BL10
 
|

Bà Cát Hanh Long Nguyễn Thị Năm và ông Hồ chí Minh

Ông Hoàng Tùng, nguyên Tổng Biên Tập báo Nhân Dân (1954-1982), vừa qua đời tại Hà Nội, ngày 19 tháng 6 năm 2010. Trên một số diễn đàn mạng đã đăng lại bài viết “Những kỉ niệm về Bác Hồ“. Trong bài viết này ông đã nhắc đến việc xử bắn bà Cát Hanh Long Nguyễn Thị Năm. Người viết có may mắn tìm được một tài liệu về vụ xử bắn này để viết bài “Vai trò của Hồ Chí Minh trong Cải cách ruộng đất” đăng trên một số diễn đàn vài năm về trước (2007). Bài viết này có vài hiệu đính xin được phổ biến lại để bạn đọc xa gần nắm rõ hơn về vụ án này.

Bà Nguyễn Thị Năm và các con. Nguồn: vinguoingheo.com

Cuộc Cải cách ruộng đất (CCRĐ) tại miền Bắc Việt Nam là sự kiện có một không hai trong lịch sử Việt Nam . Sự kiện này đã dẫn đến việc tháng 9 năm 1956, Hội nghị lần thứ 10 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng Lao động phải ra các quyết định sau: ngưng chức Tổng Bí thư của Trường Chinh, khai trừ Hoàng Quốc Việt và Lê Văn Lương khỏi Bộ Chính trị và loại Hồ Viết Thắng ra khỏi Ban Chấp hành Trung ương. Sau nhiều năm bị che đậy, các tài liệu, các bài viết, các hồi ký, các tác phẩm văn học… được phổ biến trong thời gian gần đây giúp chúng ta biết thêm sự thật về cuộc cải cách ruộng đất này.

Tuy vậy trong năm mười năm qua vai trò của Hồ Chí Minh trong CCRĐ vẫn được đặt ra với nhiều câu hỏi. Có thật ông chỉ theo lệnh của Stalin và Mao Trạch Đông? Có thật ông chỉ là thiểu số không đủ quyền lực để ảnh hưởng đến các cố vấn Trung Quốc? Có phải ông chỉ muốn tiến hành giảm tô? Có phải ông đã khóc khi biết được các tội ác do CCRĐ gây ra?… Các câu hỏi này càng lúc lại càng trở nên cấp thiết khi Đảng Cộng sản (ĐCS) không ngừng tạo những huyền thoại về Hồ Chí Minh. Vừa rồi Bộ Chính trị lại ban hành Chỉ Thị số 06-CT/TW ”yêu cầu toàn dân học tập để nhận thức về những nội dung cơ bản và giá trị to lớn của lý tưởng và tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh“. Những công việc này chỉ làm xa dần con người thực của ông.

Những tài liệu cho thấy Hồ Chí Minh đã hiểu rất rõ nguyện vọng “người cày có ruộng” của nông dân Việt Nam . Khi còn ở Pháp ông có viết một số bài lên án việc chiếm hữu đất đai của thực dân Pháp và của nhà thờ Công giáo. Trong thời gian hoạt động tại Trung Hoa, ông tiếp nhận và để tâm nghiên cứu cách mạng thổ địa tại đây. Nó vừa là một phương tiện đấu tranh giai cấp, vừa để xây dựng chuyên chế vô sản. Trong một lá thư gởi các lãnh đạo Quốc tế Nông dân đề ngày 8/2/1928, ông viết: “Tôi tranh thủ thời gian viết ‘những ký ức của tôi’ về phong trào nông dân, chủ yếu là phong trào Hải Lục Phong, nơi có các xô-viết nông dân. Người ‘anh hùng’ trong ‘những ký ức của tôi’ chính là đồng chí Bành Bái, cựu Dân uỷ nông nghiệp của Xô-viết Quảng Châu và hiện là lãnh tụ của nông dân cách mạng.” (Hồ Chí Minh Toàn tập, tập 2 trang 265). Năm 1953 tại Hội nghị nông hội và dân vận toàn quốc, ông lại nhắc đến: “… đồng chí Bành Bái ở Trung Quốc, gia đình đồng chí là đại địa chủ, đại phong kiến, nhưng đồng chí ấy đã tổ chức và lãnh đạo nông dân đấu tranh rất quyết liệt chống địa chủ phong kiến” (Hồ Chí Minh Toàn tập, tập 2 trang 357).

Năm 1930, Đảng Cộng sản Việt Nam được thành lập. Cương lĩnh của đảng này là lấy việc chống đế quốc, chống phong kiến và địa chủ, giành ruộng đất về cho nông dân làm sách lược hàng đầu. Sách lược 2 của ĐCS ghi rõ: “Đảng phải thu phục cho được đại đa số dân cày và phải dựa vững vào hạng dân cày nghèo, phải hết sức lãnh đạo cho dân cày nghèo làm thổ địa cách mạng đánh trúc bọn đại địa chủ và phong kiến” (Hồ Chí Minh Toàn tập, tập 2 trang 297). Chương trình hành động thì hướng đến việc: “Đảng tập hợp đa số quần chúng nông dân, chuẩn bị cách mạng thổ địa và lật đổ bọn địa chủ và phong kiến” (Hồ Chí Minh Toàn tập, tập 2 trang 299). Các văn kiện thành lập ĐCSVN đều do Hồ Chí Minh, đại diện Quốc tế Cộng sản, soạn ra.

Ít tháng sau, ĐCS đã sách động nông dân nổi dậy ở nhiều nơi, đặc biệt là ở Nghệ An và Hà Tĩnh. Khẩu hiệu “trí – phú – địa – hào, đào tận gốc, trốc tận rễ” được dùng làm tiêu đề cho cuộc đấu tranh mới – đấu tranh triệt tiêu giai cấp địa chủ và phong kiến. Cuộc nổi dậy đã bị Pháp đàn áp dã man. Từ đó, chia rẽ giữa các các tầng lớp nông dân ngày một trầm trọng hơn.

Năm 1945, khi nắm được chính quyền, một mặt Hồ Chí Minh và ĐCS phải lo đối đầu với Pháp, mặt khác vì đa số các đảng viên và cán bộ đều xuất thân từ các gia đình địa chủ hay phú nông, việc phát động cách mạng thổ địa đã không thể tiến hành ngay. Mãi đến năm 1949, khi ĐCS Trung Hoa đã chiếm gần xong lục địa, cửa hậu cần mới đang được khai thông. Việt Minh bắt đầu nhận được những viện trợ từ Quốc tế Cộng sản, nhất là từ ĐCS Trung Hoa. Chiến trường Việt Nam ngày một thuận lợi hơn cho lực lượng Việt Minh. Khi ấy Hồ Chí Minh và ĐCS mới nghĩ đến việc tiến hành CCRĐ, mở đầu bằng việc giảm tô cho nông dân. Ngày 14/7/1949, Hồ Chí Minh ký Sắc lệnh 78 SL quy định chủ đất phải giảm địa tô 25 phần trăm so với mức trước năm 1945.

