|

Chính trị… cỏ

Vừa rồi về quê, đúng vào ngày mưa bão, buồn thúi ruột. Bấm máy điện thoại cho một vài ông bạn đến để phét lác tý giải sầu. Nghe tin tôi về, một ông bạn học thời phổ thông nói ngay: Ông mới về a, tôi muốn gọi cho ông lâu rồi, may quá, ông ở nhà nhé, tôi sang tới bây giờ!

Nhà báo Phan Thế Hải

Tôi hơi ngạc nhiên, vì đây là một sự lạ. Học với nhau thời phổ thông nhưng sau đó anh theo nghề sư phạm. Bôn ba trong Nam ngoài Bắc rồi về làm thầy giáo trường làng, trở thành giáo viên dạy giỏi. Vợ đẹp con khôn, nhà cao cửa rộng, oách nhất làng. Ở quê, cuộc sống như thế coi như chỉ kém thiên đàng tý tẹo.

Có lần về quê gặp anh, anh có bày tỏ là đã đọc một số bài viết của tôi do bàn dân thiên hạ chuyền nay nhau, anh tỏ vẻ cực lực phản đối những quan điểm đó. Cứ như anh nói thì, nước Nam ta, nếu không có Tiệc (Party) thì không có độc lập dân tộc, nước ta vẫn là nước thuộc địa, rằng nhờ ơn Tiệc, chúng ta mới được học hành, mới có cuộc sống ngày hôm nay, rằng công cuộc đổi mới dưới sự lãnh đạo của Tiệc là rất tài tình, sáng suốt….

Nghe anh nói, tôi biết anh là một chính trị gia cấp xóm và đang say sưa phát lại một chương trình được các đồng chí tuyên giáo phổ biến cách đó không lâu. Đợi cho anh bớt cao trào, tôi nhẹ nhàng: Vừa rồi tôi có đi thăm “xứ thuộc địa” Hồng Kong, sang đó tôi có gặp một số người Việt hiện đang làm giúp việc cho các gia đình xứ thuộc địa. Hỏi thăm được biết là, họ đã bỏ ra từ 5- 7k USD để được sang đó làm Oshin với mức lương hơn 1k USD/tháng, trừ chi tiêu lặt vặt, mỗi tháng có thể bỏ ra độ 15 triệu VNđ, gửi về quê nuôi con học đại học.

Thu nhập đó, hơn cả lương tỉnh trưởng. Sướng! Ở cái xứ thuộc địa chẳng thấy ông hay bà nào chạy sang ta cả.

Trường hợp sùng tín như anh cũng là chuyện không hiếm. Khi hàng ngày người ta túi bụi với công việc mưu sinh, mỗi ngày đến trường được đọc vài tớ báo như Nhân dân, Giáo dục thời đại… Tối về nghe đài với những luận điểm không khác gì ba mươi năm trước đây. Nhưng rồi, khi công nghệ thông tin như một vết dầu loang, lan tỏa đến những miền quê hẻo lánh. Những bài viết “lề trái” được phổ biến ngày càng nhiều hơn.

Đọc xong ngẫm kỹ, thấy đó không hẳn là luận điểm của những thế lực thù địch như ai đó đã từng chụp mũ cho họ. Ai đã có dịp đi ra nước ngoài mới thấy được cái thực trạng thê thảm của nước mình ở hầu hết mọi lĩnh vực. Với mong muốn cải thiện tình trạng đó đành phải suy ngẫm, phải bày tỏ chính kiến. Cách tốt nhất là chỉ ra những bất hợp lý, cách thoát ra khỏi những bất hợp lý đó để cung cấp thêm thông tin cho những người đang nắm quyền điều hành đất nước.

Đơn thuần chỉ có vậy, nhưng ngay lập tức bị kết án cho tội nọ tội kia, rằng đó là luận điểm của các thế lực thù địch. Đang miên man suy ngẫm thì anh đội mưa, đạp xe đến thành khẩn vô cùng. Anh vào đề luôn:

-         Vừa rồi đọc lại các bài viết của ông, thấy mới thấm!

-         Vậy a, điều gì đã làm cho anh thay đổi cách nhìn vậy?

-         Mình bị bưng bít quá nhiều, nay ngẫm lại mới thấy mình ngu!

Tôi bảo anh: Không hẳn thế, vấn đề là thông tin. Một sự vật, hiện tượng có hàng trăm góc nhìn khác nhau. Từ các góc nhìn đó mới có cách đánh giá tổng thế, khách quan. Khi người ta cố tình che dấu bớt thông tin thì cách nhìn vẫn bị sai lệch. Nếu ai đó tự tin rằng mình đúng, mình tốt đẹp thì không việc gì phải che dấu, không việc gì phải bưng bít. Hành động đó là một biểu hiện của kẻ không đủ phẩm chất tốt đẹp để có thể tự tin vào chính mình. Duy trì chế độ đó thực chất là một biến tướng của chính sách ngu dân. Võ này có từ thời nước Pháp bảo hộ, nay vẫn được dùng lại.

Rồi anh kể chuyện, căn nhà mà anh có được là kết quả của 30 năm dạy học và 20 năm làm ruộng. Tính ra cũng chỉ độ dăm trăm, nhưng đó là một công trình của sự bóp mồm bóp miệng kéo dài. Nếu so với khoản nợ mà tập đoàn kinh tế chủ đạo Vinashin đang thâm thủng thì chỉ là hạt bụi trên phố.

