướng tiêu cực cũng không giúp cho vai trò của trí thức với phản biện xã hội tốt hơn hoặc xấu hơn.
    Thế cho nên, người viết không bàn thêm theo hướng xấu, hướng tiêu cực mà cố gắng nói về những mặt tích cực của Ngô Bảo Châu. Có lẽ, mọi người đều biết Ngô Bảo Châu sống, học tập, làm việc ở các nước dân chủ tiên tiến nhiều năm, có thể nói là cả thời tuổi trẻ, tuổi năng động mạo hiểm thích phiêu lưu khám phá và Châu có quốc tịch “nước ngoài” (không phải quốc tịch nước ngoài Trung Cộng, Triều Tiên, Cuba) là giáo sư đại học Chicago của “đế quốc Mỹ”, trước khi về nước nhận căn nhà nhiều triệu đô ( ai tung tin căn hộ của Châu có giá nhiều triệu đô là không đúng) được cấp 650 tỷ đồng để xây dựng viện nghiên cứu toán học cao cấp.
    Có thể, Ngô Bảo Châu biết trở về hợp tác với cộng sản là một việc phiêu lưu nên đã xin nhập tịch nước ngoài để bảo đảm có đường lùi khi cần, như thế trong tư tưởng của Ngô Bảo Châu cộng sản không phải là đối tượng đáng tin cậy nhưng Châu vẫn cứ về với động lực khác thôi thúc mãnh liệt hơn: một là từ kiến thức tổ chức học được ở các nước văn minh, qua góc hẹp của viện toán học cao cấp, Châu sẽ vực dậy những ngành khao học khác để lần lượt tháo gỡ chỗ nghẽn của giáo dục; hai là viện toán học không nghiên cứu theo đơn đặt hàng nghĩa là hoạt động độc lập sẽ sản sinh nhiều tài năng thật sự, biết suy nghĩ bằng cái đầu và đi trên chính đội chân của họ, những tố chất cần thiết cho tiến trình dân chủ hóa lẫn xây dựng đất nước thời hậu cộng sản; ba là viện toán học còn là nơi tiếp nhận “thông điệp” từ ngoài vào cũng như là cửa ngõ cho “chuẩn” nhân tài bên trong Việt Nam tiếp cận với thế giới văn minh .
    Về việc nhận căn hộ cao cấp với cơ sở hạ tầng hoàn chỉnh để tránh nghẽn mạch trong việc tiếp nhận, chuyển tải thông tin qua các phương tiện kỹ thuật hiện đại là cần thiết cho hoạt động nghiên cứu, tổ chức và làm việc của Ngô Bảo Châu. Nên biết đàng sau Ngô Bảo Châu là đại học Chicago và các đại học hoa Kỳ là nơi hình thành chiến lược, sách lược vượt tầm của Hoa Kỳ. Tại sao Ngô bảo Châu không trở về với các đại học, học viện quân sự, chính trị , kinh tế…lẫy lừng của Hoa Kỳ như West Point, Harvard, Princeton… còn là nghi vấn cho các lãnh đạo cộng sản Việt Nam?
    Những điều trình bày ở trên không có gì bí mật, không phải đảng cộng sản Việt Nam không biết, không những biết mà chúng còn lo xa nên tuyên giáo cộng sản chỉ đạo bồi bút cò mồi bóp méo phát biểu, tấn công cá nhân Ngô Bảo Châu trên các diễn chính thống lẫn không chính thống nhằm giảm sức hút của giới trẻ đối với Ngô Bảo Châu vì chúng biết giới trẻ là chủ lực của mọi cuộc cách mạng. Mặt khác, chúng giả dạng tiếng nói đối lập sử dụng ngôn ngữ “chợ”chữi bới thô tục gây thù hằn, hiềm khích nhằm tạo ra lằn ranh giữa ngô Bảo Châu với những người đấu tranh cho dân chủ. Thủ đoạn này không mới, thủ đoạn gây nghi kỵ, tạo hiềm khích thậm chí đẩy cấp thừa hành nhúng tay vào tội ác để không còn đường lùi về với nhân dân, thủ đoạn này đã từng được cộng sản sử dụng trong quá khứ, điển hình là trường hợp của Nguyễn Đắc Xuân, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Hoàng Phủ Ngọc Tường…bị đẩy vào trách nhiệm vấy máu đồng bào trong năm Mậu Thân 1968 ở Huế, để chặn đường lùi về với dân.
    Trường hợp của Ngô Bảo Châu có vài khác biệt, chúng không đẩy Ngô bảo Châu nhúng tay vào tội ác vì không thể nhưng chúng sử dụng thủ đoạn lá mặt lá trái, ngoài mặt ve vuốt nhưng bên trong tìm cách cô lập, vô hiệu hóa khả năng thu hút, tập họp giới trẻ cũng như phá thế liên kết giữa Ngô Bảo Châu với các cá nhân, tổ chức đấu tranh cho dân chủ nhằm ngăn ngừa hậu hoạn. Có thể, đảng cộng sản Việt Nam và Ngô Bảo Châu, cả hai phía đều biết con bài tẩy của nhau. Vậy, ai sẽ thắng trong cuộc đấu cân não này, cuộc chiến còn dài xin đừng nôn nóng cứ chờ xem ai thắng ai trong cuộc đấu trí này?

