BL10
 
|

Blogger Việt: Hãy thận trọng với sự thích nổi tiếng

Trong vòng hơn 10 ngày đã có 3 blogger tên tuổi trong cộng đồng blogger Việt đã tiếp tục bị sa vào vòng lao lý tù đày, đó là những blogger Điếu cày – Nguyễn Văn Hải, Anh basg – Phan Thanh Hải và người thứ  ba là Blogger chủ trang Cô gái Đồ long – Lê Nguyễn Hương Trà và tiếp theo những ngày tới sẽ là ai thì chúng ta còn chưa biết?

Những tin blogger bị bắt này mang tính nhạy cảm vì nó gây tiếng vang lớn đối với cộng đồng quốc tế, nên nó được truyền tỏa nhanh như bồn xăng bắt lửa, chỉ một loáng trên tất cả các blog, trang mạng nổi tiếng trong và ngoài nước đã xuất hiện tin ở mục tin hot-news và được đăng trên trang nhất để câu view, kể cả các trang quốc tế bằng tiếng Việt như BBC, VOA, RFI hay RFA … Vì tính chất nghề nghiệp là như vậy.

Tất nhiên đối với các trang thông tin lề bên lề trái chuyên đề cập về chính trị, tự do, nhân quyền… vốn là vấn đề nhạy cảm đối với báo chí trong nước không dám hoặc rất dè dặt đề cập, ngược lại thì những tin như vậy thì đây là cơ hội vàng cho hững trang lề bên trái tranh thủ khai thác với mục đích tố cáo chế độ đã hạn chế tự do ngôn luận ..etc… và cũng phải nói đây cũng thường là dịp để các blogger vốn đã nổi tiếng càng được nổi tiếng hơn, thỏa mãn mong muốn của một số người trong số họ.

Khoảng chục năm trở lại đây, cùng với phát sự phát triển nhanh chóng như vũ bão của internet và các trang mạng thì một số cá nhân với các khuynh hướng khác nhau thường dùng blog để bày tỏ chính kiến của cá nhân mình về các vấn đề xã hội mà mình quan tâm. Đó là các chủ đề liên quan đến mọi mặt đa dạng của cuộc sống, đặc biệt là các vấn đề được coi là nhạy cảm bị cấm như sex, chính trị … Nghề đời thì cái gì càng cấm thì càng hiếm và càng quý, do vậy nó cũng rất dễ làm chủ các blog đó nhanh chóng trở nên nổi tiếng.

Chắc không cần phải bàn đến giá trị của sự nổi tiếng, chỉ cần biết rằng sự nổi tiếng là thừ xa xỉ hàng bậc nhất mà người ta thường mong có và nghĩ đến khi đã có đầy đủ mọi thứ khác. Vì tên tuổi của con người nó cũng như thương hiệu của hàng hóa, người có tên tuổi thì đang không có tiền sẽ trở thành có tiền, đang có ít tiền sẽ thành có nhiều, đang có nhiều thì càng nhiều hơn, điều này chắc không ít người biết. Làm blogger cũng tương tự như thế, nhưng với những người khác mà tài năng không có gì nổi trội, nổi bật nhưng thích nổi tiếng thì môi trường blog cũng là miếng đất màu mỡ dễ làm cho họ thành đạt trong việc đánh bóng tên tuổi của mình hay kể cả việc có tiền.

Muốn làm blogger nổi tiếng, thì phải có các bài viết hay, với blogger có tài thì họ phải dùng trí tuệ, tài năng vốn có của họ để nghĩ ra các chủ đề hot-hit phù hợp với thời điểm và hợp với chuẩn mực đạo đức mà người thường không hoặc chưa nghĩ được để thu hút bạn đọc, đó là như các nhà báo, nhà văn kỳ cựu có sừng có mỏ như Bùi Tín, Nguyễn Quang Lập, Phạm Viết Đào, Huy Đức, Võ Thị Hảo … hay hàng trăm các blogger khác mà không kể hết trong cộng đồng blogger Việt hiện nay.