Ngày 25/1/1953, tại Hội nghị lần thứ tư của Ban Chấp hành Trung ương Đảng Lao động, Hồ Chí Minh chủ toạ, đọc báo cáo đề ra nhiệm vụ phát động quần chúng triệt để giảm tô, thực hiện giảm tức, đấu tranh chống giai cấp địa chủ phong kiến, tiến đến CCRĐ.

Ngay sau đó, ngày 5/2/1953, tại Hội nghị nông hội và dân vận toàn quốc, Hồ Chí Minh đã vấn an các đảng viên và cán bộ tham dự như sau: “Địa chủ cũng có đôi người làm cách mạng, nước ta như các nước khác, ta cũng có vài đồng chí, đại địa chủ mà làm cách mạng, hồi bí mật có bao nhiêu tiền của giúp cho Đảng hết, cam tâm chịu tù đày. Họ tuy là người trong giai cấp địa chủ nhưng lập trường và tư tưởng đã đứng về phe vô sản, là người của giai cấp công nhân” (Hồ Chí Minh Toàn tập, tập 6 trang 357).

Ngày 12/4/1953 Hồ Chí Minh ban hành Sắc lệnh số 150 SL về Cải cách ruộng đất, tịch thu ruộng đất của thực dân Pháp và địa chủ phản động chia lại cho nông dân nghèo.

Ngày 14/11/1953, Hội nghị lần thứ 5 Ban Chấp hành Trung ương và Hội nghị toàn quốc của Đảng Lao động đã quyết định tiến hành CCRĐ.

Trong báo cáo trước Quốc hội khoá I kỳ họp lần thứ ba, ông Hồ đã phát biểu “Phương châm của cải cách ruộng đất là: phóng tay phát động quần chúng nông dân” (Hồ Chí Minh Toàn tập, tập 6 trang 509). Ông Nguyễn Văn Trấn, nguyên Đại biểu Quốc hội khoá I, đại diện Sài Gòn Chợ Lớn, giải thích “phóng tay” nghiã là “cứ việc làm mạnh thả cửa” (Nguyễn Văn Trấn, trang 266). Ông Nguyễn Minh Cần giải thích “là làm hết sức mãnh liệt, thẳng tay, không khoan nhượng, không thương xót, cho dù quá trớn, quá tả cũng không đáng sợ“. Ông còn cho biết: “Ông Hồ đã dùng hình ảnh dễ hiểu: khi uốn thanh tre cong cho nó thẳng ra, phải uốn quá đi một tí và giữ lâu lâu, rồi thả tay ra thì nó mới thẳng được”. Ông Nguyễn Văn Trấn than rằng “Trời ơi! Đảng của tôi đã nghe lời người ngoài, kéo khúc cây cong quá trớn. Nó bật lại giết chết bao nhiêu vạn sinh linh.” (Nguyễn Văn Trấn, trang 266).

Cũng trong báo cáo trước Quốc hội này, Hồ Chí Minh đã ra chỉ tiêu: “Giai cấp địa chủ phong kiến không đầy 5 phần trăm dân số, mà chúng và thực dân chiếm hết 7 phần 10 ruộng đất…” (Hồ Chí Minh Toàn tập, tập 6 trang 509). Chính chỉ tiêu này đã: “… giết chết bao nhiêu vạn sinh linh”. (Nguyễn Văn Trấn, trang 266).

Trong thời gian tiến hành giảm tô tiến đến CCRĐ, sáu xã tại huyện Đại Từ tỉnh Thái Nguyên đã được chọn làm thí điểm. Người đầu tiên bị mang ra xử bắn là bà Nguyễn Thị Năm. Bà còn được gọi là bà Cát Hanh Long (xem Nguyễn Minh Cần). Bà là người đã che giấu và nuôi dưỡng các lãnh đạo cộng sản như Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt, Phạm Văn Đồng, Lê Đức Thọ, Lê Thanh Nghị, Lê Giản… trong thời gian ĐCS còn hoạt động bí mật. Trong “Tuần lễ vàng” bà đã đóng góp cho Việt Minh 100 lạng vàng. Hai con trai bà, ông Nguyễn Công và ông Nguyễn Hanh đều theo Việt Minh từ trước 1945. Khi CCRĐ được phát động, ông Nguyễn Công đang làm chính uỷ trung đoàn và ông Nguyễn Hanh là đại đội phó bộ đội thông tin.

Trong Hồi ký Làm người rất khó, làm người xã hội chủ nghĩa khó hơn, nguyên Phó thủ tướng CHXHCN Việt Nam, ông Đoàn Duy Thành cho biết việc bà Năm bị bắn đã làm xôn xao dư luận. Ông cho rằng việc làm này có 3 điều làm sai chính sách là: (1) Địa chủ kháng chiến được chiếu cố; (2) Địa chủ kiêm công thương được chiếu cố; (3) Địa chủ hiến ruộng được chiếu cố. Và một điều sai đạo lý là “… bắn một địa chủ là nữ, không phải là cường hào gian ác sẽ trái đạo lý thông thường của người Việt Nam “. Ông viết tiếp: “Sau này khi sửa sai CCRĐ xong, tôi được nghe nhiều cán bộ cao cấp nói lại: ‘Khi chuẩn bị bắn Nguyễn Thị Năm, Bác Hồ đã can thiệp và nói đại ý: ‘Chẳng lẽ CCRĐ không tìm được một tên địa chủ, cường hào gian ác là nam giới mà mở đầu đã phải bắn một phụ nữ địa chủ hay sao?’ Nhưng cán bộ thừa hành báo cáo là đã hỏi cố vấn Trung Quốc và được trả lời là: ‘Hổ đực hay hổ cái, đều ăn thịt người cả!’. Thế là đem hành hình Nguyễn Thị Năm!”

Trong hồi ký Những kỷ niệm về Bác Hồ, nguyên Tổng biên tập báo Nhân Dân, ông Hoàng Tùng cho biết: “Chọn địa chủ Nguyễn Thị Năm để làm trước là do có người mách cho cố vấn Trung Quốc. Họp Bộ Chính trị Bác nói: ‘Tôi đồng ý người có tội thì phải xử thôi, nhưng tôi cho là không phải đạo nếu phát súng đầu tiên lại nổ vào một người đàn bà, mà người ấy lại cũng giúp đỡ cho cách mạng, người Pháp nói không nên đánh vào đàn bà, dù chỉ là đánh bằng một cành hoa.’ Sau cố vấn Trung Quốc là Lã Quý Ba đề nghị mãi, Bác nói: ‘Tôi theo đa số, chứ tôi vẫn cứ cho là không phải.’ Và họ cứ thế làm”.