Tôi lặng nghe anh nói như một chính trị gia, dẫu đó chỉ là chính trị cỏ thì vẫn đáng trân trọng. Anh không phải là người đầu tiên bày tỏ với tôi về việc thay đổi cách nhìn. Ngẫm kỹ đang thấy một sự chuyển động thực sự trong nhận thức của các thần dân. Rồi cái gì đến sẽ phải đến. Đặc biệt trong xã hội thông tin.

Nguồn: Blog Phan Thế Hải

10 Phản hồi cho “Chính trị… cỏ”

  1. Tran Huyen says:

    Thế thì tui vỡ lẽ ra rồi. Thanks you all !!

  2. truong son says:

    Phan Thế Hải dùng chữ “Tiệc” party (Đảng) thật tuyệt vời hết ý, “Chơi khâm” ĐCSVN

  3. minh duc says:

    Chúc mừng anh Hải đã có thêm một người bạn chia sẻ quan điểm của anh.

    Cách đây gần chục năm tôi về phép sau gần 15 năm ở nước ngoài. Bạn bè cùng học thời phổ thông đến chơi khá đông. Trong số đó có vợ chồng một đôi cả hai ngày xưa đều khá thân. Vợ là giáo viên dạy văn giỏi còn chồng là thiếu tá quân đội. Sau hồi thăm hỏi hàn huyên đủ thứ chuyện tôi mới hỏi cậu ta đang đóng quân ở đâu. Cậu ta liền khoe rằng đang học trong trường Tiệc (party) NAQ, và khi kết thúc khóa học cậu ta sẽ lên lon trung tá và nhiều khả năng sẽ chuyển về tỉnh đội gần nhà. Đang sẵn vui và cũng nghĩ ngày xưa là bạn thân nên tôi chẳng e dè liền bảo cậu ta.
    Tớ thấy làm tiếc thời gian của cậu và bao nhiêu người khác đang học như cậu. Trên thế giới từ xưa đến nay có bao nhiêu là nhà tư tưởng và cũng vô số trường phái triết học vậy mà bọn cậu để được lên chức và được trọng dụng lại phải đi học cái thứ học thuyết mà nhân loại đã bỏ nó vào thùng rác lịch sử cả chục năm nay rồi. Quả là uổng phí thời gian quá.
    Bạn tôi cười gượng. Tôi thấy mình lỡ lời nhưng không ân hận là đã nói. Bạn tôi chống chế là ở đâu thì phải theo đó thôi và nếu tôi còn ở Việt Nam thì chắc tôi cũng không làm khác.
    Tôi nghĩ bạn tôi cũng có phần có lý hơn nữa thấy bạn không hứng thú với đề tài đó nên chúng tôi chuyển qua đề tài khác. Nhưng từ đó bạn tôi nói chuyện ít cới mở hơn.
    Đã gần chục năm rồi tôi không về phép và chưa có điều kiện gặp lại bạn. Chỉ mong bạn tôi có thêm thông tin để hiểu đuợc những điều tôi nói với bạn từ gần chục năm qua.

  4. Kan says:

    Cám ơn anh Hải, ánh sáng đã dần tới nơi tối tăm, chuột, dán, sâu bọ phải sẽ chạy thôi.

    Tôi còn nhớ thời đó người trong nam nói với nhau “sâu bọ lên làm người”.

  5. Tran Huyen says:

    Cứ như anh nói thì, nước Nam ta, nếu không có Tiệc (Party) thì không có độc lập dân tộc, nước ta vẫn là nước thuộc địa,
    Party nên dịch là Đảng thì hơn.
    Có thể tác giả có dụng ý hài hước, nhưng dụng ý này không hay.

    • nguyen mai quoc says:

      Tôi lại nghĩ khác. Tôi cho ngoài cái ý hài hước ra, tác giả PTHải có ý muốn nói lên bọn đảng viên CSVN tham nhũng đang ăn “tiệc” trên thân xác những người dân nghèo thấp cổ bé miệng, trên quê hương bị tàn phá bởi môi trường độc hại. Chúng đang ăn “Tiệc” ngày đêm trên mồ hôi nước mắt của những người lao nô khốn khổ lưu linh nơi xứ người, của những cô gái Việt đang bị làm nô lệ tình dục nơi xứ người, để đem đô la về cho chúng dự “Tiệc”. Chúng đang hăm hở xà xẻo tài nguyên đất nước, bòn rút những công trình dự án do những công ty “sân sau của anh Tư, anh Ba, chị Sáu nào đó” để lên bàn “Tiệc”. Tất cả bây giờ ở VN, chỉ toàn là “Tiệc” tùng do chính Tiệc (Party) làm ra chứ còn ai vào đây????

    • Lê văn Ty says:

      Dùng chữ Tiệc mới là hay chứ bác Tran Huyen!

    • BaWa says:

      Đảng tức là bè nhóm, bè nhóm thì phải hộihọp, mà hộihọp thì phải có ăn uống, thế thì là ”tiệc”
      chứ còn gì nữa cà???

Phản hồi