Bên cạnh đó cũng có một số blogger tài tuy chưa nhiều, nhưng đổi lại họ có sự dũng cảm nhất định hơn người, thể hiện ở chỗ họ dám công bố tên tuổi thật của cá nhân theo kiểu người thật việc thật như Điếu cày, Anh Basg, Người Buôn gió…. Xong cũng có không ít các blogger tài ít, tật nhiều nhưng hay thích chạy theo tên tuổi cũng công bố danh tính thật, nhưng họ nghĩ điều đó cũng là một trong những tiền đề bắt buộc để có thể chuẩn bị cho con đường dẫn đến sự nổi tiếng của cá nhân họ. Do tài năng phần nào hạn chế, không có gì nổi bật thì muốn nổi tiếng buộc họ phải lao vào các vấn đề nhạy cảm như phê bình hay nói xấu nhà nước, nói xấu các cá nhân có tên tuổi khác v.v… mà ai ai cũng sợ đề cập tới sẽ bị gặp khó khăn, nhưng  với những blogger này ít khi họ nghĩ tới hậu quả của các hành động mang tính chất thiêu thân mà họ đang làm.

Nhưng nhìn chung trong cộng đồng bloggers Việt hiện nay, tình hình thực tế cho thấy có rất nhiều Blogger vì sự muốn nổi tiếng, đôi khi họ mất đi lý trí hay nói chính xác là họ đánh mất bản thân của chính họ. Từ chỗ chỉ lên tiếng phản biện, phê bình một cách bình thường đúng mức, vừa phải theo suy nghĩ của cá nhân. Nhưng khi đã có nhiều tiếng khen, nhiều lời hoan nghênh của bạn đọc đã làm họ tiến tới chỗ có các hành động hoặc biểu hiện cực đoan “vượt mức” không cần thiết nhằm chứng tỏ và khẳng định tên tuổi của họ.  Họ không hiểu được rằng phần lớn trong các lời cổ vũ, khen ngợi đó là một số người ẩn danh nhưng muốn sử dụng tên tuổi người khác để ném đá dấu tay phục vụ cho mưu đó của cá nhân hay tổ chức mình.

Những blogger mắc phải lỗi nói trên không phải là ít, điều đó chính họ đang làm hủy hoại sự an toàn của cá nhân mình.

Đất có lề, quê có thói huống chi là một quốc gia theo chế độ cộng sản “giả cầy” như Việt nam hiện nay, khi mà một hệ thống chính quyền nhà nước chưa thoát ra khỏi cái bóng của chuyên chính vô sản, dùng bạo lực để trấn áp bất kể những tiếng nói phản kháng mang tính phản biện. Vậy mà còn có các bloggers vì sự nổi tiếng đã quên mất điều này, không những thế còn có blogger dám sờ “trym” ngựa, con thượng tướng thì vào tù là phải chứ oán trách nỗi gì.

Cái sai của bài viết Các người đẹp lấy chồng” của blogger Cô gái Đồ long đã rành rành ra rồi, đó là hành vi “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” (may mà không bị ghép tội tuyên truyền chống phá nhà nước – nếu ai bảo không phải thì ra cãi nhau ở Tòa nhé!). Cái này nó là tội ở mức tranh chấp dân sự cũng được hay hình sự hóa đi cũng chẳng sao, nhưng dứt khoát là sai. Vậy mà cái đó vẫn bị một số người, một số trang mạng chính trị hóa vấn đề để vu cáo nhà nước đàn áp blogger, là sự tranh chấp giữa các phe nhóm trong Bộ Công an … này nọ.

Thật là nhảm nhí.

Tuy nhà nước Việt nam không khuyến khích và bảo trợ những tiếng nói phản biện, nhưng họ không hoàn toàn cấm. Nghĩa là các blogger vẫn có thể lên tiếng thông qua các bài viết, các ý kiến để biểu lộ các suy nghĩ của mình một cách vô tư trong sáng, không vì hão danh ảo với mong muốn có tiếng tăm nhưng phải phù hợp với luật pháp Việt nam cho phép. Hoặc muốn vượt lên trên luật pháp thì hãy viết bài với các nick name giả rồi chuyển ra nước ngoài nhờ bạn bè posts lên mạng thì vẫn an toàn, tránh được sụ nguy hiểm không cần thiết cho cá nhân mình.