Trong hồi ký Mặt thật, nguyên Phó tổng biên tập báo Nhân Dân, nhà báo Thành Tín (Bùi Tín) đã kể rằng theo lập luận của đội CCRĐ thì “Việc con mụ Năm đã làm chỉ là giả dối nhằm chui sâu, leo cao vào hàng ngũ cách mạng để phá hoại. Bản chất của giai cấp địa chủ là rất ngoan cố xảo quyệt và tàn bạo, chúng không từ thủ đoạn nào để chống phá cách mạng. Nông dân phải luôn luôn sáng suốt dù chúng giở thủ đoạn nào.” Thành Tín cũng viết “Ông Hoàng Quốc Việt kể lại rằng hồi ấy ông chạy về Hà Nội, báo cáo việc hệ trọng này với ông Hồ Chí Minh. Ông Hồ chăm chú nghe rồi phát biểu: ‘Không ổn! Không thể mở đầu chiến dịch bằng cách nổ súng vào một phụ nữ, và lại là một người từng nuôi cán bộ cộng sản và mẹ một chính uỷ trung đoàn Quân đội Nhân dân đang tại chức.’ Ông hẹn sẽ can thiệp, sẽ nói với Trường Chinh về chuyện hệ trọng và cấp bách này“. Thành Tín viết tiếp: “Thế nhưng không có gì động theo hướng đó cả! Bởi vì người ta mượn cớ đã quá chậm. Các phóng viên báo chí, các nhà văn hạ phóng tham gia cải cách đã viết sẵn bài tố cáo, lên án, kết tội bà Năm rồi”.

Qua Thành Tín ta cũng biết được suy nghĩ của Hoàng Quốc Việt: “Đến Bác Hồ biết là không đúng cũng không dám nói với họ… ‘Họ’ là các ông con trời đặc phái viên của Mao”. Thành Tín nhận xét: “Trước hết Hồ Chí Minh có lỗi lớn. Thà rằng không biết gì về chuyện này; và dù không biết, là chủ tịch nước, chủ tịch Đảng ông cũng phải chịu phần trách nhiệm. Huống hồ gì ông đã biết rõ cụ thể, ông nhận định là bà Năm bị xử trí oan, thế mà ông giữ im lặng, ông không can thiệp. Đây là thái độ vô trách nhiệm. Ông không can thiệp thì ai có thể can thiệp? Ông để mặc cho nước ông bị một số kẻ nước ngoài (cố vấn Tàu) lũng đoạn, lộng hành. Trên thực tế ông đã từ nhiệm vị trí trách nhiệm của mình”.

Trong hồi ký Giọt nước trong biển cả, ông Hoàng Văn Hoan đã cho rằng Ủy ban CCRĐ “… tự cho phép các đội CCRĐ được bắn vào địa chủ gian ác để nâng cao khí thế nông dân. Việc bắn địa chủ mở đầu từ Thái Nguyên, sau lan tràn đi nhiều nơi, coi là một phương pháp tốt, để nâng cao uy thế của nông dân.” Ông nêu ra điều 36 của luật CCRĐ quy định: “Đối với kẻ phạm pháp thì xét xử theo pháp luật, nghiêm cấm việc bắt bớ và giết chóc trái phép, đánh đập hoặc dùng mọi thứ nhục hình khác“. Ông cũng đã viết: “Tham dự xong Hội nghị Trung ương về CCRĐ, tôi lại trở ra Bắc Kinh. Thủ tướng Chu Ân Lai được biết tin và rất quan tâm về vấn đề sai lầm trong CCRĐ, khi gặp tôi liền hỏi: Việc sai lầm trong CCRĐ có liên quan gì đến các đồng chí cố vấn Trung Quốc hay không? Tôi trả lời: Kinh nghiệm CCRĐ của Trung Quốc là rất tốt. Ủy ban CCRĐ ở Việt Nam phạm sai lầm, như coi thành phần địa chủ lên quá nhiều, đánh vào thành phần phú nông và trung nông, đánh vào những người chỉ có một ít ruộng đất nhưng nguồn thu nhập chính là những nghề nghiệp khác, đánh vào những địa chủ kháng chiến, địa chủ có công với cách mạng, đặc biệt là đánh tràn lan vào các cơ sở Đảng, thì đó là sai lầm của Ủy ban CCRĐ Việt Nam, chứ không phải là sai lầm của các cố vấn Trung Quốc“.

Ông Nguyễn Minh Cần, nguyên Phó chủ tịch Hà Nội, đã hết sức ưu tư về việc “những người lãnh đạo cộng sản trong Bộ Chính trị và đứng đầu chính phủ đã từng được bà che giấu, nuôi ăn, tặng vàng, nay đang làm Chủ tịch nước, Tổng Bí thư, Ủy viên ban chấp hành, Thủ tướng, Phó Thủ tướng đã lạnh lùng chuẩn y một bản án tử hình như vậy! Phát súng đầu tiên của CCRĐ nổ vào đầu của một người phụ nữ yêu nước đã từng giúp đỡ cho những người cộng sản! Phát súng đó tự nó đã nói lên nhiều điều về các lãnh tụ cộng sản! Nó báo trước những tai hoạ khôn lường cho toàn dân tộc!”.

Nhà văn Vũ Thư Hiên nhận xét một cách dứt khoát: “Câu chuyện về Hồ Chí Minh trong thâm tâm chống lại chủ trương Cải cách ruộng đất, bực bội vì việc mở màn bằng việc bắn một người đàn bà, như một số người bào chữa cho ông là một chuyện tầm phào. Một lệnh ông Hồ ban ra không phải là chỉ cứu được bà Nguyễn Thị Năm, nó còn cứu hằng ngàn người bị giết oan trong cả Cải cách ruộng đất lẫn Chỉnh đốn tổ chức do Lê Văn Lương song song tiến hành. Ông không cứu ai cho tới khi những sai lầm tích tụ lại thành cái nhọt bọc. Lúc cái nhọt bọc vỡ ra ông mới tỉnh cơn mê. Nhưng đã muộn”.

Vũ Thư Hiên còn cho biết ông Vũ Đình Huỳnh, nguyên thư ký riêng của Hồ Chí Minh, đã nói thẳng với ông Hồ: “Máu đồng bào, đồng chí đã đổ mà Bác vẫn còn ngồi yên được à? Chúng ta tuy không có học, chúng ta dốt, chúng ta phải vừa làm vừa học xây dựng chính quyền, vì dốt nát chúng ta mắc mọi sai lầm, nhưng chúng ta không có quyền để tay chúng ta nhuốm máu đồng bào đồng chí”. Cũng qua Vũ Thư Hiên ta biết được ông Vũ Đình Huỳnh đã “… khẳng định người chịu trách nhiệm chính là ông Hồ Chí Minh, chứ không phải là Trường Chinh. Trường Chinh chỉ là con dê tế thần cho ông Hồ”.
Điểm qua những hồi ký, suy nghĩ, ưu tư kể trên, ta thấy được vụ án Nguyễn Thị Năm nói riêng và CCRĐ nói chung còn rất nhiều uẩn khúc. Những uẩn khúc này không phải chỉ liên quan đến các nạn nhân hay gia đình nạn nhân CCRĐ. Nó còn in đậm nét trong tâm trí của những người đã một thời tin vào chủ nghĩa cộng sản, vào lý tưởng cộng sản, vào sự lãnh đạo của Hồ Chí Minh và ĐCS, trong đó có người từng trực tiếp tham gia CCRĐ. Những uẩn khúc này cần phải được làm sáng tỏ.