    • Builan says:

      Có dai, có DÀI .. nhưng mà hay đáo để!
      Đáng đồng tiền bát gạo nhất là câu nầy :,(-Doc hon vit Xiem)

      …”… và không ai có thể phủ nhận tên Ngô Bảo Châu có sức hút nhất định của đông đảo lớp trẻ hiện nay, có thể nói là trên cả “thần tượng” Hồ Chí Minh!?
      TRAN TRONG !

  10. TRÙNG KHƠI says:

    TRỞ LẠI SỰ KHÁC BIỆT HIỆN NAY TRONG QUAN ĐIỂM CỦA ÔNG BÙI TÍN VÀ ANH NGÔ BẢO CHÂU

    Trong bài viết “Trí thức và sự phản biện” trên đây, ông Bùi Tín có vẻ rất “hậm hực” nhà toán học trẻ Ngô Bảo Châu ở ba điểm. Thứ nhất trước kia anh Châu đã tích cực phản bác “nỗi sợ hãi”. Nhưng bây giờ anh Châu lại minh định hai điều rõ rệt : ý nghĩa của trí thức là tác phẩm của anh ta, không phải ở sự phản biện xã hội. Thứ nữa, con người có sự tự do, không phải buộc bám theo “lề” nào như con cừu. Có nghĩa nhà toán học Châu hiện giờ xác định mình là trí thức, mình có tự do, mình có sản phẩm, mình không phải con cừu, tức cũng không có sự sợ hãi nữa. Ông Bùi Tín thì không cho như vậy. Ông có ý nói trước anh Châu không sợ vì anh không có gì để mất, còn bây giờ anh Châu “sợ” vì anh đã có quá nhiều. Tất cả các điều trên nhiều commenter đã tán nhuyễn đầy đủ cả rồi, ở đây chỉ nên phân tích thêm khái niệm “sợ” mà thôi. Sợ tức không có tự do vì có sự khống chế, sự bức hại nào đó. Nhiều nhà trí thức XHCN từng hồ hỡi xác nhận sự dân chủ cả triệu lần, thế thì ý niệm “sợ” trong xã hội hiện nay là vô lý, là giả tạo, là hư ảo. Thế nhưng trước đây anh Châu từng hô hào mọi người phải biết “vượt qua” nỗi sợ, chính anh cũng phải làm như thế. Tức anh Châu thật sự đã nêu lên một tiền đề, xác nhận sự sợ hãi trong xã hội là tồn tại, là có thật. Nhưng bây giờ hình như anh phớt lờ, coi như không thành vấn đề, hay coi nó không quan trọng. Nên quan trọng hiện nay của nhà toán học Châu là thành quả toán học, không phải sự phản biện xã hội. Việc anh có “sợ” hay không để không dám tiếp tục “phản biên” như trước đây nữa lại là chuyện khác. Có nghĩa nhu cầu đó là nhu cầu của mọi người khác nếu có, không phải của nhà toán học đã nổi danh Ngô Bảo Châu. Còn chuyện anh chọn lề nào là chuyện của anh, không dính dáng gì đến xã hội, đến mọi người. Anh không phải con cừu nên việc đi lề nào là của con cừu. Người tự do như anh Châu coi vấn đề “lề” như không tồn tại trong thực tế. Bởi vì anh là người “siêu lề”, phủ nhận lề, người tự do tuyệt đối, vượt lên mọi lề. Ở đây rõ ràng quan niệm của anh Châu ngược lại với quan niệm của một viên chức cao cấp nhà nước trước đây từng phân biệt rõ ràng “lề trái và lề phải”. Cần phải đi bên lề phải, vì đi lề trái là chống nhà nước, là phản động, là trái pháp luật. Có nghĩa anh Châu đang tự mâu thuẫn hay đã trở nên một nhân vật siêu thực tế, siêu pháp lý. Nhưng ý nghĩa riêng của anh Châu không thành vấn đề, ý nghĩa chung của xã hội hay bất kỳ nhà nước nào mới thành vấn đề. Một nhà nước lý tưởng, một nhà nước đúng yêu cầu khách quan, là một nhà nước không được làm dân “sợ”. Một nhà nước mà làm dân “sợ” là nhà nước không đạt yêu cầu cần thiết. Nhiều người cho rằng cần phải khiến dân “sợ” thì mới “cai trị” được, mới “ổn định” được. Nhưng nói như thế thì cái “cai trị”, cái “ổn định” đó nhằm có lợi cho ai. Nếu có lợi cho dân mà dân không muốn thì thật sự đó là điều nghịch lý mà anh Châu chắc hiểu rõ nhất. Ngược lại có lợi cho nhà nước có nghĩa là nhà nước siêu nhân dân, nhà nước “phụ mẫu chi dân”, nhà nước tiên tiến nhất trong thời đại, lý tưởng nhất trong thời đại hay trong mọi thời đại. Đó là ý nghĩa của sự độc đoán “chính đáng” nhất, “cần thiết” nhất mà chắc nhà toán học Ngô Bảo Châu đang tâm đắc nên hoàn toàn yên lòng chẳng có gì phải thắc mắc. Thế nhưng ông Bùi Tín cho anh Châu không “théc méc” gì nữa là anh Châu đã bắt đầu thấy sợ. Cái gì trước đây anh không sợ thì bây giờ anh lại sợ. Nhưng thật sự anh Châu là nhà toán học thì không bao giờ anh Châu chấp nhận bất kỳ sự nghich lý nào đó, dù nó ở đâu cũng vậy. Có nghĩa một là ông Bùi Tín sai, hai là anh Châu sai. Nhưng một người được giải thưởng quốc tế toán Fields thì không thể lý luận toán học sai hay lý luận phi lô-gíc trong mọi phán đoán. Như vậy chỉ có nghĩa anh Châu là nhà trí thức “lý tưởng” nhất hiện nay mà mọi người đang mong đợi.