Nhưng đừng quên rằng các biện pháp đó không giúp cho bạn được trở nên nổi tiếng!

Một ngày tù nghìn thu ở ngoài.
Lời nói người xưa đâu có sai.”

Một con người vĩ đại như  Cụ Hồ còn không chịu nổi, phải thốt ra như vậy khi chịu cảnh tù đầy huống chi là người bình thường như chúng ta. Bởi phải hiểu rằng một khi ta vào tù không chỉ khổ cho cái thân ta, cho vợ con ta, cho gia đình ta mà nó còn hại cho cả một phong trào đấu tranh chống độc tài đòi tự do và dân chủ. Trong hoàn cảnh phong trào dân chủ “anh hùng như lá mùa thu – Nhân tài như sao buổi sớm” mà cứ để thò cái mầm nào ra mà để họ (chính quyền) đốn, họ chặt không sót lại một chút nào thì cũng đau lòng và xót xa lắm chứ. Tất nhiên tre già thì ắt măng sẽ mọc là lẽ của tự nhiên, bắt người này thì có mười người khác đứng lên tiếp bước nhưng dù sao cũng thương cho bọn họ, vì vướng vào sự nổi tiếng mà hy sinh không cần thiết.

Các blogger thích chỉ trích chính quyền hãy viết nhiều hơn nữa, hãy phản biện nhiều hơn nữa nhưng cũng hãy giấu mình kỹ hơn nữa để bảo toàn cho chính mình và cho cả phong trào của các bạn. Xin đừng chạy theo cái danh hão huyền trong trò chơi dân chủ này, xuất hiện công khai hoạt động đấu tranh trực diện với chính quyền hiện tại là một điều tốt đáng hoan nghênh nhưng nó đòi hỏi sự dũng cảm của mỗi người. Nhưng cũng xin thôi đừng diễn cái trò “Rân chủ” kiểu anh hùng rơm mà bị bắt ba ngày đã khai hết, khai tồng tộc và viết đơn nhận tội nói rằng để bảo toàn (!?)nó phản cảm bỏ …. Vì sự mất mát về tinh thần cho những người tiếp bước còn nhiều gấp bội phần. Phải xác định mình đủ bản lĩnh để nguyện hy sinh thân mình cho tô quốc Việt nam như Linh mục Nguyễn Văn Lý, Ls. Lê Thị Công Nhân, BS Phạm Hồng Sơn, KS Đỗ Nam Hải… thì hãy xuất hiện công khai trực diện đối đầu đấu tranh bảo vệ sự công bằng và lẽ phải của công lý.

Trong quá khứ kể cả blogger Điếu cày, Anh Basàigòn và nhiều bloggers có tên tuổi khác cũng vì phần quá hiếu thắng, phần vì mơ màng của vòng hào quang tên tuổi của mình có được lại được tung hô như lãnh tụ tinh thần mà thiếu sự tỉnh táo tính toán, nên đã không có cơ hội sửa chữa sai lầm. Các anh quên rằng công cuộc đấu tranh mà họ đang tiến hành là sự đối đầu giữa một vài quả trứng với một hòn núi đá khổng lồ với lực lượng Công an, Quân đội và nhà tù khổng lồ trong tay. Nhưng nếu nhưhhọ hiểu được rằng chỉ bởi sự mềm mỏng, uyển chuyển đa phương cách mà cây cỏ mỏng mang lại đứng vững trong mọi trận cuồng phong thì hay biết bao. Đó là điều người thông minh đáng suy nghĩ.

