|

Đảng CSVN có xứng đáng để lãnh đạo đất nước không?

Khi đặt tay lên bàn phím để gõ những dòng chữ này, người viết không cố ý đào sâu thêm thù hận, mà chỉ muốn nói lên một sự thật đã được che đậy để thay vào những giả dối bởi một chính quyền chỉ biết có quyền lợi cá nhân mà quên đi quyền lợi chung của quốc gia và dân tộc. Trong suốt chiều dài lịch sử kiêu hùng của dân tộc VN từ ngàn xưa cho đến bây giờ, chỉ có triều đại của ĐCSVN hôm nay là đen tối, là đê hèn và nhục nhã nhất bởi vì, nó đã làm cho tinh thần đoàn kết, tinh thần yêu nước, ý chí chống ngoại xâm của toàn dân không còn toàn vẹn như xưa.

Thật vậy, trong suốt thời gian kể từ khi ông HCM là cán bộ của đệ tam cộng sản quốc tế, ông đã đem CNCS vào VN và thi hành những chính sách của chủ nghĩa này theo sự chỉ đạo của Staline và Mao trạch Đông. Kể từ đó, bộ mặt và tình hình chính trị xã hội miền bắc VN trước 1975 nói riêng và cả nước từ ngày 30/4/1975 nói chung, đã hoàn toàn lệ thuộc vào thiên đường không tưởng mà cả hệ thống CNCS vạch ra cho một thế giới đại đồng theo chiều hướng CNXH bởi vì, sinh thời ông HCM thường tuyên bố rằng: “ai có thể sai chớ Staline và Mao trạch Đông thì không bao giờ sai”. Nếu cả hệ thống CNCS không bị sụp đổ hoàn toàn ở Liên sô và Đông âu vào những năm cuối thập niên 1980, thì ngày nay cả loài người trên thế giới không biết sẽ ra sao?, cũng như nếu ĐCSVN không thức thời đổi mới kinh tế theo chiều hướng kinh tế thị trường của nền dân chủ đa thành phần của tư bản thì chắc chắn ĐCSVN sẽ không bao giờ còn tồn tại đến ngày nay. Cũng vì trung thành với CNCS và đường lối của Staline và Mao trạch Đông vạch ra cho nên, nhân dân VN mới trải qua những hận thù và thanh trừng đấu tranh giai cấp đầy máu từ chủ trương nhất quán của CNCS mà chủ tịch HCM trong vai trò lãnh đạo chỉ biết vâng lệnh Staline cùng Mao trạch Đông, bằng chứng là trong phong trào cải cách ruộng đất (1953-1956) chính ông HCM cũng không đủ uy quyền để giữ lại mạng sống của những ân nhân đã từng nuôi nấng và đùm bọc ông cùng các thành phần khác của ĐCSVN trong suốt thời gian đảng còn hoạt động trong bí mật, chẳng hạn như bà Nguyễn thị Năm người đã từng đem cả gia tài để hiến dâng cho đảng, bà còn có một đứa con đi theo ĐCSVN với chức vụ trung đoàn trưởng. Nhưng trớ trêu thay, vì bà thuộc thành phần giàu có cho nên nằm trong diện phải bị thanh trừng theo lệnh của các cố vấn từ Liên sô và TQ gởi qua để chỉ đạo, phát súng đầu tiên dành cho một người đàn bà giàu có đã từng hy sinh cả mạng sống, cả gia tài của mình cho sự tồn vong của đảng, đây là một sĩ nhục cho nền đạo lý của cả dân tộc và sự độc lập, tự chủ của đất nước. Và cũng vì trung thành với đường lối đấu tranh giai cấp theo kiểu CNCS, xem các thành phần giàu có, trí thức là kẻ thù cho nên, sau khi triệt hạ hết thành phần giàu có trong xã hội xong thì bước kế tiếp là các thành phần trí thức. Phong trào trăm hoa đua nở trong chiến dịch Nhân văn giai phẩm (1956-1958) là bước cuối cùng để ông HCM và các thành phần nồng cốt của ĐCSVN thanh trừng hết những ai không cùng quan điểm với ông. Trên 180 ngàn người dân vô tội bị giết trong cuộc cải cách ruộng đất và những nhân vật trí thức văn sĩ, nhà thơ bị tù đầy, đó là chiến công để ông HCM dâng lên Staline và Mao trạch Đông, thật đúng với bài thơ của Tố Hữu được đảng tôn vinh là đại văn hào của đảng:

Giết giết nữa bàn tay không ngừng nghỉ
Cho ruộng đồng tươi tốt, lúa mau xanh
Cho đảng bền lâu giục bước quân hành
Thờ Mao chủ tịch, thờ Staline bất diệt

Những lời nói tự do dân chủ, nhân quyền và bình đẳng lấy từ bản tuyên ngôn độc lập của Pháp, của Mỹ mà ông HCM đã đọc trước toàn dân miền bắc tại Ba đình (Hà nội) ngày 2/9/1945 chẳng qua là những lời phát biểu suông nhằm gây sự ủng hộ trong nhân dân, cũng như sau đó với một hiến pháp năm 1946 có sự tham gia của các đảng phái để cùng nhau chống ngoại xâm, đó chỉ là một xảo trá để ông HCM dễ dàng trong mưu đồ tiêu diệt các đảng phái và những ai không chịu phục tùng CNCS. Chính vì thế mà Việt nam quốc dân đảng, đảng Đại Việt, Dân xã đảng… đã bị ông HCM diệt gọn một cách mau chóng, còn đảng Dân chủ, đảng Xã hội sỡ dĩ vẫn còn tồn tại cho đến sau 1975 một thời gian mới tự giải thể là vì 2 đảng này từ ĐCSVN đẻ ra để nhằm che mắt thế giới và nhân dân VN, hầu thực hiện con đường độc tài, độc đoán của mình. Biết bao nhân tài trí thức đã bị ông HCM lợi dụng và thủ tiêu như cụ Phan Bội Châu, giáo chủ PGHH Huỳnh Phú Sổ…v.v…, cũng có người khi biết được sự thật thì ôm hận suốt đời cho tới chết như GSTS Nguyễn mạnh Tường, bác sĩ Trịnh đình Thảo v.v… Vì thế cho nên, chúng ta không ngạc nhiên khi trình độ hiểu biết, sự nhận thức cùng cuộc sống và mọi quyền tự do dân chủ của nhân dân miền Bắc trước 1975 đã thua rất xa nhân dân miền Nam. ĐCSVN đã thành công trong chiêu bài giả dối, bẻ cong sự thật để bắt mọi người phải tin vào sự tuyên truyền của đảng, chẳng hạn như cậu bé anh hùng Lê văn Tám là sự bịa đặt của ông Trần huy Liệu, được nhà sử học GS Phan huy Lê tiết lộ theo yêu cầu của ông Trần huy Liệu để sự thật được trả về cho sự thật trước khi ông đi về cõi chết v.v… Nhưng cho đến ngày hôm nay, cái giả dối này vẫn được tôn vinh và tồn tại như là một sự thật hiển nhiên trong nền giáo dục VN.