    ĐẠI NGÀN
    (02/02/12)

    • Duong Pham says:

      Nếu anh không phải là trí thức trùm chăn, nếu anh không phải là trí thức lưu manh thì anh phải biết rằng “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách”…. Đất nước tiêu vong thì còn gì để nghiên cứu, còn gì gọi là thành quả lao động.
      Nói chung, chỉ có người Việt mới thương người Việt; Tây thì hẳn nó thương Tây (hoặc Mỹ) hoặc thương tiền.

  11. D.Nhật Lệ says:

    Cha ông ta có kinh nghiệm phong phú về nhân tình thế thái đã từng nói “há miệng mắc quai” hay “ăn xôi
    chùa ngọng miệng” để dạy rằng khi đã nhận ơn huệ của ai là người nhận đương nhiên sẽ bị ú ớ,ngay cả
    bị cấm khẩu,không thể nói gì được nữa ! Trướng hợp NBC.là điển hình.Trước khi chưa từng nhận vinh
    quang,tiện nghi vật chất gì từ VC.thì anh ta từng ký vào kiến nghị chống khai thác Bauxit và ca ngợi CHHV.
    bị tù bất công nhưng sau khi được nịnh bợ lên chín tầng mây,được ưu đãi qúa mức cần thiết (trong khi
    các tài năng khác bị bạc đãi) thì anh ta quay ngược 180 độ !
    Nếu thực sự là trí thức đúng nghĩa thì phải là “phú qúy bất năng dâm,bần tiện bất năng di và uy vũ bất năng
    khuất”.Tiếc là số trí thức này ở VN.ta chưa được nhiều nhưng hy vọng sẽ ngày càng nhiều hơn đủ để có
    một tầng lớp trí thức VN.đúng nghĩa,chứ không phải là thứ “trí thức XHCN.” qùy lạy lãnh tụ !