Tôi tuy quen không thân với Blogger Anh Ba Sài Gòn cho lắm, nhưng rất nể và quý anh vì sự dũng cảm, do đó hễ có dịp gặp để trao đổi tâm tư với anh thì tôi cũng thường khuyên anh nên bảo trọng, phải tỉnh táo và đừng a dua để chạy theo tiếng tăm “hão” với những lý lẽ đó. Tôi đã khuyên anh nên đứng trên toàn cục để nhìn nhận vấn đề, anh đồng ý và … xong, kết cục lại xấu như hôm nay.

Thiết nghĩ nhưng suy nghĩ tôi nói với Anh Ba Sài gòn hôm nào, hôm nay nó cũng là một lời khuyên nhỏ không thừa với các bạn blogger khác mà tôi quen hay không quen những ngày này. Chúng ta ở trong nước không thể dùng phương cách này thành công khi dùng tên tuổi thật của mình như các bloggers ở Hải ngoại để công khai phản biện. Vì một khi nếu ta được chính quyền họ gia “ân” để mắt tới mình là coi như xong đời, vì lũ tiểu nhân nó trăm phương ngàn kế. Vụ án bà Trần Khải Thanh Thủy bị côn đồ hành hung mà đi tù là một ví dụ điển hình.

Phải biết rằng, sự nổi tiếng của các blogger quan tâm tới chủ đề chính trị xã hội ở Việt nam bây giờ là chỉ là hư danh, lợi ít hại nhiều, bởi vì còn những thế lực cầm quyền đang tìm mọi cách để triệt hạ không thương tiếc những ai lên tiếng không đồng thuận với họ. Mỗi người hãy cảnh giác và phải biết nghiêm khắc với tự bản thân mình nếu có những suy nghĩ phù phiếm ấy.

Bởi nó là thứ hào quang ảo giết người.

Ngày 28/10/2010

Nguồn: Blog NguoiduatinKami

24 Phản hồi cho “Blogger Việt: Hãy thận trọng với sự thích nổi tiếng”

  1. thùy says:

    Ai củng muốn nổi tiếng.Nhưng tiếng thơm hay tiếng thúi . Cố nhiên các blogger yêu nưóc bị bắt thì để lại tiéng “thơm” rồi. “Cọp chết để da,người ta chết để tiếng ” hay như XuânDiệungày chưa theo bọn phản dân hại nước “thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt/Còn hơn bu62n le lói suốt trăm năm.”…
    Đáng lẻ viết nâng đở tinh thần họ,an uỉ họ.nếu không muốn ca ngợi họ thì Kami này viết với lý luận tiêu cực ,đầu hàng và chê trách các người ‘có tấm lòng yêu nưóc”khác,vậymà củng xưng là bạn của Điếu Cày và từng thảo luận với anh ta. Có thật không ? Và có khi nào Điếu Cày bị bắt vì tội “trốn thuế’ nhưng nay vẩn chưa thả dù mản hạn tù,mà còn biệt tích ,mất một tay.Làm bạn với kẻ “côn đồ” thì biết đâu chẳng có hậu quả ngày hôm nay. Đây củng là cảnh báo cho các blogger thân trọng trong việc kết bạn vậy….
    Nổi tiếng không phải muốn mà được mà phải làm và phải làm đúng ,mọi người chấp nhận,cùng vinh danh thì mới có tiếng thơm “yêu nước” với đời. Phải có “duyên” mới được
    Ngoài ra ,theo thiển ý thì có một số là vì tuị VC phong “thánh” cho họ. Như Lêthịcôngnhân chỉ dạy mộtsố người (ít) về dân chủ,như phạmhồngsơnchỉ dịch một bài viết dân chủ từ trang mạng của Mỷ (mà Mỷ &VN bang giao,đâu có là kẻ thù nửa),như TKTT chỉ là giúp người dân ít chử viết đơn khiếu nại nhà đất bi cướp trắng.,Điếu cày,Người buôn gió hay nhửng người khác củng chẳng làm gì hơn là viết suy nghỉ của họ v6 sự thưc xảy ra cho đất nước.Như các cuôc biểu tình chống TC cướp hải đảo,không chế ta biển đấtbiên giới ta là rất chính đáng,đáng lẻ nhà nước hoan nghênh họ,thế mà chúng đàn áp dù biểu tình ôn hoà.Nếu chúng không đạp vô mạt đánh gảy tay người biểu tình yêu nước,nhưng không bạo động ,không chống chúng thì làm gì có các Blgger muốn “nổi tiếng”muốn ở tù muốn bị đánh,muốn bị đàn ápnhư vậy. ? Nhìn các cuộc biểu tình ở Mỷ của người My chiếmcông viên , phản đối tài phiệt Mỷ mà Mỷvẩn để yên,và chỉ bắt nhửng người phá phách bạo động thì càng nghỉ là tụi VC đả tạo cho các blogger “nổi tiếng ” (mà bản thân họ,khi dấn thân không nghỉ nhiếu như vậy) và tạo cho họ chống dối mạnh hơn. Anh thanh niên ,đảng viên CS rất thuần thành,biểu tinh chống TC vì Yêu nước màdảng đả hô hào,đả dạy dổ,thế mà bị đạp vàomặt thì còn cái đau nào hơn ? hết cả lòng tinhết cả đảng …Đó có phải là đảng đả đưa “người ta” vào cái thế chống đảng không?
    DTHương đòi “ỉa” vô mặt mấy thằng chóp bu BBphủ,TKTT châm biếm cả HCM.,chưởi không nể nang chỉ vì Đảng đả muốn không chế tư tưởng yêu nước,yêu dân (yêu tổ quốc yêu đồng bào) của họ và càng dàn áp họ càng thấy cái Hèn của đảng,thấy Đảng chỉ la tay sai của TC,là phản quốc hại dân mà thôi….
    Họ khinh bỉ.Các người có tấmlòng với đất nước,dân chúng đều khinh bỉ bọn Vệt gian..Kami ủng “muôn” bị “khinh bỉ” như vậy sao ?
    Họ “nhổ nước miếng ” đó kami !