Trong tập tài liệu Phát động quần chúng và tăng gia sản xuất của tác giả C.B. do báo Nhân Dân xuất bản năm 1955, trang 27 và 28, có bài “Địa chủ ác ghê”. Bài viết này đã được đăng trên báo Nhân Dân ngày 21 tháng 7 năm 1953 và phổ biến lại trong tập liệu này. Đúng như nhà báo Thành Tín cho biết, “các phóng viên báo chí, các nhà văn hạ phóng tham gia cải cách đã viết sẵn bài tố cáo, lên án, kết tội bà Năm rồi”. Nhân tiện người viết xin được đăng toàn bài để bạn đọc có thể cùng suy ngẫm.

Địa chủ ác ghê

Thánh hiền dạy rằng: “Vi phú bất nhân”. Ai cũng biết rằng địa chủ thì ác: như bóc lột nhân dân, tô cao lãi nặng, chây lười thuế khoá – thế thôi. Nào ngờ có bọn địa chủ giết người không nháy mắt. Đây là một thí dụ:
Mụ địa chủ Cát-hanh-Long cùng hai đứa con và mấy tên lâu la đã:

  • Giết chết 14 nông dân.
  • Tra tấn đánh đập hằng chục nông dân, nay còn tàn tật.
  • Làm chết 32 gia đình gồm có 200 người – năm 1944, chúng đưa 37 gia đình về đồn điền phá rừng khai ruộng cho chúng. Chúng bắt làm nhiều và cho ăn đói. Ít tháng sau, vì cực khổ quá, 32 gia đình đã chết hết, không còn một người.
  • Chúng đã hãm chết hơn 30 nông dân – Năm 1945, chúng đưa 65 nông dân bị nạn đói ở Thái Bình về làm đồn điền. Cũng vì chúng cho ăn đói bắt làm nhiều. Ít hôm sau, hơn 30 người đã chết ở xóm Chùa Hang.
  • Năm 1944-45, chúng đưa 20 trẻ em mồ côi về nuôi. Chúng bắt các em ở dưới hầm, cho ăn đói mặc rách, bắt làm quá sức lại đánh đập không ngớt. Chỉ mấy tháng, 15 em đã bỏ mạng.

Thế là ba mẹ con địa chủ Cát-hanh-Long, đã trực tiếp, gián tiếp giết ngót 260 đồng bào!
Còn những cảnh chúng tra tấn nông dân thiếu tô thiếu nợ, thì tàn nhẫn không kém gì thực dân Pháp. Thí dụ:

  • Trời rét, chúng bắt nông dân cởi trần, rồi dội nước lạnh vào người. Hoặc bắt đội thùng nước lạnh có lỗ thủng, nước rỏ từng giọt vào đầu, vào vai, đau buốt tận óc tận ruột.
  • Chúng trói chặt nông dân, treo lên xà nhà, kéo lên kéo xuống.
  • Chúng đóng gióng trâu vào mồm nông dân, làm cho gẫy răng hộc máu. Bơm nước vào bụng, rồi giẫm lên bụng cho hộc nước ra.
  • Chúng đổ nước cà, nước mắm vào mũi nông dân, làm cho nôn sặc lên.
  • Chúng lấy nến đốt vào mình nông dân, làm cho cháy da bỏng thịt.
  • Đó là chưa kể tội phản cách mạng của chúng. Trước kia mẹ con chúng đã thông đồng với Pháp và Nhật để bắt bớ cán bộ. Sau Cách mạng tháng Tám, chúng đã thông đồng với giặc Pháp và Việt gian bù nhìn để phá hoại kháng chiến.

Trong cuộc phát động quần chúng, đồng bào địa phương đã đưa đủ chứng cớ rõ ràng ra tố cáo. Mẹ con Cát-hanh-Long không thể chối cãi, đã thú nhận thật cả những tội ác hại nước hại dân. Thật là:

Viết không hết tội, dù chẻ hết tre rừng,

Rửa không sạch ác, dù tát cạn nước bể!
(21-7-1953)

Vì bài báo gọi bà Nguyễn Thị Năm là Cát-hanh-Long nên người viết theo đó mà gọi. Có người còn gọi bà là bà Cát Thanh Long hay bà Cát Thành Long, không biết danh hiệu nào là đúng?

Nhà báo Thành tín cũng viết: “Một số nông dân chất phác ngây thơ, kể rằng bà Năm rất tốt, nhân từ, hay đi chùa, làm việc thiện, có nhiều cán bộ chiến sĩ là con nuôi của bà, bà có công với kháng chiến, nên xếp là địa chủ kháng chiến“. Nhóm từ “mấy tên lâu la” được dùng trong bài báo nêu trên có lẽ để kết tội các nông dân hiền hoà, chất phác đã không chịu đấu tố bà Năm và hai người con của bà.

Báo Nhân Dân là cơ quan tuyên truyền của Trung ương Đảng Lao động Việt Nam, bài báo phải được duyệt xét kỹ của Trung ương Đảng trước khi cho phổ biến. Khi đọc bài báo này, người viết cảm nhận một điều là bố cục, hình thức và văn phong của bài viết rất tương tự với bản “Tuyên ngôn Độc lập” do Hồ Chí Minh đọc tại quảng trường Ba Đình ngày 2/9/1945, phần lên án thực dân Pháp.

Tập tài liệu Phát động quần chúng và tăng gia sản xuất ghi rõ tên tác giả các bài viết trong đó là C.B. - đây là một trong những bút hiệu của Hồ Chí Minh. Chỉ riêng trong tập 6 (từ 1-1951 đến 7-1954) của bộ sách Hồ Chí Minh Toàn tập do nhà xuất bản Sự Thật Hà Nội in năm 1989, người viết đã đếm được tất cả 15 bài viết của Hồ Chí Minh ký tên là C.B.