  12. Trương thúc Cổn says:

    Trong bộ óc con người, Thượng đế tạo nên nhiều vùng khác nhau, và mỗi vùng như thế được”designed”
    chứa đựng những dử liệu ( data base) kiến thức chuyên biệt khác nhau: toán học, triết học, âm nhạc và v.v. Cho nên người có năng khiếu toán học, chưa hẳn là người đó có luôn năng khiếu triết học, hay những năng khiếu khác, nếu như Thượng Đế không “designed” trước cho họ phát triển thêm những năng khiếu khác đó, như tuệ giác về tâm linh chẳng hạn. Ngoài ra trình độ cá nhân đó còn tùy thuộc vào sự tiến hóa của cá nhân đó trong nhiều kiếp sống trong quá khứ đến hiện tại và cả trong tương lai , sau mỗi lần bỏ xác. Hiểu được như thế, ta mới thấy rằng , trước vũ trụ bao la, CON NGƯỜI vẫn NGU, trước cái kho tàng vĩ đại chân lý mà trí óc con người chưa phát triển để với tới hiểu biết sâu sắc hơn, bao quát hơn. Vì thế, kiến thức mà nhà toán học Bảo Châu có chỉ được “formatted” trong phạm vi toán học mà thôi; và dĩ nhiên chưa thể đạt, nắm bắt được cùng đích chân lý, ngay cả trong lãnh vực chuyên biệt của Bảo Châu. Hiểu được như thế, chúng ta có thể kết luận rằng trình độ “phản biện” của Bảo Châu cũng rất còn giới hạn, chứ không phải là một mẫu mực” standard model” cho người ta noi theo rồi kết luận đó là chân lý. Ví dụ Bão Châu luận bàn qua lãnh vực triết học hay tâm linh, Bảo Châu có xuất sắc không. Tôi tin chắc Bảo Châu cũng khiêm tốn nhận ra điều này để biết hạ mình học hỏi thêm. Tôi nghĩ rằng ông Bùi Tín không nên thất vọng khi thấy tài phản biện của Bảo Châu còn yếu kém giới hạn. Có thể trong những lãnh vực khác, sự phản biện để nhận ra chân lý, hay tiếp cận gần với chân lý ông Bùi Tín còn hơn Bảo Châu. Theo tôi, muốn đạt được một phản biện đạt được chân lý, thì phải đạt được Lục Thông mới thấy được “Sự Thật” bao quát, toàn diện, nghĩa là các tất cả các vùng trong bộ não đều được khai mở và phát triển mà cá nhân đó đạt được. Nhưng muốn đạt được trình độ nầy, thì phải tu Thiền Định dài lâu mới đạt được. Và dĩ nhiên điều này còn phù thuộc vào căn cơ, trình độ tâm linh của cá nhân đó cũng như khả năng tu trì của cá nhân đó. Đây cũng là lý do cắt nghĩa tại sao ông Phật, hay các Minh Sư ( Guru, Master of Wisdom) những bậc hiền triết có được trình độ cao siêu vuợt lên tất cả người thường, kể cả các nhà bác học ở thế gian.

    • ĐẠI NGÀN says:

      TƯƠNG ĐỐI

      Mọi điều tương đối ở đời
      Mình hay lại cũng có người hay hơn
      Mình giỏi một người ta giỏi nữa
      Mình khôn lanh lắm kẻ khôn lanh
      Chuyện xưa vỏ quít móng dày
      Chuyện nay phản biện để đời hay ra
      Chứ như kiểu lâu la một bọn
      Đất nước rồi sẽ được tới đâu
      Cho nên quả tiếc Bảo Châu
      Bổng dưng dừng lại ngỏ hầu để chi !

      TRÙNG DƯƠNG

    • NọcĐượng says:

      Phải chăng ‘thượngđế’ ”designed”
      Muôn loài dâmdục là để ”ngài” ăn theo?!,
      Suốt ngày ngồi ngắm chó, mèo,
      Trâu, bò, heo, ngựa,.. ”lộnlèo” đã he???!!!

  13. Thanh Lam says:

    Trí thức và ý thức là hai đường thẳng song song cùng đi về một điểm.
    Nếu ý thức mà không có trí thức thì ý thức trở thành vô dụng.
    Nếu trí thức mà không có ý thức thì trí thức cũng sẽ trở thành người vô dụng.

  14. Builan says:

    Tôi dám nói một điều chắc chắn như đinh đóng cột- Không phải là “Tiên tri” !
    Ai bán tín bán nghi thì làm ơn “nghi nhớ” !