Ý đồ thống nhất cả nước dưới màu cờ đỏ và ngôi sao vàng là chủ trương của ông HCM có từ trước khi đất nước bị chia đôi. Do đó, chiêu bài chống Mỹ cứu nước cũng là một hành động mỵ dân bởi vì, ai cũng biết là nếu sau khi ký HĐ Genève 1954 chia đôi đất nước, 2 miền Nam-Bắc được tự do đi theo chính thể riêng để chờ thời gian thống nhất đất nước xuyên qua tổng tuyển cử cho toàn dân lựa chọn, quân đội của ĐCSVN ở miền Bắc không vào giải phóng miền Nam VN thì làm gì có chuyện chính phủ VNCH ở miền Nam vì sức yếu cho nên phải nhờ vào sự trợ giúp của quân đội Hoa kỳ và đồng minh trong các nước tự do dân chủ. Quân đội của MTGPMN được thành lập vào tháng 12/1960, nói là của nhân dân miền Nam nhưng thực chất là do chính ĐCSVN tạo ra, quân đội HK và các đồng minh của VNCH chỉ có mặt ở miền Nam VN kể từ năm 1965 vì lúc đó, quân đội của VNCH còn yếu không đủ khả năng đương đầu với quân đội CS miền Bắc được sự yểm trợ dồi dào của Liên sô-Trung cộng, còn toàn bộ thành phần chính phủ cách mạng lâm thời cộng hòa miền Nam VN thành lập năm 1969 để dọn đường cho việc ký kết HĐ Paris ngày 27/1/1973, cũng do ĐCSVN tạo ra, vì toàn bộ thành phần lãnh đạo đều là đảng viên ĐCSVN. Người viết xin ghi lại những điểm chính đã được quy định trong bản HĐ Paris như sau:

    – 1/- Ngưng chiến giữa 2 chính phủ của miền Nam VN là VNCH và CMLTCHMNVN, quân đội của 2 chính phủ miền Nam VN án binh bất động dưới sự kiểm soát của ủy ban kiểm soát quốc tế.

      – 2/- Tất cả quân đội nào không phải của 2 bên chính phủ miền Nam VN thì hoàn toàn phải rút ra khỏi lãnh thổ của miền Nam VN. Dĩ nhiên quân đội của miền Bắc VN cũng phải rút khỏi miền Nam VN như quân đội Hoa kỳ và đồng minh của VNCH.

      – 3/- Trao trả tù binh và cho nhân dân của 2 miền Nam-Bắc được gởi thư và thăm viếng nhau.

      – 4/- Sẽ có một cuộc bầu cử với sự tham gia của 3 thành phần để cho nhân dân miền Nam VN tự do chọn lựa, đó là chính phủ VNCH, chính phủ CMLTCHMNVN và thành phần thứ 3 trung lập.

Tuy nhiên, như mọi người đều biết trong khi quân đội Hoa kỳ và đồng minh của VNCH đã hoàn tất việc rút quân ra khỏi miền Nam VN đúng thời gian quy định của HĐ thì trái lại, quân đội miền Bắc của ĐCSVN lại dồn hết lực lượng vào miền Nam, những cuộc tiến công đánh phá các tiền đồn, các vùng đất của quân dân miền Nam VN đã xảy ra hàng ngày, hàng giờ trước sự vô cảm của ủy ban kiểm soát quốc tế và Hoa kỳ, bất chấp sự phản đối của chính phủ VNCH về việc vi phạm HĐ của chính quyền CS miền Bắc VNDCCH, khiến cho sự chiến đấu tự vệ của quân đội VNCH gặp rất nhiều khó khăn. Lúc này Hoa kỳ vì quyền lợi riêng đã đi đêm với Bắc kinh cúp hoàn toàn viện trợ như đã hứa đối với VNCH, làm ngơ và không phản đối về sự vi phạm HĐ trầm trọng của quân đội CSBV cũng như hải quân Trung cộng đánh chiếm quần đảo Hoàng sa của VN. Trong tình cảnh bi đát như vậy thì chiến thắng ngày 30/4/1975 của ĐCSVN là đương nhiên, và chiêu bài chống Mỹ cứu nước mà các nhà lãnh đạo CSVN thường xuyên tuyên truyền trong nhân dân chỉ là giả dối.

Quá khứ là việc đã qua, còn tương lai là việc sẽ đến. Sau khi chiếm được miền Nam và thống nhất đất nước rồi, cũng như đã nhìn thấy được cuộc sống sung túc của nhân dân miền Nam, nếu các nhà lãnh đạo ĐCSVN không vì quyền lợi cá nhân, không vì hận thù giai cấp, không vì trung thành với đường lối ngoại lai CNCS v.v… mà thực hiện đúng với chủ trương hòa hợp hòa giải dân tộc theo quy định của HĐ, xóa bỏ hận thù, tôn trọng mọi quyền sống và quyền tự do của nhân dân để cùng với nhân dân xây dựng lại những gì đã mất trong chiến tranh…, thì ngày nay đất nước VN đâu phải nằm trong danh sách nghèo của thế giới, lao động VN đâu phải đem thân làm trâu ngựa nơi xứ người để gánh chịu nhiều cảnh bất công qua chương trình hợp tác lao động, những cô gái VN đâu phải trần truồng để cho đàn ông Đài loan, Hàn quốc lựa chọn làm vợ.