  2. Seabee Chu Lai says:

    Bài viết này nực mùi cọng.Dù mày có tìm mọi cách để bênh vực cho đảng…

    (BBT cắt.)

  3. Nguyen V N says:

    Dù Kami có nguỵ biện như thế nào đi nữa thì khong một thanh niên QN nào có thể tin được là vào ngồi tù đễ tìm danh tiếng.

    Chỉ có HCM vào tù là khong vì danh tiếng hay sao ? HCM còn khủng khiếp hơn nữa là triệt hạ , khủng bổthủ tiêu bao kháng chiến quan khong theo CS chắc là khong vì danh tiếng và tranh dành quyền lực hay sap ?

    Chúng toi KHONG CẦN BIẾT là các vị anh hùng Blogger đó có tìm danh hay không chỉ có Thánh Kami mới có thần giao cách cảm mới bierùt được, theo toi Kami suy bụng ta ra bụng ngườỉ .Sự khác biệt của caca mi và các anh hùng chấp nhận lao lý cho tự do dan chủ là ca.mivừa muốn được có tiến,g mà được Cong An mạng cho mề đay cứu đảng chống lại cuộc cách mạng Dan chủ.

    Thật là đáng khi dám lấy lao lỷ cực hình, khủng bố của chủ ca..mi là CAM ra mà hù các blogger mới thì toi e rằng danh dự ca..mi sẽ bị tổn hại rất nhiều.

    Bài viết này rất phản tác dụng cho CAM là vì chẵng những chúng toi độc giả khong tin những gì Ca..mi nói mà càng cám ơn những anh hùng dám đem tính mạng cuộc đời thường đễ chống quân
    bạo tàn gian ác.

    Lời cảnh cáo đe doạ của caca mi làm ta càng thấy chế độ CSVN đang run sợ trước cuộc Bùng nỗ internet VIệt, các Bloggers sẽ phá tan bức tường lữa và bức màn sắt CS, những écrans của chóp bu CSVN sẽ nỗ vào mắt chúng vì màn ảnh đó là cơn phẩn nộ của cả một dan tộc bị mot đám Mafia côn đồ đang dùng áp lực Tàu doạ nạt dan tộc ta. Càng lúc CAM cacami lại lộ rõ chân tướng như vậy.