    _* “Rồi có một ngày sẽ một ngáy” Giáo Sư NBC nhà ta có hai con đường phải chọn
    1- Muốn được sông làm NGỪỜI tử tế- Đúng nghĩa con người, thì dũng cãm (như quý cụ ta ngày xưa) “rủ áo từ quan” nay gọi nôm na “Bỏ của chạy lấy người”-(như mấy anh Bác Kỳ khôn ngoan 2 lần chạy)
    2- Theo chân thầy ÁC NHÂN “lở phòng lao dành theo lao”- NGOAN NGOAN4 thuận theo sự CHĂN DẮT của “bầy chó chăn CỪU”- “ăn cơm chúa múa tối ngày”- Ấy cũng là một diện khôn ngoan ! khac khac khac…

    Không biết lựa chon, không dám lựa chon !!!
    Xem như số phận đã yên bài- Ai cũng có thể nhận ra ! Số phận của những con NỢN, con CẦY con….được “Xữ lý” qua bàn tay điệu nghệ của ĐM !
    Người đau khổ và ân hận tột cung.. sẽ là ông bà Cụ nhà GS NBC- ÂN HẬN vì không đem kinh nghiệm của đời mình góp phần hướng dẩn đứa con THIÊN TÀI, mà xuối con nghe lời dụ dỗ của thằng Ác Nhân
    “Ham danh tham lợi” làm hỏng cả cược đời!
    Tôi thầm cầu mong cụ ĐM thiến sót !Chỉ còn chút hy vọng duy nhất ấy thôi .

  15. Lính trơn says:

    Bác BùiTín thắc mắc làm chi. Hình như bác cũng đã thấy lí do rồi. Có câu nói này của NămCam có thể giải thích được rất nhiều trường hợp, trong đó có thể có trường hợp này: “Cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền”.
    PS: Ước mong DCV khép lại vấn đề này vì hiện nay còn quá nhiều vấn đề “nóng” hơn. Hơn nữa vấn đề trí thức và con cừu đã có quá nhiều người đưa đáp án chí lí rồi.

    • Đạo Nhân says:

      Đồng quan điểm với Lính trơn .Rất mong ĐCV hãy khép lại chuyện ông toán học có tài nhưng thuộc loại trẻ người non dạ.Trên thế giới và VN còn rất nhiều vấn đề quan trọng gấp vạn lần cái giá trị của giải F mà ông NBC ẵm năm rồi.Rất hy vong BBT hãy chuyền tông sớm như một sự yêu cầu. Thành thật cảm ơn.P.S: quá mệt mắt với vấn đề nhà toán học NBC.

  16. Hoàng duợc sư says:

    OK với quan điểm của Nguyễn Hiền.
    Tôi còn nghĩ xa hơn: Ngô bảo Châu không thể tìm đâu một địa vị ngon lành béo bở hơn ngoài nước VN, nên phải đánh đu với cả 2 bên để giữ gìn địa vị phù du này và lòng tin cậy của xã hội anh ta đang sống..

  17. nguenha says:

    Thôi thì chúng ta hãy dể NBC “ngủ yên”.May mà còn có NBC (may mà có Em),chứ nếu không,thì chẳng nhẽ
    một dất-nước tròm-trèm 90 triệu người chỉ suốt ngày “như có Bác Hồ…”thì bỏ -mẹ! ăn làm sao,nói làm sao với Thiên-Hạ.Diều dáng nói ở dây là Ông Bùi Tín,ông “quá lời”khi dưa NBC lên chín tầng mây”:nhà khoa
    học lớn”.Mới có “Bổ-dề’ mà dã như vậy,thế thì người khám phá ra “Dịnh-Dề “hết chổ dể ngồi rồi!! Có diều nhắc với Ông BT :không ai trách Biển cả nhiều nứơc ,mà chỉ con người bị NGỘP trước biển cả. Trong trường hợp nầy chỉ có Ông mới bị”ngộp”,còn tất cả người Miền Nam,nhất là con em của họ dang ở nước ngòai,thì chỉ “mừng”khi ta có NBC như ta dã có những tài năng khác mà thôi!!