Không thấy bài viết này được nhắc đến trong bộ sách Hồ Chí Minh Toàn tập. Tuy nhiên trong Hồ Chí Minh biên niên tiểu sử tập 5 trang 418 ghi rõ: “Bài viết của Chủ tịch Hồ Chí Minh: Địa chủ phản động ác ghê, ký bút danh Đ. X. đăng trên báo Cứu Quốc, số 2459 (ngày 2/11/1953), tố cáo tội ác của một số địa chủ phản động đã cấu kết với thực dân và bù nhìn để phản dân, phản nước, mưu phá hoại chính sách ruộng đất của Chính phủ. Chúng là bọn ‘mặt người dạ thú’ và tội ác của chúng là ‘tuyệt vô nhân đạo’.” Có thể bài viết của ông Hồ trên báo Nhân Dân đã được đăng lại trên báo Cứu Quốc với một bút hiệu khác.

Khi đọc bản thảo bài viết này, ông Nguyễn Minh Cần nhớ lại năm 1953 ông đã được đọc bài “Địa chủ ác ghê” từ nội san Cải cách ruộng đất được phổ biến trong nội bộ Đảng Lao động và các cán bộ CCRĐ.

Ông Hoàng Văn Chí có viết trong khoá chỉnh huấn trung ương nhằm đả thông tư tưởng đảng viên và cán bộ làm công tác CCRĐ, Hồ Chí Minh đã ví von: “đế quốc là con hổ mà địa chủ là bụi rậm để cho hổ núp. Vì vậy muốn đuổi hổ phải phá cho kỳ hết bụi rậm.” (Hoàng Văn Chí, Từ thực dân đến cộng sản, Chương 12, trang 90).

Khác với các vụ xử tử trong CCRĐ sau này, Hoàng Tùng xác nhận Bộ Chính trị đã họp và quyết định về vụ xử bắn bà Năm. Ông Nguyễn Minh Cần nói rõ hơn: “bà đã bị quy là địa chủ cường hào ác bá, bị đoàn CCRĐ xử án tử hình, Ủy ban CCRĐ Trung ương duyệt y và Ban Chấp hành Trung ương Đảng Lao động Việt Nam chuẩn y“. Theo người viết, ít nhất có 7 lý do để bà Năm được chọn làm thí điểm đầu tiên cho cuộc phóng tay phát động quần chúng CCRĐ:

  • Thứ nhất, phương châm chính trong CCRĐ là “thà giết lầm 10 người vô tội, còn hơn để thoát một kẻ thù”. CCRĐ là một cuộc đấu tranh giai cấp giữa bần cố nông và địa chủ (nông dân có ruộng). Do đó địa chủ không thể được lọt lưới, được bỏ sót. Bà Năm lại có đến 2,789 mẫu đất (Thanh Cần, trang 3), là một đại địa chủ.
  • Thứ nhì, phát súng đầu tiên bắn vào một phụ nữ để xác định CCRĐ là một cuộc đấu tranh giai cấp và trong đấu tranh giai cấp không phân biệt địa chủ phong kiến là phụ nữ hay đàn ông, già hay trẻ…
  • Thứ ba, như Hồ Chí Minh thường tuyên bố “toàn dân kháng chiến”, địa chủ đã chấp nhận ở lại vùng kháng chiến, đương nhiên là chấp nhận theo, đóng góp, tham gia kháng chiến. Xử bắn bà, và những địa chủ trong vùng kháng chiến, là để phủ nhận công lao đóng góp của thành phần này. Nay đã có Quốc tế Cộng sản, có giai cấp công nông, khẩu hiệu “toàn dân kháng chiến” không còn cần thiết nữa.
  • Thứ tư, bắn bà Năm là dấu hiệu cho phép trừng phạt tất cả những người có ruộng đất, có tài sản, có ảnh hưởng kinh tế chính trị trong và ngoài Đảng Lao động Việt Nam. Theo ông Đoàn Duy Thành, bà Năm là địa chủ đã hiến ruộng cho chính quyền kháng chiến.
  • Thứ năm, ảnh hưởng kinh tế và chính trị của bà, và của các địa chủ khác, cần phải được thủ tiêu để mở đường xây dựng chế độ chuyên chế toàn trị.
  • Thứ sáu, xử bắn bà Năm, và giai cấp địa chủ, là nhằm sách động nông dân thực thi sách lược “chia để trị”.
  • Thứ bẩy, xử bắn bà Năm và tiêu diệt giai cấp địa chủ là nhằm nâng cao quyền lực của Hồ Chí Minh và ĐCS. Nguyễn Văn Trấn đã viết: “Các đoàn CCRĐ đã rút kinh nghiệm về cách đem phạm nhân đi bắn, và đã cho lệnh bắn sau lưng kẻ thọ hình. Vì kinh nghiệm cho thấy, đem trói nó vào nọc trụ để bắn thì nó sẽ la to Hồ Chí Minh muôn năm, Đảng Lao động muôn năm” (Nguyễn Văn Trấn, trang 270). Vũ Thư Hiên cũng nhắc đến việc có người đã tự tử để lại bức thư tuyệt mệnh: “Oan cho tôi lắm, cụ Hồ ơi. Tôi trung thành với cụ với Đảng. Tôi không phản bội, Hồ Chí Minh muôn năm!” (Vũ Thư Hiên, chương 1).

Chính vì những lý do trên mà Hồ Chí Minh mới đích thân viết bài trên báo Nhân Dân đấu tố bà Năm.

Trong một lá thư, đề ngày 18/8/1956, gởi đến “đồng bào nông thôn” nhân dịp CCRĐ căn bản đã hoàn thành, Hồ Chí Minh xác định CCRĐ là “một thắng lợi vô cùng to lớn” và “có thắng lợi này là nhờ Đảng và Chính phủ ta có chính sách đúng đắn“. Ông viết tiếp: “Cải cách ruộng đất là một cuộc đấu tranh giai cấp chống phong kiến, một cuộc cách mạng long trời lở đất, quyết liệt gay go. Lại vì kẻ địch phá hoại điên cuồng; vì một số cán bộ ta chưa nắm vững chính sách, chưa thực đi đúng đường lối quần chúng; vì sự lãnh đạo của Trung ương Đảng và Chính phủ có chỗ thiếu cụ thể, thiếu kiểm tra đôn đốc, cho nên khi CCRĐ đã xảy ra những khuyết điểm sai lầm” (Hồ Chí Minh Toàn tập, tập 7, trang 507). Riêng việc “kẻ địch phá hoại điên cuồng” đã được ông giải thích như sau: “Như con giun không biết nhảy, khi ta giẫm lên nó, nó cũng giãy trước khi chết. Giai cấp địa chủ cũng thế.” (Hồ Chí Minh Toàn tập, tập 7, trang 358).