    Cacami khong được thong minh cho lắm. Nhờ bài này các Bloggers càng hăng hơn nữa và trăm ngàn bloggers sẽ đẩy cả nước xuống đường lật đ, CSVN.

    Chào các bạn

  4. Người San Jose says:

    Kami ? Kima ! Ki và mả !

    Kami, muốn dọa ai đây ?
    Nói-năng chẵng khác mặt dày Cộng-nô.
    Huênh-hoang lý-luận con bò.
    Học đòi trơ-tráo như Hồ-chí-Minh.
    Cã đời mi ỡ trong sình.
    Làm sao hiễu được tâm-tình Việt Nam.
    Mủi mi có sợi dây giàm.
    Là do mi đã tự làm cho mi.
    Tâm-hồn mi chẵng ra chi.
    Thấy tiền tối mắt,ù-lỳ lương-tâm.
    Mi là một gả chết bầm.
    Nói-năng nhãm-nhí,chĩ làm bẩn tai.
    Óc mi là một củ khoai !

    Người San Jose

  5. nguyen says:

    Mỗi người đều có tự do trong chọn lựa họ làm gì với đời của họ… Vi vậy, lý do gì khi viết blog là hết sức riêng tư… Đứng trên tiêu chuẩn mực thước nào để đánh giá sự tự do chọn lựa của người khác.
    Họ viết và họ chịu trách nhiệm với những gì họ viết đã xứng đáng là người hùng rồi. Còn hơn nhan nhản một lũ bồi bút cho các báo lề phải sợ hãi phải dùng hết bút hiệu này đến bút hiệu khác. Không xứng đáng là kẻ cầm đến cái bút con chữ… hèn!!!

  6. NGU THI MO says:

    Gui ong kami , BAC HO VI DAI : CAI L…

    …Cắt…
    (BBT: Bác Hồ ít nhất vĩ đại hơn bạn ở chỗ biết… đánh dấu tiếng Việt)

  7. nguyen hue says:

    hay lam theo loi anh ta noi. Dang kich dong de bat bo day ma. ” ke thu cua chung ta luon cho nhung y kien hay”. cam on nhe kami
    (Tòa soạn: Mời ông bà vào vpskeys.org tải phần mềm gõ tiếng Việt miễn phí)

  8. “Kami”(?) hừ, đúng là một kẻ bất bình thường.Luận điệu xằng bậy hết sức.Y dám dạy khôn cho người khác sao? Tôi không tranh cãi y là kẻ cộng sản mạo danh hay là gì gì đi nữa. Tôi chỉ muốn nói là: Kami hãy tự lo cho bản thân y đi đã, trước khi đi lo cho thiên hạ nhé! Về những người thích sự nổi tiếng? Tại sao không? Có họa là điên mới không thích nổi tiếng. Đến Hồ Chí Minh còn tự kí tên giả :TL, Trần Dân Tiên…vào những bài viết tự ca ngợi về bản thân mình(?!) huống chi là tác giả của những cái blog thuộc báo lề trái? Tiếng nói và sự thích nổi tiếng của họ là được nói lên những phẫn uất vì chế độ cộng sản bất công đang đè nén 90 triệu con dân VN hàng ngày hàng giờ. Họ làm như là rất nguy hiểm, họ biết chứ? Nhưng họ vẫn chấp nhận. Bởi họ là những con người DŨNG CẢM! Còn như Kami-tôi dám chắc khi bọn ngoại bang Trung quốc xâm lược VN y sẽ là kẻ chạy ra đường phất cao lá cờ 5 sao đấy! Còn hàng ngày,nếu Kami là kẻ đang sinh sống trên đất Việt chắc thấy những việc đồng bào bị chính quyền đàn áp như vậy cũng chỉ biết ngậm miệng cúi đầu mà bước đi thôi. Cho nên đọc cái bài viết biện hộ của y, tôi cảm thấy nhục, thương hại thay cho y.

Phản hồi