  18. tuan ngoc says:

    Bài viết của bác Bùi Tín rất nhẹ nhàng giúp Ngô Bảo Châu nhận diện lại chính mình xuyên qua các phát biểu linh tinh và thư gởi lang tang của Bảo Châu trong tháng qua.
    Để Ngộ bảo Châu này: Châu có chăn cừu xin chăn cho khéo kẻo rơi vào đống tri thức mà Bác Mao cha Bác Hồ ghi thành sổ hồng :”Trí thức là ‘cục vàng khè ‘ ” .
    Nếu đã rơi vào thì mạnh dạn rửa chân cẳng “phản biện chánh tà quang minh ” kẻo tội cả nhà phải ngửi .

  19. Nobel says:

    Trước đây với vụ Cù Huy Hà Vũ giáo sư Châu đã nói : “Không thể bảo vệ đất nước bằng sự sợ hãi và hai cái bao cao su”, nhưng sau đó không thấy giáo sư nói gì nữa và bây giờ đã ăn nói “khôn” hơn rất nhiều. Chúng ta cũng cần nhắn với giáo sư là “Không thể chấn hưng đất nước bằng sự lẩn tránh và giải thưởng toán học Fields”.

    • NON NGÀN says:

      TỪ BAO CAO SU ĐẾN GIẢI THƯỞNG FIELD

      Bao su từ thuở ra đời
      Mỗi lần mang một dễ cần tới hai
      Quá cẩn thận vì lòng sợ thủng
      Hay còn ham nhiều bận thêm vui
      Chẳng ai biết hết sự tình
      Cái gì thêm bớt chỉ mình biết thôi
      Giải Field toán ra đời cũng thế
      Thưởng những người tính toán tuyệt hay
      Một, hai, chẳng lộn mảy may
      Mới nên tuyên bố một ngày đáng khen
      “Đừng có sợ”, “gì đâu sợ hãi”
      Phản biện thôi sợ hãi lẽ nào
      Nếu đời toàn chuyện tào lao
      Mọi người sợ hãi, khi nào sáng ra
      Song cái lẽ người ta vẫn thế
      Khi đã nên có chức, có tiền
      Có danh, có phận đàng hoàng
      Nhà cao, cửa rộng lại càng thấy ngay
      Lại thấy sợ những ngày cay đắng
      Đã có rồi, dễ để mất sao
      Nên rơi vào lối tào lao
      Việc đời cứ mặc, ta nào quan tâm !

      TRÙNG KHƠI

  20. Đỗ Quân says:

    Tóm tắt về phát biểu của GS Ngô Bảo Châu, nên chia ra 2 phần, tùy lúc , tùy trường hợp không có chi mâu thuẫn :
    1- Phản biện xã hội, rất logic , đúng là trí thức. như vụ khai thác boxit, vụ xử án Cù Huy Hà Vũ v.v…
    2- Cũng rất logic khi chợt nhớ tới căn biệt thự được nhà nước cấp , và 650 tỷ được nhà nước khoán trắng cho làm cái Viện toán nên GS cho rằng trí thức là có tạo ra được cái “sản phẩm” gì đó như điều kiện cần và đủ, không nhất thiết phải phản biện chuyện đời cho rắc rối tơ
    Quả thật xứng đáng người lãnh giải Bổ Đề toán học.

  21. NON NGÀN says:

    HAI CON NGƯỜI HAI THẾ GIỚI

    Một người tuổi trẻ tài cao
    Tư duy toán học dồi dào hơn ai
    Một người nông nghiệp kỹ sư
    Hăng say sản xuất chẳng ai như mình
    Thế nhưng trời đất gập ghình
    Hai người hai cảnh thật tình khác nhau
    Người thành áo mũ cao dài
    Người thành giam hãm chẳng hai giống mình
    Ai làm nên cảnh linh chinh
    Cho đường đời bổng gập ghình khó đi
    Anh Vươn vươn tới những gì
    Anh Châu nghi ngút chẳng gì không ngon
    Nên thôi gác tía lầu son
    Nên thôi ao vũng vẫn còn bùn xưa
    Thế gian nói mấy cho vừa
    Số người, cảnh ngộ chuyện xưa nay rồi
    Chỉ thương một phận lạc loài
    Chỉ khen một phận cho người vinh hoa !