Cũng vì tham vọng giải phóng miền Nam mà các nhà lãnh đạo mới đi theo con đường CNCS, mới lệ thuộc hoàn toàn vào quỹ đạo của Liên sô-TQ, mới có công hàm công nhận HS-TS là của TQ do thủ tướng Phạm văn Đồng ký ngày 14/9/1958. Chính cái công hàm phản quốc này của ông Phạm văn Đồng dưới sự chỉ đạo của HCM mà ngày nay bọn xâm lăng TQ mới có cớ chiếm các hòn đảo chiến lược ở TS của VN, ngang nhiên tự xem 80% vùng biển đông là của chúng. Trớ trêu thay, các thành phần lãnh đạo CSVN hiện nay chẳng những không tìm cơ sở pháp lý để công khai phủ nhận cái công hàm này. Trái lại, còn ra lệnh cho công an thẳng tay đàn áp những ai biểu tình hoặc có biểu hiện chống bọn xâm lăng TQ. Chính quyền CSVN hiện nay, qua 15 nhân vật trong BCT và nhất là đương kim thủ tướng Nguyễn tấn Dũng đã ký hiệp định về biên giới tháng 12/1999 dâng Ải Nam Quan, bãi Tục Lãm và 2/3 danh thắng thác Bãn Giốc cho TQ, năm sau lại ký tiếp bản hiệp ước về vùng biển tháng 12/2000, dâng thêm trên 8000km2 vùng biển Bắc bộ cho TQ nữa. Với mưu đồ chiếm trọn VN bằng phương pháp mềm, bọn bá quyền TQ đã lợi dụng sự tham danh lợi, dốt nát và trung thành với phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt của các nhà lãnh đạo CSVN. TQ đã đi đêm, mua chuộc và đút lót với các quan chức CSVN để họ dễ dàng thực hiện cái mưu đồ của họ. Vì thế cho nên, gần hết các công trình trọng điểm quốc gia đều được các công ty TQ trúng thầu và cũng chẳng có công trình nào các nhà thầu TQ thi công đúng kỹ thuật, đúng tiến độ thời gian.