Vài năm sau, nhân kỷ niệm 30 năm ngày thành lập ĐCSVN, 6/1/1960, Hồ Chí Minh lại gắn liền cuộc kháng chiến chống Pháp và cuộc CCRĐ, ông tuyên bố: “Buổi đầu kháng chiến, Đảng vẫn tiếp tục thực hiện chính sách giảm tô, giảm tức. Nhưng đến lúc kháng chiến đã phát triển mạnh, cần phải bồi dưỡng hơn nữa lực lượng nhân dân, chủ yếu là nông dân thì Đảng đã cương quyết phát động quần chúng cải cách ruộng đất hoàn thành thực hiện người cày có ruộng. Nhờ chính sách đúng đắn này, lực lượng kháng chiến ngày càng mạnh thêm và đã liên tục thu được nhiều thắng lợi” (Hồ Chí Minh Toàn tập, tập 8, trang 596).

Hồ Chí Minh đã hiểu rõ nguyện vọng của dân tộc là độc lập, tự do, dân chủ, hạnh phúc, của người nông dân là người cày có ruộng … Trong điều 12, Hiến pháp 1946, còn được gọi là “Hiến pháp Cụ Hồ” vì ông là trưởng ban soạn thảo Hiến pháp, đã xác định: “Quyền tư hữu tài sản của công dân Việt Nam được bảo đảm“. CCRĐ chẳng những vi hiến, nó còn là một tội ác với số nạn nhân chưa thể hay không bao giờ có thể tính được. Hồ Chí Minh đã lợi dụng các khao khát, các ước vọng của người dân để xây dựng quyền lực cho ông và cho ĐCS Việt Nam.

CCRĐ không phải chỉ tàn sát những thường dân vô tội. Nó còn phá hoại những truyền thống tốt đẹp, phá hoại đạo lý luân thường, phá hoại tâm linh văn hoá của dân tộc Việt Nam (xin xem Nguyễn Minh Cần). Quả lời ông Vũ Đình Huỳnh “… khẳng định người chịu trách nhiệm chính là ông Hồ Chí Minh, chứ không phải là Trường Chinh. Trường Chinh chỉ là con dê tế thần cho ông Hồ” là hoàn toàn chính xác.

Bài viết này mong làm sáng tỏ, làm minh bạch một phần của quá khứ, không phải để gợi lại hận thù, mà để xây dựng con đường đi tới tránh xa những tội ác mà người đi trước như Hồ Chí Minh đã mắc phải.

© Nguyễn Quang Duy

© Đàn Chim Việt

——————————-

Tài liệu tham khảo

  • C.B., Phát động quần chúng và tăng gia sản xuất, Báo Nhân Dân, 1955
  • Đoàn Duy Thành, Làm người rất khó, làm người xã hội chủ nghĩa khó hơn
  • Hoàng Tùng, Những kỷ niệm về Bác Hồ, Điện thơ Câu lạc bộ Dân Chủ
  • Hoàng Văn Chí, Từ thực dân đến cộng sản, Bản dịch của Mạc Định, Nhà xuất bản Chân Trời Mới, Sài Gòn, 1964
  • Hoàng Văn Hoan, Giọt nước trong biển cả
  • Thanh Cần, Tội ác bóc lột địa tô của giai cấp địa chủ, Nhà xuất bản Sự Thật, 1955
  • Thành Tín, Mặt thật
  • Nguyễn Văn Trấn, Viết cho Mẹ và Quốc hội, Văn Nghệ California, USA, 1997
  • Nguyễn Minh Cần, Xin đừng quên tội ác! … Nửa thế kỷ trước, CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT TẠI MIỀN BẮC1949-1956, tập 2, Khối 8406 Tự do Dân chủ cho Việt Nam, trang 67-86.
  • Vũ Thư Hiên, Đêm giữa ban ngày
  • Hồ Chí Minh biên niên tiểu sử, Viện Nghiên cứu chủ nghĩa Mác Lê Nin và Tư tưởng Hồ Chí Minh, Nhà xuất bản Chính Trị Quốc Gia, Hà Nội, 1995
  • Hồ Chí Minh Toàn tập, Viện Mác Lê Nin, Nhà xuất bản Sự Thật, Hà Nội, 1989

Phụ lục

Ảnh chụp bài viết “Địa chủ ác ghê” từ nguồn: C.B., Phát động quần chúng và tăng gia sản xuất, báo Nhân Dân, 1955


21 Phản hồi cho “Bà Cát Hanh Long Nguyễn Thị Năm và ông Hồ chí Minh”

  1. Tuần Triệt says:

    Bây giờ mà có “Cải cách ruộng đất” Thì 14 thằng Bộ chính trị sẽ bị bắt và bị bắn đầu tiên….

  2. CĐ16 says:

    Bài viết nhắc lại vụ CCRĐ mà nạn-nhân đầu-tiên là bà Cát thanh Long. Nhưng như 7 yếu-tố mà tác-giả đưa ra để việc xử bắn bà ấy là rất cần-thiết và quan-trọng cho những người cầm đầu đảng LĐVN [ là CSVN chính-hiệu] mà HCM là chủ-chốt trong thực-hiện chiến-dịch CCRĐ. Không cần phải đổ lỗi cho cố vấn TQ, cho Trường Chinh hay bất kỳ ai, mà cũng không riêng là lỗi của HCM. Chính là do bản-chất ác-độc của mỗi người trong BCT, trong tập-đoàn lãnh-đạo CSVN đó, cọng với chủ thuyết cộng-sản duy-vật tàn-bạo, thì không một tỉnh-từ nào tệ-hại nhất, độc-ác nhất, vô-nhân nhất, hủy-diệt nhất, …nhất xứng với việc làm của họ. Bài viết này do vậy không lỗi thời, và đã gióng thêm những hồi chuông báo-động cho những người quốc-nội VN còn mơ ngủ, cho những người Hải-Ngoại còn mơ-tưởng những thiên-đường của Hòa-Hợp Hòa-Giải Dân-Tộc. Chúng có nằm im, thu mình, có tỏ chút thiện-chí nào đó…thì bản-chất ngoan-cố, thâm-hiểm, dối-trá, độc-ác…không hề thay-đổi.

    • Builan says:

      Quan anh CĐ16 ơi !
      Bây giờ anh ở đâu
      Bến Haỉ hay Cà Mau…..
      Nhớ ôi là nhớ
      Biết mô mà tìm !

  3. Vàm Cỏ Đông says:

    Bài viết này đáng được dùng làm tài liệu để toàn dân toàn quân học tập ‘tư tưởng và đạo đức của bác Hồ Chí Minh’.

  4. Builan says:

    ” …Ít tháng sau, ĐCS đã sách động nông dân nổi dậy ở nhiều nơi, đặc biệt là ở Nghệ An và Hà Tĩnh. Khẩu hiệu “trí – phú – địa – hào, đào tận gốc, trốc tận rễ” được dùng làm tiêu đề cho cuộc đấu tranh mới – đấu tranh triệt tiêu giai cấp địa chủ và phong kiến.