    NGÀN KHƠI
    (01/02/12)

  22. NGÀN KHƠI says:

    CẢ HAI ĐỀU ĐÚNG

    Ở đây không phải chuyện vãi nói vãi đúng sãi nói sãi hay, nhưng bình tâm mà xét cả ông Bùi Tín và anh Ngô Bảo Châu đều đúng theo cái lý của mình hết. Ông Bùi Tín vốn lớn tuổi nên tích cực là tốt. Anh Bảo Châu còn trẻ nhiều, đường đời chẳng cần vội bao nhiêu. Khi BC khẳng định: ”Giá trị của trí thức là giá trị của sản phẩm mà anh ta làm ra, không liên quan gì đến vấn đề phản biện xã hội”. Tất nhiên có những sản phẩm của trí thức không liên quan, nhưng cũng có những sản phẩm liên quan đến vấn đề phản biện xã hội nếu anh ta muốn. Châu lại nói “bám theo lề là việc của con cừu, không phải việc của con người tự do”. Tất nhiên con người tự do có quyền băng qua đường, miễn là không bị cảnh sát phạt hay gây ra tai nạn giao thông cho ai là được. Còn muốn băng hay không băng cũng tùy lúc, chẳng phải ai bắt buộc gì nếu vì lý do nào đó thấy không có lợi ngay trước mắt. Cho nên hoàn cảnh của anh Châu trước thì khác, nay cũng có chỗ khác, ông Bùi Tín có buồn lòng mà làm gì. Thật ra ý nghĩa của nhà toán học là toán học thuần túy, ý nghĩa của nhà triết học là tư duy triết học thuần túy, ý nghĩa của nhà khoa học là vạn vật thuần túy. Nói chung chuyên môn đều là tốt. Chuyên môn vượt qua mọi giới hạn, ranh giới, sự hạn hẹp để vươn lên cao gần như thoát ly các hiện thực cá biệt. Thế nhưng trong tất cả mọi người không cứ chuyên môn gì, cơ bản và trước nhất vẫn là con người, rồi người công dân, người trong xã hội, đó vẫn là điều không thể tuyệt đối thoát ly ra được. Tháp ngà chuyên môn là quý, sản phẩm chuyên môn là quý trong tính cách nào đó, thế nhưng con người bình thường, thực tế vẫn quý trong các khía cạnh nào đó. Nên phản biện xã hội là nghĩa vụ tinh thần, ý thức, không phải trách nhiệm pháp lý hay chính trị. Chính ý nghĩa xã hội ở đây mới là quan trọng nhất. Cho nên có những chuyện không thể mũ ni che tai được như ông Bùi Tín rất hăng hái nói cũng có lý. Nhưng nếu BC thấy mình chỉ cần thuần túy toán học thì cũng không đúng. Cây phải bám rễ ở đất, như con người không thể tách rời với thế giới thực tại của xã hội. Đó chính là nghĩa vụ đạo đức và trách nhiệm tinh thần. Thế nhưng sự tự nguyện vẫn là chính, sự tự giác là cơ sở mà không ai bắt buộc cả. Phản biên có nghĩa đưa ra các ý kiến đóng góp tích cực, không phải chỉ dững dưng hay tiêu cực. Thế thì cây ngay không sợ chết đứng. Chỉ khi nào minh lương lẹo, phá hoại con người, phá hoại xã hội mới là điều không nên có. Nên nếu phản biện đúng mà bị ai “ốp”, đó là người “ốp” sai mà không phải người phản biện. Còn nếu mọi sự chỉ bình chân như vại thì cũng không còn ý nghĩa, giá trị, hay danh giá tự nhiên của người trí thức tích cực, có tâm, có lòng, và đúng nghĩa nữa. Thế nên rất hoan hô ông Bùi Tín còn Bảo Châu thì đường dài luôn còn đó, chừng nào muốn qua đường để người khác thấy sự đổi hướng ngoạn mục hay không lại là chuyện khác. Còn như nếu đã được xã hội cung ứng ngon lành cả mọi mặt rồi thì chỉ có sáng vác ô đi tối vác về cũng là tùy nghi tâm lý. Bởi vậy, nếu con người muốn thay đổi hoàn cảnh cho tốt hơn, đó là ý nghĩa tích cực của mọi người. Còn như mỗi người cứ để hoàn cảnh thay đổi mình thì cũng chằng sao cả, bởi trái đất vẫn cứ quay quanh mặt trời và lịch sử vẫn từ từ tiến hóa đi lên không sao. Nguyên lý cả hai đều đúng đó là nguyên lý quy chiếu trong toán học và kể cả trong vật lý học nữa, điều này nhà toán học Giáo sư Ngô Bảo Châu hoàn toàn biết.