Điều quan trọng là hiện nay trên 300 ngàn hecta rừng chiến lược của 10 tỉnh biên giới được TQ thuê làm chủ trong thời gian 50 năm, cùng với việc TQ tự do khai thác quặng Bauxite ở Tây Nguyên đây là huyết mạch của VN và cũng là nóc nhà của Đông dương, bất chấp sự can ngăn của đại tướng Võ nguyên Giáp cùng với hầu hết các nhà khoa học chuyên môn, trí thức trong và ngoài nước, bất chấp sự cố bùn đỏ bauxite đã xảy ra ở Hungary cũng như vỡ đập chắn nước thải bùn đỏ của công ty luyện kim tỉnh Cao bằng. Đặc biệt, trong bản kiến nghị dừng khai thác Bauxite lần thứ 2 đang được nhóm giáo sư Nguyễn Huệ Chi, Phạm Toàn, Nguyễn Thế Hùng (trang web boxitvn) phát động có sự tham gia ký tên của các thành viên trí thức hội IDS tự giải thể vì không chịu nổi QĐ 97 cấm phản biện công khai của thủ tướng Nguyễn tấn Dũng, cho đến hôm nay bản kiến nghị này đã quy tụ được gần 3000 người trong đó, có cả nguyên phó chủ nước Nguyễn thị Bình, nguyên thứ trưởng bộ TN-MT Đặng hùng Võ, GSTS Ngô Bảo Châu vừa đoạt giải Fields giỏi toán nhất thế giới. Riêng GSTS Ngô Bảo Châu cũng có riêng lá thư kiến nghị gởi lãnh đạo đảng và Quốc hội VN. Bản kiến nghị kỳ này cũng có sự tham gia và lên tiếng của luật gia Lê hiếu Đằng, hiện là phó chủ nhiệm hội đồng tư vấn về dân chủ-pháp luật của UBTWMTTQVN, trong một bài viết đăng trên trang web bauxite VN ngày 11/11/2010 của ông có đoạn “….. Tôi xin thẳng thắn đặt câu hỏi, có ai đã ngăn cản các phương tiện truyền thông công bố kiến nghị trên? Nếu có thì tức là tước quyền được thông tin của nhân dân, quyền được hiến pháp và luật pháp bảo hộ. Như thế người ngăn cản đã vi phạm pháp luật của nước CHXHCNVN… Đã đến lúc tất cả chúng ta, cán bộ, đảng viên, nhân dân phải có ý kiến không thể nhân nhượng, không thể dĩ hòa vi quý với cái sai, cái nguy hại cho đất nước, cho dân tộc. Chúng ta không có gì phải sợ vì chúng ta trong sáng, chúng ta thực tâm yêu nước thương nòi, chúng ta làm đúng theo hiến pháp và pháp luật”, ông còn kêu gọi chủ tịch nước Nguyễn minh Triết, thường trực BCT TW đảng Trương tấn Sang và ông Lê thanh Hải hãy mạnh dạn lên tiếng đấu tranh để ngăn chặn dự án khai thác Bauxite Tây nguyên. Còn biên bản cuộc hội thảo khoa học của 19 đảng viên trí thức đã từng giữ những chức vụ cao cấp trong đảng ngày 7/10/2010 do GS Trần Phương, nguyên phó thủ tướng, hiện là chủ tịch hội KH-KT VN làm chủ trì. Tất cả đều nhận định là XHCN và tư tưởng Marx-Lenin là đầy dẫy cái sai và quá mơ hồ, biên bản được chuyển tới ban văn kiện ĐH sắp tới của đảng, phần cuối có ghi: Trách nhiệm của nhà nghiên cứu là nói trung thực, thẳng thắn và xây dựng, mong muốn đảng mạnh lên, đất nước mạnh lên. Dù không được chấp thuận, nhưng ít ra cũng lưu vào văn bản, lưu lại hậu thế rằng: năm 2010 có một số nhà kinh tế đã nói như vậy, để hậu thế biết rằng, hóa ra đất nước cũng còn những trí thức không đến nỗi dốt nát.

Như thế là quá rõ ràng cho một tiếng nói chung của cộng đồng dân tộc, những lời hứa bảo đảm của các viên chức chính quyền trong nội các Nguyễn tấn Dũng để tiếp tục cho TQ khai thác bauxite Tây nguyên là vô căn cứ không thể tin được. Nếu cứ tiếp tục thì một đại họa cho dân tộc trong tương lai của 30 năm hoặc 50 tới thì ai chịu trách nhiệm đây, đó là chưa nói đến chuyện mất nước trong một tương lai gần khi TQ có đủ điều kiện để khởi động chiến tranh đánh VN như họ đã từng làm vào năm 1979, chưa ai biết được hiện nay số tình báo và công nhân đội lớp quân nhân của TQ ở VN là bao nhiêu?.

Các nhà lãnh đạo CSVN hiện nay đã không đủ tài, không đủ đức để lãnh đạo đất nước, không đủ trí tuệ để đối đầu với ngoại bang nhất là bọn xâm lăng TQ, không đủ khả năng để chống tham nhũng bởi vì chính họ là trùm tham nhũng, họ là những tư bản đỏ của thời đại với tài sản vô hạn định, tiền bạc của họ gởi trong ngân hàng nặc danh Thụy sĩ mỗi người hàng trăm thậm chí hàng tỷ đô la, các vụ án chưa được làm sáng tỏ của PUM 18, TC2, PCI, nhất là vụ phá sản tập đoàn Vinashine với số nợ trên 100 ngàn tỷ đồng .v.v…. là một nỗi đau vô cùng to lớn mà cả dân tộc VN không biết đến khi nào mới khắc phục hết được. Hiện tại các nhà lãnh đạo ĐCSVN chỉ còn có một con đường duy nhất để giữ vững danh lợi cá nhân là hy vọng vào sự trung thành của lực lượng công an, quân đội chỉ biết còn đảng còn mình.