    Một chút trích dẫn ở trên vơí câu KHẨU HIỆU ” ac ôn côn đồ Cộng Phĩ”. Cùng vơí vaì hình minh hoạ…! Tự dưng tôi cảm thấy rưng rưng – Nghĩ về nhưng gì mà nhân dân Miền Nam phaỉ gành chiụ khi “THỰC DÂN CS BẮC KỲ” tràn vào !!! Chúng lại tái áp dung- gieo bao nhiêu đau thương tang tóc, chia rẻ, nghi kỵ, hân thù…. từ trong từng gia đình ra ngoài xã hội !

    Thế hệ VIệt Gian – Công cụ tay sai cho CS nga Tàu cuồng sát cưồng tín… có chết hết đi thì vết thương lòng dân tộc cũng còn đó một vết hằn !!! TỘI AC CỘNG SẢN !

  5. Võ Hưng Thanh says:

    ĐỊA CHỦ CÓ ÁC KHÔNG ?

    Cái gốc khách quan của con người là bản năng tự nhiên, hay nói cụ thể là bản năng sinh vật, tức bản năng sinh học. Chính nhờ giáo dục, văn hóa, văn minh mà con người tách dần bản năng tự nhiên để thành con người có nhân cách, có hiểu biết, có ý thức, có lý trí, có tình cảm cao quý, trong sáng. Chính giáo dục và sự phát triển di truyền thuận lý, đi lên, hướng thượng, qua nhiều thế hệ, biến con người càng ngày càng tốt hơn. Ngược lại khi giáo dục yếu kém, di truyền hướng nghịch, con người càng đi gần lại với tính ác, tính xấu, tính hoang dã nhiều hơn. Đó là ý nghĩa và vai trò của giáo dục cũng như mặt phát triển lịch sử đi lên hay đi xuống đối với cá nhân và xã hội. Cho nên ác hay không là tùy bản chất tự nhiên, điều kiện xã hội, môi trường của cá nhân, không nhất thiết là yếu tố giai cấp. Bà Nguyễn Thị Năm, tuy thuộc thành phần có của, địa chủ, nhưng lại là người có tâm và có tình là như thế. Có tâm cứu giúp người khác trong hoạn nạn, ngặt nghèo, có tình với xã hội, với đất nươc. Bà bỏ ra cả trăm lượng vàng mà không tiếc của là như thế. Thế nhưng học thuyết đấu tranh giai cấp của Các Mác là học thuyết cuồng tín dựa trên niềm tin triết học vu vơ về biện chứng của lịch sử của Hegel đề ra. Đó là điều mà Mác gọi cách nhảm nhí là “quy luật khoa học khách quan”. Bởi vậy Mác không hề lưu tâm tới đạo đức truyền thống của loài người mà ông cho là đạo đức tư sản. Đối với Mác chỉ có đạo đức duy nhất là “đạo đức cách mạng”, tức đi đúng “quy luật” có tính “khách quan” để nhằm “giải phóng” xã hội. Mao Trạch Đông là một trong những đầu óc theo kiểu quan niệm thời cơ và khốc liệt này, nên chính cái ác của Mao đối với giai cấp giàu có hay tư sản của Trung Quốc chính là như thế. Điều này từ cơ bản đã được truyền thụ qua VN theo quan điểm của chủ nghĩa Mao ít, nên mọi hệ lụy của nó như đấu tranh giai cấp, triết hạ tư sản, kể từ 1954 đến cả sau 1975 như là điều tất yếu không thể tránh khỏi. Đó chính là cái yếu trong sự hiểu biết, trong sự nhận thức của nhiều người VN trước áp lực của quan điểm giai cấp đấu tranh theo cách Stalin nít và theo cách Mao ít lúc đó. Bà Nguyễn Thị Năm cũng như rất nhiều người tốt bụng và lương thiện đã phải chịu ngược đãi và chết oan tức trong giai đoạn nghiệt ngã và dã man đó chính là như vậy. Bởi người ta được dạy một cách sai lầm và máy móc là cứ giai cấp địa chủ thì đều ác, bất chấp thực chất từng cá nhân con người cụ thể như thế nào. Nên cái ác ở đây từ địa chủ nó thực tế đã được chuyển qua cho một số người vô sản hay nhân danh giai cấp vô sản. Đành ra để tích lũy tài sản, cũng có một số kẻ giàu có hay địa chủ có dùng những thủ đoạn gian dối, chèn ép nông dân hay người nghèo. Nhưng đó là cái ác của từng người cụ thể mà bị sự gian ác của những người khác lại quy chụp cho như đó là tội ác của giai cấp. Điều khôi hài ở đây là giả sử có sự thay đổi vị trí, tay vô sản hay nông dân có bản chất gian ác kia, ngay từ đâu được hoàn cảnh đặt vào vị trí của tay địa chủ nọ, cũng chưa biết ai đã ác ôn, tàn ác hơn ai. Tính khôi hài của những con người liên quan và những hoàn cảnh cuộc đời liên quan chính là như thế. Mọi sự thương tiếc bà Nguyễn Thị Năm cũng giống như bao nhiêu người khác cùng cảnh ngộ éo le về thời cuộc xã hội như bà, quả thật ngày nay đều hết sức cay đắng mà cũng chẳng thể vớt vát gì cho họ được nữa. Mọi nguyên nhân đáng tiếc của nó thì như trên ai cũng đã thấy rồi.

    ĐẠI NGÀN
    (18/6/12)

  6. Nguyễn Văn Thạnh says:

    Một nén hương cho bà Năm và gia đình.
    Mong dân tộc không còn cảnh này!
    Quá bi thảm.
    Anh hùng và gian hùng có khi là một