    ĐẠI NGÀN
    (01/02/12)

  23. Trí thức VN có hai người mà xã hội và báo chí bàn bạc nhiều, đó là anh Đoàn Văn Vươn và GS Ngô Bảo Châu. Anh Vươn là kỷ sư và anh Châu là GS, có thể là được học vị tiến sĩ hay thạc sĩ. Hai người đều là bậc tài ba xuất chúng, làm những công viêc mà những người tầm thường không thể làm, tôi không phủ nhận những tài năng của hai người này.

    Nhưng VC quá bất công khi đối diện với hai nhân vật này, anh Châu thì nhà nước hiến biệt thự cho gia đình anh và muốn anh trở thành kẻ trí thức trùm chăn, lôi cuốn những trí thức khác trở thành đàn cừu, làm kiếp đời bưng bô cho VC.Thêm nữa, VC giao cho anh một kinh phí khổng lồ với 650 tỷ đồng để anh đẩy ỳ ạch viện toán học VN lên tầm cao chót vót, sánh vai cùng bạn bè năm châu bốn biển. Trái lại, anh Vươn đã làm tròn bổn phận người trai, là một bộ đội phục viên, tự học trở thành kỷ sư canh nông mà cha anh bán hết sự nghiệp để anh làm một chuyện phá trời lấp biển, có lợi cho nhân nhân và tổ quốc. Anh đã bị mất một đứa cháu gái trong bước đầu khai hoang cái đầm cay nghiệt ấy. Cuối cùng nhà nước tặng cho anh Vươn là tội giết người, chống đối người thi hành công vụ và đưa đẩy gia đình anh vào con đường khánh tận.

    Tại sao anh Vươn, người hùng vùng Tiên Lãng, lại nhân một số phận phủ phàng như thế? Anh Vươn là con người thực tế, muốn đem kiến thức thực tiển để tạo ra của cải vật chất, làm giàu bằng chính mồ hôi nước mắt của anh. Anh quên rằng xã hội VC là xã hội mang lý tưởng CS và chúng thấy ai giàu thì chúng cho là thành phần bóc lột và cần phải tiêu diệt, chúng muốn ăn cướp. Anh Vươn có kiến thức chuyên môn nhưng thiếu kiến thức về xã hội. Anh châu vừa có kiến thức chuyên môn lại giàu kiến thức xã hội. Anh sống ở nước ngoài nên anh có đầy đủ thông tin để lèo lái đời mình khi tiếp xúc với một chế độ khét tiếng đầy mưu mô, xảo quyệt, khi đưa ra một ý kiến gì anh biết đi theo hai chiều, chiều phải và chiều trái để VC đi vào cái bẩy sắc nước hương trời, chúng khó đưa anh vào thành phần phản động như anh Vươn, như Trần Đức Thảo, Nguyễn Mạnh Tường, như Thầy Nhất Hạnh, trung tá Trần Anh Kim. Anh Châu biết hát bài ca lý tưởng cách mạng của người trí thức, biết học bài học đạo đức XHCN của tướng Kỳ và nhạc sĩ Phạm Duy, biết chọn thế giới thần tiên để gởi gắm cỏi đời, đó là đất Mỹ. Trong khi đó anh Vươn dám dấn thân cho đại cuộc và nhân dân, lấy ruộng đồng mươn ao làm sự nghiệp, lấy dân làm gốc, chọn quê hương làm cỏi tạm, làm giàu cùng sự đi lên của đất nước, muốn đất nước và nhân dân chiến đấu cùng anh để chống những trận cuồn phong giông tố hải hùng với mục đích tìm hạnh phúc trong ấm no, anh Vươn đã can đảm dám đánh một đoàn quân bách chiến bách thắng như nước vở bờ VC. Kết cuộc, hình ảnh anh đã đi vào lịch sử dân oan của dân tộc, anh làm những chứng tích oai hùng như Hưng Đạo, Quang Trung.

    VC giam tù anh Vươn là chúng giam tù dân tộc. Anh Vươn đã làm gì hữu ích cho dân, mọi người đều biết, nhưng cái viện toán học kia chưa đẩy dân tộc qua khỏi nghèo đói và âm vang của nó chỉ là khúc hát nữa mùa, chỉ làm xôn xao lòng người đôi phút,những âm hưởng của nó, chưa đủ sức và uy thế để đưa thế hệ toán học VN lên tầm cao mới.

    • Noi tro says:

      Bài viết của Nguyễn Hiền rất hay và dễ hiểu, tôi thích đọc bài của anh.

Phản hồi