Tuy nhiên, nếu nghĩ về luật nhân quả và sự vận hành của luật đào thải thì mọi sự việc trên thế gian này sẽ luôn luôn thay đổi và cải tiến không ngừng, do đó cái ác sẽ không bao giờ tồn tại mãi được. Trong thời đại Internet ngày nay không có cái giả dối nào được bưng bít lâu dài, bằng chứng là những luận điệu vu khống của chính quyền và công an để bắt các nhà đấu tranh dân chủ ôn hòa, nhất là những tấm hình giả dối được lắp ghép bằng hệ photoshop để bắt nhà văn Trần Khải Thanh Thủy trước đây, và TS luật Cù Huy Hà Vũ đêm 4/11/2010 vừa qua đã nhanh chóng được cả cộng đồng thế giới phát hiện và lên án.

Người viết xin có câu hỏi đến các chiến sĩ trong quân đội nhân dân, công an nhân dân rằng: chính quyền CS hiện nay quy tụ những thành phần tham nhũng, độc tài và không có trình độ chuyên môn, đa số đều là học giả, bằng cấp giả, lệ thuộc vào kẻ thù và ngang nhiên dâng hiến đất đai của đất nước và quyền lợi của nhân dân cho kẻ thù, hầu hết các nhà trí thức trong đảng cũng như ngoài đảng đều lên tiếng phê bình và phản bác, như thế có xứng đáng để cho quý vị hết lòng phục vụ hay không?. Để cứu nguy đất nước khỏi bị diệt vong, chỉ có một con đường duy nhất là các nhà lãnh đạo ĐCSVN phải từ bỏ sự độc tài, độc đoán, từ bỏ danh lợi riêng tư để trở về với cộng đồng dân tộc, trả lại cho nhân dân các quyền tự do căn bản như: tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do ứng cử và bầu cử, tự do tín ngưỡng…v.v…., thực hiện ngay con đường đa nguyên đa đảng, thả tất cả các nhà bất đồng chính kiến trong tinh thần đại đoàn kết dân tộc, để nhận sự hậu thuẫn của cộng đồng thế giới và sự trở về của các nhân tài trí thức VN hải ngoại trên con đường xây dựng quê hương. Khi đó, ĐCSVN cũng sẽ là một trong những chính đảng cùng tồn tại song hành với dân tộc, lực lượng quân đội và công an sẽ trở về với nhiệm vụ chính của mình là bảo vệ đất nước và nhân dân, chớ không bảo vệ cho riêng bất cứ một đảng phái nào cả, cho dù đó là đảng đang cầm quyền. Cuộc sống sung túc và tự do của người dân trong các nước Đông âu hiện nay là một minh chứng hùng hồn cho con đường dân chủ hóa VN.

Người viết tin chắc rằng, rồi đây các cấp chỉ huy quân đội và công an nhân dân VN sẽ nhìn ra được sự thật để làm sống lại lịch sử oai hùng của dân tộc, làm sống lại hào khí của hội nghị Diên Hồng mà vị vua anh minh Trần Nhân Tôn đã một thời vang danh trong sử sách. Mong lắm thay!

Sài Gòn ngày 25/11/2010
© Trần Bảo Việt

© Đàn Chim Việt

15 Phản hồi cho “Đảng CSVN có xứng đáng để lãnh đạo đất nước không?”

  1. quang says:

    Neu ai hoi toi rang toi so gi nhat, toi se tra loi rang so nhat la DCS. Vi 30 nam nay la dang vien DCS nen toi duc rut ra dieu do.

Phản hồi