  7. Võ Hưng Thanh says:

    CŨNG CHÍNH TỪ CÁI QUÁI DỊ LÚC BAN ĐẦU

    Mỗi cá nhân con người đều là sản phẩm của hoàn cảnh và lịch sử. Người nào có học hành, có chuyên môn, thì làm việc tri thức. Người nào không được như thế, thường hoạt động kinh tế nói chung, trong mọi lãnh vực. Tất nhiên, phải có người giàu, người nghèo, người thành công, người không thành công, phụ thuộc vào vô số các điều kiện bản thân và xã hội khác nhau. Vấn đề thực tại về giai cấp, và các vấn đề về tài sản riêng, là ý nghĩa lịch sử khách quan, hoàn toàn tự nhiên của lịch sử loài người. Ở đâu cũng vậy, và thời nào cũng vậy. Một nhà nước tốt, một chế độ tốt, một chính phủ sáng suốt, thức thời, thì có thể chỉ cần dùng các biện pháp hành chính, luật pháp, để điều chỉnh về giai cấp, điều chính về xã hội một cách tự nhiên, khoa học, trong sự hòa bình, và trong ý hướng nhân bản. Thế nhưng, Các Mác lại là một con người khác thường. Ông ta đã máy móc, mù quáng tin vào học thuyết gọi là “biện chứng” của Hegel, coi như là nguyên lý cơ sở của phát triển lịch sử. Đây thật sự chỉ là thứ tư duy theo kiểu hoàn toàn tư biện của Các Mác. Giống như trên tờ giấy, vẽ ra một vòng tròn nhỏ, rồi cứ “lý luận” trong đó, bất chấp hết toàn bộ cái còn lại. Nên nó không có gì là khoa học, mà thậm chí còn phản khoa học, bởi vì nó bất chấp hết các quy luật tâm lý học hoàn toàn khách quan, tự nhiên của đời sống con người. Thế nhưng, do tính hào nhoáng bên ngoài của học thuyết ông ta, mà mới có những con người quá tin tưởng cuồng tín vào đó, coi như một tất yếu khoa học, hay chỉ lợi dụng nó, và họ hết mình dấn thân vào đó trong chiến đấu bằng bạo lực, bằng chiến tranh, cả trong đấu tranh giai cấp nơi xã hội, để nhằm đạt danh vọng, hay nhằm cố sức muốn cải tạo, đổi mới xã hội. Ngày nay, thì tất cả mọi điều đó đã trở nên là ván bài lật ngữa cả rồi. Mọi cái đã từng xảy ra chỉ còn lại như là “di chứng” của lịch sử, đúng ra là những dị chứng, đã từng có một thời kỳ xảy ra rất tưng bừng, quái dị, do chính cái lý thuyết quái dị của ông Các Mác mà sinh ra cả. Trách nhiệm lớn nhất vậy, vẫn chính là trách nhiệm của ông Mác, rồi mới nói đến trách nhiệm của những người khác. Như Mao Trạch Đông, Stalin, Fidel Castro, Pôpot, những người cầm quyền Bắc Triều Tiên … dù họ cũng đều là các sự kiện quái dị. Chính từ sự quái dị ban đầu, mà đã nảy sinh ra các sự quái dị khác nhau, trong đó có “cải cách ruộng đất, cải tạo tư sản” v.v… và v.v…
    Nhưng rồi cũng chỉ giống như cái vũ khí thô sơ có tên là cái bu-mê-riêng của người thổ dân châu Úc, ném đi xong, cuối cùng không trúng đích, nó cũng quay trở về lại chỗ cũ. Các Mác cũng hoàn lại là Các Mác, một nhà tư tưởng quái dị và kém giá trị khoa học, triết học nhất, kể từ cổ chí kim trong lịch sử nhân loại. Chính thế giới hội nhập toàn cầu ngày nay đang chứng tỏ điều đó, mà không cần ai khác.

    VHT

  8. butnua says:

    Việc bà Năm tra tấn đánh đập, hảm hiếp, trấn nước, bỏ đói v.v.những người nông dân vô tội.Phải chăng Đảng CSVN đã học thuộc bài vở cuả bà Năm và áp dụng thành công,đại thành công trong việc trấn áp,tiêu diệt những kẻ chống đối Bác và Đảng?Với kết quả khiêm tốn cả triệu người VN hai miền chết dưới bàn tay Bác và Đảng.Trong thời đại Kinh tế Thị trường những ông con,cháu cuả Bác dùng hình thức trấn áp khoa học tài tình hơn:ném phân Bắc (nguồn lợi kinh tế vĩ đại xây dựng nền nông nghiệp hiện đại cuả Đảng ta trước 1975 ở miền Bắc) trộn chất dơ vào nhà nhà văn Trần Khải Thanh Thủy.Cải cách ruộng đất là một thành công vĩ đại cuả những bộ óc bả đậu dưới sự hướng dẩn cuả tư tưởng Maoít.

  9. Quốc Trung says:

    Trong bài “Địa chủ ác ghê” được trích dẫn có câu “Thế là ba mẹ con địa chủ Cát-hanh-Long, đã trực tiếp, gián tiếp giết ngót 260 đồng bào!”
    Bà Cát Hanh Long bị bắn, còn số phận của hai người con của bà thì sao? Và hai người con này có phải là người đã theo “kháng chiến” không?

  10. QN says:

    xin danchimviet.com làm rõ hơn về nguồn gốc tấm hình bà Nguyễn thị Năm và các con. Tấm hình chụp cho thấy là 1 gia đình miền nam hơn là 1 gia đình miền bắc và nhà được lót gạch bông, điều này khó có thể có cho 1 nhà miền bắc vào thời 1940-1950 được.

    • bichle says:

      Đây chỉ là cái phông của tiệm chụp hình , không phãi là nhà thật !!!

    • Lâm Vũ says:

      Rõ ràng là hình này đuợc chụp trong một tiệm chụp ảnh, với “phông” vẽ đàng sau.

    • Viet Nguyen says:

      Thật khó hiểu vì sao bạn QN nói việc lót gạch bông khó cho một nhà miền bắc thập niên 40-50 được ? Trong khi đó là một gia đình đại địa chủ ? Lập luận của bạn thật không chính xác.

    • Builan says:

      Chính tôi cũng hơi KHÓ HIỂU về điều thec méc của bạn NQ!!
      Nay thì NQ đã “TỎ TƯỜNG” chưa ? Nếu đã thì cũng nên bày tỏ đôi lời với những người đọc ý kiến và có thiện ý giaỉ thich cho ban !

      Phần tôi, bà Nguyễn Thi NĂm BỊ GIẾT vì mang danh PHÚ – Vậy thì nhà bà ta có thể sang trong hơn cả cái cưả tiệm cuả anh ” phó nhòm” ! Hơn nữa 1940- 1945 thì Bắc hay Nam cũng đâu đến nỗi ! Giá như dừng có tên người HẸ _ Hồ Tập Chương !!!!

    • Thích Nói Thật says:

      Ông QN quên rằng bà Cát Thanh Long là một người giàu có, bị qui là đại điền chủ. Nhà ở của bà chắc là phải rộng lớn, đầy đủ tiện nghi. Tấm hình này có phông cảnh, cho thấy nó được chụp trong một tiệm chụp hình, chắc là ở thủ đô Hà Nội thời đó?

    • ngố tầu quá says:

      Ông bạn này chắc là bị “Mỹ Ngụy” nhôì sọ theo kiểu “bẩy thằng việt công đu không gẫy cọng đu đủ” nên mới đưa ra nhận định như vậy (không có nhà lát gạch bông ở miền bắc thời kỳ 1940, 1950).
      Xin thưa với ông nước VN là một, khi bị Pháp đô hộ thì ngay cả điện Thái Hoà của triều đình Huế xây từ những năm đầu của 1800 cũng đã lát đá hoa mà dân miền đù các ông gọi là gạch bông đó nghe. Nhà cụ nội tôi ở Hà nội xây cùng thời xây nhà hát lớn Hà nội, xây xong vào năm 1911 cả ba tầng nhà cũng lát gạch bông. Các ông định đấu tranh dân chủ cho VN mà đầu óc còn thiển cận và phân biệt nam bắc như thế thì bao giờ làm nên chuyện ?

Phản hồi